GẢ NHẦM NHƯNG CHÚ RỂ THẬT QUYẾN RỦ - Tống Uẩn Uẩn + Giang Diệu Cảnh - Chương 22: Anh ta tốt với ai, Ôn Mạn hoàn toàn không quan tâm

Cập nhật lúc: 2026-01-07 18:33:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Mạn giật , bất ngờ.

Hoắc Minh Châu?

cũng ở bệnh viện ?

Ôn Mạn khẽ nhấc mí mắt, liền thấy ánh trăng một đôi tình nhân quấn quýt, ôm hôn nồng nhiệt rời.

Cố Trường Khanh ôm eo vị hôn thê, nâng mặt cô lên, như trân bảo.

Một tính cách như , dỗ dành Hoắc Minh Châu như dỗ trẻ con: "Tối nay cuối cùng! Em nên ngủ ."

Hoắc Minh Châu ôm cổ , ánh mắt trong sáng quyến rũ: "Cố Trường Khanh, chúng đính hôn , khi nào mới quan hệ với em?"

Cố Trường Khanh đang định đối phó vài câu, ánh mắt liếc qua phát hiện Ôn Mạn ở góc khuất.

Ôn Mạn ở hành lang, ngắm bao lâu.

Cố Trường Khanh đột ngột ấn Hoắc Minh Châu n.g.ự.c, phát hiện Ôn Mạn.

Còn bản , chằm chằm Ôn Mạn.

Ôn Mạn cứu là điều ngờ tới, ban đầu quyết định hy sinh cô, ngờ mệnh của Ôn Mạn như , trở về.

Tâm tư của Cố Trường Khanh, Hoắc Minh Châu ?

chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào, ngón tay trắng nõn khẽ vuốt ve n.g.ự.c vị hôn phu, nhỏ giọng thúc giục: "Cố Trường Khanh, còn chờ gì nữa?"

Cố Trường Khanh ậm ừ đáp .

Anh xem phản ứng của Ôn Mạn, nhưng Ôn Mạn chỉ khẽ nhếch môi, nhanh liền chuẩn rời ...

Lòng Cố Trường Khanh thắt .

Trước đây Ôn Mạn yêu đến , chỉ cần vui là cô sẽ buồn nửa ngày, tìm cách dỗ dành vui vẻ.

bây giờ, chuyện đó với khác, cô thờ ơ!

Anh tin... tin Ôn Mạn cảm giác!

"Thật sự ?"

Giọng Cố Trường Khanh nhàn nhạt.

Sau đó, khẽ nắm lấy mái tóc dài của cô gái trong lòng, cúi đầu hôn cô một cách điên cuồng...

Anh vội vã và tàn nhẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru-tong-uan-uan-giang-dieu-canh-casf/chuong-22-anh-ta-tot-voi-ai-on-man-hoan-toan-khong-quan-tam.html.]

Hoắc Minh Châu chịu nổi, nắm tay khẽ đ.ấ.m vai phàn nàn: "Cố Trường Khanh, ?"

Cố Trường Khanh dừng .

Ánh mắt sâu thẳm, trong mắt u ám đến mức thể tan chảy.

Anh đột ngột bế Hoắc Minh Châu lên, về phía phòng bệnh VIP đặc biệt, Hoắc Minh Châu ngượng ngùng vai , nhỏ giọng hỏi: "Anh thật sự em ?"

Cố Trường Khanh khẽ ừ một tiếng.

Khi hành lang phòng bệnh, liếc mắt một cái, nhưng Ôn Mạn còn thấy .

Mắt Cố Trường Khanh tối sầm .

Trở về phòng bệnh riêng, và Hoắc Minh Châu đầu tiên quan hệ, Hoắc Minh Châu ngượng ngùng táo bạo, Cố Trường Khanh thể tận hưởng, chỉ là... luôn thiếu một chút gì đó!

Khi kết thúc, là rạng sáng.

Cố Trường Khanh ghế gỗ ở ban công, bàn tròn nhỏ một hộp t.h.u.ố.c lá, hút bốn năm điếu.

Rõ ràng thứ , vị hôn thê xinh và tất cả những lợi ích mà cô mang , cơ thể cũng thỏa mãn, nhưng trong lòng trống rỗng.

Anh thể quên ánh mắt của Ôn Mạn: chế giễu, và thờ ơ!

Một đôi tay mềm mại ôm lấy từ phía .

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Hoắc Minh Châu áp lưng , dịu dàng hỏi: "Anh đang nghĩ gì ?"

Cố Trường Khanh dập tắt điếu t.h.u.ố.c, kéo vị hôn thê lòng, ghé tai cô thì thầm: "Minh Châu, ai hơn em."

Hoắc Minh Châu áp lòng , kéo tay : "Anh đối xử với em một chút, ? Phải yêu em mãi mãi, nhường nhịn em!"

Yết hầu Cố Trường Khanh khẽ chuyển động.

Anh yêu , chỉ yêu quyền thế!

Ôn Mạn là , Hoắc Minh Châu cũng ngoại lệ, chỉ chọn những gì lợi hơn cho .

Một lúc , Hoắc Minh Châu đột nhiên lên tiếng: "Vừa em thấy cô Ôn! Cố Trường Khanh, vẫn tự trách vì cứu ? Không , trai cứu cô , còn tự tay chăm sóc... yên tâm ."

Yên tâm?

Cố Trường Khanh khẩy một tiếng.

Sau đó tâm trạng chùng xuống, nhớ đến thái độ bất thường của Hoắc Thiệu Đình đối với Ôn Mạn...

 

Loading...