Hoắc Thiệu Đình trêu chọc thì trêu chọc, nhưng sảng khoái đồng ý.
"Biết ngay trai là nhất mà." Hoắc Minh Châu kéo Cố Trường Khanh hòa giải mối quan hệ của họ, cô luôn cảm thấy hai họ lắm, nguyên nhân cô cũng .
Cố Trường Khanh sắp con rể nhà họ Hoắc, quy mô của tập đoàn Hoắc thị lớn hơn Cố thị gấp mấy , xét về mối quan hệ thì nhà họ Cố càng thể so sánh với nhà họ Hoắc.
Một Ôn Mạn, đủ để x.é to.ạc mặt với Hoắc Thiệu Đình.
Anh khách khí : "Cảm ơn cả."
Hoắc Thiệu Đình khẽ một tiếng.
Anh cầm tạp chí lên lật xem tùy ý, thái độ dù cũng là lạnh nhạt, Hoắc Minh Châu nũng cũng tác dụng.
Bốn giờ rưỡi chiều, Hoắc Thiệu Đình liền dậy.
" còn việc, về đây."
Cha nhà họ Hoắc khó khăn lắm mới gặp con trai, đương nhiên giữ ăn cơm.
"Lần ! Thật sự việc." Hoắc Thiệu Đình xoa đầu em gái.
Anh , Cố Trường Khanh cũng ở ăn cơm.
Hoắc Minh Châu sợ khó xử, chủ động tìm lý do cho và đưa xe, đầy tình cảm: "Anh đừng để ý nhé, trai em luôn như , nhiệt tình với ai cả."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Cố Trường Khanh bật .
Không nhiệt tình với ai cả, Ôn Mạn là gì?
Anh nhiều, trực tiếp lên xe, đuổi theo xe của Hoắc Thiệu Đình và theo từ xa.
Hoắc Thiệu Đình nắm vô lăng, gương chiếu hậu.
Liền thấy xe của Cố Trường Khanh.
Anh , ý định bỏ rơi mà lái xe nhanh chậm, đảm bảo Cố Trường Khanh thể theo kịp.
Nửa tiếng , đón Ôn Mạn.
Ôn Mạn chắc là gặp Ôn Bá Ngôn, khi lên xe, khóe mắt rõ ràng chút đỏ...
Hoắc Thiệu Đình là quá tỉ mỉ, đặc biệt là đối với phụ nữ, nhưng lúc dịu dàng hỏi: "Gặp còn đến thế ? Mắt đau ?"
"Không ." Ôn Mạn che giấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru-tong-uan-uan-giang-dieu-canh-casf/chuong-49-nguoc-tra-thich-di-theo-dung-khong.html.]
Hoắc Thiệu Đình khẽ , ghé sát thì thầm: "Hay là vì sắp bắt nạt nên mới ? Anh còn động thủ mà em thế ?"
Ôn Mạn khẽ mặt .
Hoắc Thiệu Đình , khi khởi động xe khẽ liếc gương chiếu hậu.
Thật kiên nhẫn, mà vẫn còn theo dõi!
...
lúc tan tầm, đường chút tắc.
Khi dừng đèn đỏ, Hoắc Thiệu Đình tùy ý hỏi tình hình của Ôn Bá Ngôn, Ôn Mạn kể cho từng li từng tí.
"Cái vali nhỏ thế , đồ đạc mang đủ hết ?" Hoắc Thiệu Đình đột nhiên hỏi.
Ôn Mạn suy nghĩ một chút: "Chỗ dép trong nhà của nữ, em mua một đôi."
Hoắc Thiệu Đình ừ một tiếng.
Anh hạ cửa kính xe xuống, cúi đầu châm một điếu t.h.u.ố.c, khi hút t.h.u.ố.c khuỷu tay tựa cửa sổ... đủ để xe phía thấy.
Xe di chuyển chậm, nửa tiếng mới đến gần căn hộ.
Hoắc Thiệu Đình đỗ xe bên đường.
Anh tháo dây an , đầu với Ôn Mạn: "Đối diện cửa hàng đồ gia dụng, em mua gì thì qua đó chọn, hiệu t.h.u.ố.c đối diện mua ít t.h.u.ố.c."
Vừa , rút một tấm thẻ bạch kim từ ví, cho Ôn Mạn mật khẩu.
"Sau chi tiêu gia đình cứ lấy từ đây."
Ôn Mạn do dự một chút từ chối, cô xuống xe cửa hàng đồ gia dụng đó, cô đây là nơi cư dân của tòa nhà Hoắc Thiệu Đình thường xuyên ghé thăm, vài sẽ gặp hàng xóm.
Hoắc Thiệu Đình hút hết nửa điếu t.h.u.ố.c còn , mở cửa xe.
Anh về phía hiệu t.h.u.ố.c bên , trực tiếp lấy hai hộp nhỏ hình vuông ở quầy.
Trên đó ghi cỡ L.
Anh cầm tay, tự nhiên rút hai tờ 100 từ ví, đưa cho thu ngân.
Cô thu ngân là một phụ nữ 40 tuổi, ngẩng đầu một cái mắt đờ đẫn, khi quét mã thu tiền thì xuân tâm nhộn nhạo, ước gì hai hộp sản phẩm của Hoắc Thiệu Đình đều dùng cô ...