Cô bên mép giường, lặng lẽ ngắm Song Song. Dưới ánh đèn mờ ảo, biểu cảm của cô cũng trở nên mơ hồ khiến rõ.
Cô đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve gò má của Song Song. Làn da của trẻ sơ sinh thật mềm
mại, non nớt và mịn màng. Cái chạm nơi đầu ngón tay khiến trái tim cô rung động
thôi. Đây là con của cô. Là cục cưng gan ruột của cô.
“Em đang gì ?” một giọng trầm
thấp vang lên. Cô ngẩng đầu thì thấy Giang Diệu Cảnh mở mắt từ lúc nào.
Cô cố gắng để giọng thật bình tĩnh: “Anh tỉnh .”
Giang Diệu Cảnh đưa tay : “Lại đây.” Tống Uẩn Uẩn đặt tay tay , cô dậy : “Em tắm,
THẬP LÝ ĐÀO HOA
ngủ .” Nói xong liền về phía phòng tắm.
Giang Diệu Cảnh chằm chằm
bóng lưng cô. Dù cô đang , nhưng
cảm nhận chút ấm nào trong nụ , ngược còn thấy lạnh như băng. Cô ? Đột nhiên còn buồn ngủ nữa. Anh mở mắt, trong gian mờ tối, đôi mắt vẫn sáng ngời.
Tống Uẩn Uẩn phòng tắm, vòi hoa sen mở, nhưng cô bồn cầu mà cởi đồ tắm rửa. Cô rõ ràng bình tâm trở , nhưng hiểu , khi thấy Giang
Diệu Cảnh, lòng cô vẫn hoảng loạn vô cùng. Cô sợ, sợ rằng Dương Thiến Thiến và Giang Diệu Cảnh thật sự xảy chuyện gì đó. Nếu giữa họ gì, với
tính cách của Giang Diệu Cảnh, thể nào gần gũi với cô như .
Cô lấy điện thoại xem tấm ảnh đó. Góc chụp khéo, dáng vẻ Dương Thiến Thiến níu lấy vạt áo Giang Diệu Cảnh trông như đang nũng, cộng thêm việc Giang Diệu Cảnh đầu , khiến thấy rõ biểu cảm của , từ đó khiến cho đôi nam nữ trong ảnh trông như một cặp tình nhân.
Lồng n.g.ự.c Tống Uẩn Uẩn chút nhói đau, thở cũng trở nên khó khăn. Cô ôm n.g.ự.c vỗ nhẹ mấy cái. Hơi nước lan tỏa khắp phòng tắm, khí ngày càng ngột ngạt, càng lúc càng nóng, cô dần dần đổ mồ hôi. Cô dậy, cởi bỏ quần áo tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru-tong-uan-uan-giang-dieu-canh-casf/chuong-285.html.]
Đến khi cô bước , gần một tiếng . Cô ở trong phòng tắm suốt một tiếng đồng hồ. Cô bước đến bên giường, Giang Diệu Cảnh liền dậy, cánh tay vươn ôm lấy eo cô. Thân hình thơm mùi sữa tắm của Tống Uẩn Uẩn rơi lòng .
Cô giãy giụa một chút, Giang Diệu Cảnh càng ôm c.h.ặ.t hơn, thở nóng ẩm phả bên tai cô: “Gặp chuyện gì ? Có cần giúp ?”
Tống Uẩn Uẩn hỏi: “Tại ?”
“Anh cảm thấy em vui.” Giang Diệu Cảnh trả lời.
Tống Uẩn Uẩn cụp mắt xuống, cô cứ ngỡ che giấu giỏi, hóa Giang Diệu Cảnh vẫn phát hiện cô vui. “Em vui, chỉ là thấy mệt thôi.” Cô khẽ . Cố gắng để giọng thật bình tĩnh!
“Vậy ôm em ngủ.” Giang Diệu Cảnh
ôm cô xuống, ôm Song Song lòng . Ánh trăng nhàn nhạt bên ngoài xuyên qua lớp rèm voan trắng, từng vệt sáng rắc lên chăn, lên sàn nhà, lên mặt bàn. Tống Uẩn Uẩn tài nào ngủ , nhưng vẫn nhắm mắt giả vờ ngủ để Giang Diệu Cảnh nghĩ rằng cô ngủ . Sáng hôm , trời còn sáng cô tỉnh giấc, tỉnh cũng ngủ .
Cô mở mắt cửa sổ.
Rung rung—Chiếc điện thoại của Giang Diệu Cảnh đặt bàn đột nhiên rung lên.
Anh đ.á.n.h thức, lập tức cầm lấy và nhấn nút tắt máy, sợ ồn đến Tống Uẩn Uẩn và Song Song. Anh cầm điện thoại nhẹ nhàng dậy xuống giường, mang dép lê ban công. Anh đóng cửa kính , gọi : “Chuyện gì?”
“Không bảo cho theo dõi
Dương Thiến Thiến ? thấy cô gặp Mộc Cầm .” Hoắc Huân .
Giang Diệu Cảnh nheo mắt: “Biết họ gì ?”
“Ở xa quá, của chúng dám
đến quá gần, Mộc Cầm cảnh giác, sợ phát hiện, cho nên...”
“ , lát nữa gặp mặt .” Anh
cúp máy, cầm điện thoại kéo cửa kính , đến bên giường đặt điện thoại xuống thì Tống Uẩn Uẩn lên tiếng: “Điện thoại của ai ?”