Mẹ Chu bèn vội vàng về nhà, đến nhà máy chế biến thịt mua xương heo lớn .
Trước khi , Chu hỏi bố Chu và Chu Tuệ Tuệ: “Có cần báo cho đối tượng của con đến thăm Vệ Nam ?”
Bố Chu : “Đợi Vệ Nam tỉnh !”
Chu Tuệ Tuệ thầm nghĩ cô sớm Triệu Ngọc Hoa đến , nhưng Triệu Ngọc Hoa chắc là đến để hỏi thăm vết thương của trai cô, bây giờ trai cô ‘ thương nặng’, cô cũng chắc thái độ của Triệu Ngọc Hoa với trai cô thế nào.
Nên tạm thời với bố chuyện Triệu Ngọc Hoa buổi sáng đến hỏi bác sĩ về bệnh tình của trai cô, thèm trai cô một cái .
Nghĩ đến đề nghị của em Giang, Chu Tuệ Tuệ : “Bố , lát nữa con sẽ báo cho đối tượng của trai con ngay. Anh con xảy chuyện, chị Ngọc Hoa chắc chắn chuyện !”
Giang Ngu từ bệnh viện , vẫn đến nhà hàng quốc doanh mua hai món mặn một món rau, mua hơn mười cái bánh bao chay trắng toát, cả bánh bao nhân thịt và nhân rau, hết hơn ba tệ.
Lúc Giang Ngu đạp xe về thôn Lâm Loan, cô bỏ mấy tệ và phiếu lương thực đến nhà máy chế biến thịt mua mấy cân xương heo lớn và sườn non tươi, xương heo lớn 8 hào một cân cần phiếu, sườn non 9 hào một cân cần phiếu, đắt nhất ở nhà máy chế biến thịt là thịt ba rọi 1.2 tệ cần phiếu.
Mua đồ xong, Giang Ngu cũng cất gian, đạp xe về thôn Lâm Loan.
Trên đường về, ở huyện cô gặp Tần Yến Anh, Phương Hồng Mai, Trịnh Oánh mấy từ cửa hợp tác xã .
Mấy đang chuyện.
“Ngọc Hoa chuyện gì mà vội về thế, lúc nãy với cô , đối tượng của cô đang ở bệnh viện ?”
“Ngọc Hoa lúc nãy đến bệnh viện ? Ngọc Hoa với , đối tượng của cô ! sắc mặt Ngọc Hoa vẻ lắm?”
“Chắc là giận dỗi với đối tượng ?”
Giang Ngu dừng xe mặt Tần Yến Anh : “Chị Tần, em đưa chị về!”
“Tiểu Ngu, em cũng huyện ?” Tần Yến Anh ngờ về huyện gặp Giang Ngu, còn xe nhờ, về huyện bộ một quãng đường dài.
Nếu xe của Tiểu Ngu, thể về điểm thanh niên trí thức sớm hơn.
Lúc Tần Yến Anh mặt mày vui vẻ vội cảm ơn Giang Ngu, chào Trịnh Oánh, Phương Hồng Mai mấy lên xe của Giang Ngu.
Phương Hồng Mai ghen tị Giang Ngu chỉ gả , mấy hôm còn bắt nhiều cá, cho dù thỉnh thoảng thịt ăn, Giang Ngu hợp tác với hợp tác xã, cá đó thể bán ít tiền.
Trịnh Oánh ghen tị Tần Yến Anh mấy hôm nay sáng sớm xe đạp của Lâm Mẫn Ngọc cho nhờ, bây giờ xe của Giang Ngu cho nhờ, bộ về thôn Lâm Loan, thể mệt c.h.ế.t .
Giang Ngu khi cũng chào Trịnh Oánh một tiếng, đưa Tần Yến Anh .
Giang Ngu ngày thường một đạp xe về thôn, nhanh thì một tiếng rưỡi, đạp hai tiếng, mồ hôi đầm đìa, khuôn mặt trắng nõn càng thêm trắng hồng.
Hơn mười một giờ, đến thôn Lâm Loan.
Đi về phía một đoạn là điểm thanh niên trí thức, Tần Yến Anh vội bảo Giang Ngu dừng xe: “Tiểu Ngu, phía một chút là điểm thanh niên trí thức, chị bộ về là !”
Giang Ngu tạm biệt chị Tần, đạp xe về sân nhà .
Lúc đạp xe về sân, cô tiện thể đạp xe bờ sông Hồng Triều, nhưng thấy Đại Bảo và Nhị Bảo ở sông.
Giang Ngu bèn đạp xe về sân .
Thôn Lâm Loan, Đại Bảo sáng nay bắt cá, mà cùng Triệu Kiến Quốc mấy lên núi trèo cây bắt tổ chim cả buổi sáng.
Gần trưa, mồ hôi đầm đìa về nhà cũ dắt Nhị Bảo về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ga-cho-nam-chinh-truyen-nien-dai-my-kieu-the/chuong-129.html.]
Đại Bảo mặc áo thun cổ tròn màu đen, Nhị Bảo mặc quần yếm màu xanh nhạt ngoan ngoãn ở nhà cũ theo Tú Lan, Phán Ninh, Phán Đệ mấy .
Bây giờ đến mùa nông vụ bận rộn, con gái trong nhà chỉ cần cho gà ăn, tách hạt ngô giặt quần áo là , bố Hạ, ba em nhà họ Hạ vẫn ở ngoài đồng về.
Ba chị em dâu thì đang ở trong bếp nấu cơm trưa.
“Em Đại Bảo, thím nhỏ về ?”
“Anh ơi, về ?”
“Mẹ sắp về ! Nhị Bảo, chúng về nhà ăn cơm thôi!”
Lúc Đại Bảo dắt Nhị Bảo về, ba chị em dâu nhà họ Hạ cũng từ trong bếp .
Ba chị em dâu cũng sáng nay mới vợ lão tứ huyện, nhưng lão tứ tiền đồ, mỗi tháng gửi lương cho vợ lão tứ ít.
Mấy hôm nay vợ lão tứ mang cá đến hợp tác xã kiếm ít tiền.
Ba chị em dâu nhà họ Hạ ghen tị, đặc biệt là chị dâu hai Chu Ngọc Mai ghen tị nhất.
Chị dâu hai Chu Ngọc Mai lúc nhịn hỏi Đại Bảo và Nhị Bảo: “Đại Bảo, Nhị Bảo, mấy hôm nay, các cháu gần đây mỗi tuần đều món mặn cho hai em các cháu ăn ?”
Đại Bảo thầm nghĩ bây giờ ngày nào cũng cho và Nhị Bảo ăn món mặn, bây giờ ngày nào và Nhị Bảo cũng mong đến bữa ăn nhất.
Đại Bảo vẫn thể với khác là ngày nào cũng ăn món mặn.
Lúc , chị dâu cả Hà Hướng Anh : “Lão tứ về, Đại Bảo và Nhị Bảo thỉnh thoảng ăn một bữa mặn bình thường ?”
Chu Ngọc Mai thật sự cũng nghĩ , nhưng chú út cũng sắp về đơn vị .
Lần chú út mà ở thôn Lâm Loan gần một tháng.
Vợ lão tứ mà cũng ngày nào cũng bếp lạnh với chú út và Đại Bảo, Nhị Bảo.
Đại Bảo vẫn lanh lợi thể với khác nhà ngày nào cũng ăn thịt, nhớ đây và Nhị Bảo chỉ ăn ngũ cốc thô, một nhà thỉnh thoảng nhà thỉnh thoảng ăn món mặn tố cáo.
Đại Bảo chớp đôi mắt đen láy, dắt tay Nhị Bảo: “Bác dâu cả, bác dâu hai, Nhị Bảo đói , con dắt Nhị Bảo về đây!”
Đại Bảo chào Tú Lan, Phán Ninh, Phán Đệ.
Nhị Bảo chào Tú Lan, Phán Ninh, Phán Đệ: “Chị, Nhị Bảo về nhà đây!”
Đại Bảo dắt tay Nhị Bảo từ sân nhà cũ , đường nhỏ, qua nhà thím Lý về đến sân nhỏ nhà .
Hai đứa trẻ đẩy cửa sân , liền thấy xe đạp của chúng đang dựng trong sân, mắt sáng lên.
“Nhị Bảo, về !”
“Mẹ, con và Nhị Bảo về !”
“Mẹ, Nhị Bảo về !”
Giang Ngu từ sân thấy Đại Bảo và Nhị Bảo, dắt hai đứa trẻ ăn trưa.