Ôn Mạn gì.
Cố Trường Khanh lặng lẽ cô một lúc, đặt ly rượu xuống dậy: "Ăn cơm !"
Ôn Mạn lạnh nhạt : "Cố Trường Khanh, cần như ."
Cô , Cố Trường Khanh liền khẽ .
Anh đến mặt cô, khẽ nhéo cằm cô, thì thầm: "Cũng đúng! Chúng quả thật cần như , dù bây giờ em coi như hồng thủy mãnh thú! ... Ôn Mạn, hận đến ?"
Ôn Mạn thẳng tắp, cô cho phép rơi nước mắt.
Vì một như Cố Trường Khanh, đáng.
Cô chằm chằm , nhẹ giọng : "Em yêu hận cũng thể đổi kết cục."
"Vậy thì chi bằng yêu , ít nhất em sẽ dễ chịu hơn một chút, ừm?" Cố Trường Khanh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, thậm chí còn vuốt ve đến mức rời tay.
Bên cạnh phụ nữ, còn một vị hôn thê xinh .
Ôn Mạn thì khác, cô là miếng thịt mà nhịn bốn năm nỡ ăn, bây giờ chỉ nuốt chửng cô, ăn sạch sành sanh!
Cố Trường Khanh áp sát mặt Ôn Mạn, giọng đầy dụ dỗ: "Hay là chúng bây giờ thỏa thuận điều kiện, tối nay em ở đây qua đêm?"
Mắt Ôn Mạn đỏ hoe.
Cô dùng một giọng bình tĩnh : "Tối nay em về nhà! Với ... Cố Trường Khanh, em ở bên , thì đợi đến khi bố em và dì Nguyễn bình an rời khỏi thành phố B, nếu chúng gì để ."
Cố Trường Khanh lùi một bước, đ.á.n.h giá cô.
Anh khẽ thành tiếng: "Từ khi nào mà em trở nên sắc sảo như ?"
Hôm nay tâm trạng thật sự , thậm chí còn phá lệ đồng ý: "Được! Nghe em! Chỉ cần em đồng ý ở bên , sẽ để chú Ôn và dì Nguyễn rời khỏi thành phố B! Đồ đạc của nhà họ Ôn sẽ trả đầy đủ!"
Ôn Mạn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cố Trường Khanh đột nhiên ôm lấy eo cô, đặt cằm lên vai cô, dịu dàng : " mua một căn biệt thự ở ngoại ô cho em, khi nào rảnh sẽ đến ở cùng em, ?"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Ôn Mạn lạnh nhạt, nhưng thái độ còn gay gắt như .
Cố Trường Khanh cố ý cô vui, ghé sát tai cô : "Chúng sinh thêm một đứa con nữa nhé!? Ôn Mạn, một cô bé ngoan ngoãn giống em."
Ôn Mạn ghê tởm đến phát bệnh!
Bạch Vi sai chút nào, Cố Trường Khanh tâm thần phân liệt! Nếu thì thể đủ chuyện , diễn cảnh tình cảm sâu sắc?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru-tong-uan-uan-giang-dieu-canh-casf/chuong-40-co-truong-khanh-chung-ta-khong-can-phai-nhu-vay.html.]
Ôn Mạn ghét , cơ thể cứng đờ vì kháng cự.
Cố Trường Khanh ?
Anh khẩy một tiếng, mấy quan tâm.
Dù cũng trong tay , từ từ dạy dỗ là ! Ôn Mạn thuần khiết, giống như một tờ giấy trắng, và đầy tên Cố Trường Khanh của lên tờ giấy đó.
...
Ôn Mạn ở lâu.
Khi rời , Cố Trường Khanh đích đưa cô cổng biệt thự.
Trong tay Ôn Mạn thêm một chùm chìa khóa biệt thự.
"Ngày mai sẽ rút đơn kiện! Bố em và dì Nguyễn sẽ cả!" Cố Trường Khanh nhạt: "Ôn Mạn, đợi quá lâu, đừng thất vọng, ?"
Dưới ánh đèn hành lang biệt thự.
Ôn Mạn mày mắt như vẽ, cô khẽ : "Cố Trường Khanh, em bao giờ thất vọng ?"
Nói xong, cô ngẩng đầu .
Trong đôi mắt từng dịu dàng đa tình, còn niềm vui ngày xưa, chỉ còn oán hận.
Cố Trường Khanh lắm.
Anh lái xe đưa Ôn Mạn về, Ôn Mạn chịu.
"Trời mưa , cho thể hiện một ân c.ầ.n s.ao?" Anh trêu chọc cô.
Ôn Mạn cúi đầu nhạt: "Cố Trường Khanh, em , giữa chúng cần như ." Nói xong cô liền đẩy ,một bước màn đêm mưa phùn.
Tay Cố Trường Khanh trống rỗng.
Anh bóng lưng đầy vẻ từ chối của Ôn Mạn... Anh đột nhiên một dự cảm, dù dùng bất cứ thủ đoạn nào để giữ Ôn Mạn bên cạnh, trái tim cô cũng còn thuộc về nữa.
Cố Trường Khanh thất vọng quá lâu.
Anh tin rằng Ôn Mạn đối với , chỉ là d.ụ.c vọng chinh phục của đàn ông mà thôi, bao giờ yêu cô.
Chưa bao giờ!!!