Gả Cho Đại Hán Thô Kệch Thập Niên 70, Thể Chất Sinh Đôi Của Cô Không Thể Giấu Được Nữa - Chương 507: Có tình hình

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:15:27
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những bác sĩ từng chứng kiến Tần Mộc Lam phẫu thuật đều ngây vì kinh ngạc. Viện trưởng Đường bên cạnh thậm chí còn dám chớp mắt, chỉ sợ bỏ lỡ mất một bước quan trọng nào đó. Sau khi Tần Mộc Lam cắt bỏ khối u xong, những công việc tiếp theo cô giao cho Lý Bỉnh Toàn. Lý Bỉnh Toàn tuy thể độc lập thực hiện loại phẫu thuật , nhưng với những phần việc cô giao, thành , phụ công sức âm thầm rèn luyện bấy lâu nay. Lưu Tín và những khác Lý Bỉnh Toàn với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, thầm nghĩ bao giờ mới trực tiếp nhúng tay như thế. ý nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua, ngay đó họ tập trung cao độ công việc của .

Khi công đoạn khâu đóng vết mổ kết thúc, Tần Mộc Lam khẽ gật đầu hài lòng. Xem bác sĩ Lý dần quen với những ca mổ kiểu . Cô sang với Viện trưởng Đường: "Viện trưởng Đường, ca phẫu thuật thành công ." "Đợi qua thời gian theo dõi hậu phẫu là thể đưa bệnh nhân về phòng bệnh ." "Tốt, quá, những việc còn sẽ sắp xếp chu ." Viện trưởng Đường lập tức gọi mấy bác sĩ dặn dò tỉ mỉ. Sau khi thu xếp xong, ông cùng một bác sĩ khác họ Khúc dẫn nhóm Tần Mộc Lam khỏi phòng mổ.

Chị Vi Tú Lệ thấy cửa phòng mổ mở liền lao tới, lo lắng hỏi Tần Mộc Lam: "Bác sĩ Tần, chồng cô?" "Chị yên tâm, ca mổ thành công." " cần ở phòng hậu phẫu để theo dõi thêm, khi nào định sẽ đưa về phòng bệnh." "Thật... thật cô?" Vi Tú Lệ xúc động đến mức dám tin tai . Tần Mộc Lam mỉm : "Dĩ nhiên là thật , chuyện chúng lừa chị gì." Vi Tú Lệ gật đầu lia lịa: "Phải, , bác sĩ Tần tay thì chắc chắn vấn đề gì, sẽ tiếp tục đợi ở đây." "Cũng , chị chịu khó đợi thêm một lát."

Thấy Tần Mộc Lam định rời , Viện trưởng Đường vội vàng gọi : "Bác sĩ Tần, phẫu thuật lâu như chắc là đói ." "Lát nữa đưa quán cơm nhé." Bây giờ quá giờ cơm trưa, nhà ăn bệnh viện chắc cũng chẳng còn gì. Tần Mộc Lam và nhóm Lý Bỉnh Toàn cũng khách sáo, gật đầu đồng ý: "Vâng, để chúng đồ xong sẽ cùng ông." "Được, chúng hẹn gặp ở cổng bệnh viện nhé."

Sau khi về nhà khách tắm rửa đồ, nhóm Tần Mộc Lam cổng bệnh viện thấy Viện trưởng Đường và bác sĩ Khúc đợi sẵn. "Viện trưởng Đường, đến lâu ?" Nghe cô hỏi, Viện trưởng Đường lắc đầu: "Chưa, chúng cũng mới thôi." Nói đoạn, ông dẫn cả đoàn về phía : "Cạnh bệnh viện một quán cơm vị khá, lát nữa chúng sẽ đó."

Đến khi họ ăn xong, Nghiêm Nhất Bình cũng đưa về phòng bệnh. Tần Mộc Lam cùng cả nhóm ghé qua thăm bệnh nhân một chút. Vi Tú Lệ thấy cô đến liền bật dậy cảm ơn: "Bác sĩ Tần, thực sự cảm ơn cô nhiều." Chị các bác sĩ trong bệnh viện y thuật của Tần Mộc Lam cực kỳ cao siêu, chồng chị coi như cứu sống thực sự. Tần Mộc Lam mỉm xua tay: "Không chị, đây là trách nhiệm của bác sĩ chúng mà." Sau đó, cô dặn dò Vi Tú Lệ kỹ về cách chăm sóc Nghiêm Nhất Bình trong thời gian tới. Vi Tú Lệ liên tục: "Vâng bác sĩ, nhất định sẽ chăm sóc thật ." vì lo lắng chồng thể xảy tình huống bất ngờ, chị vẫn hỏi thêm: "Bác sĩ Tần, thời gian tới cô vẫn ở bệnh viện chứ ạ?" Chị sợ bác sĩ mổ xong là sẽ rời ngay. "Chị yên tâm, chúng sẽ ở thêm một thời gian." Nghe , Vi Tú Lệ mới trút gánh nặng trong lòng.

Nghĩ đến việc Tần Mộc Lam còn ở vài ngày, Viện trưởng Đường nảy một ý định. Tuy đồng ý , ông vẫn tìm cơ hội thỉnh cầu cô chuyện giảng bài. "Bác sĩ Tần, tuy đường đột nhưng vẫn hỏi ý cô chuyện ." "Mấy ngày tới cô ở đây, thể giúp các bác sĩ bệnh viện giảng một vài buổi chuyên đề ?" "Buổi phẫu thuật hôm đó chúng quan sát hết, nhưng vài chỗ thực sự hiểu rõ, mong cô thể chỉ giáo thêm." Tần Mộc Lam sảng khoái gật đầu ngay: "Dĩ nhiên là ạ." Thấy cô đồng ý nhanh như , Viện trưởng Đường mừng rỡ vô cùng: "Tuyệt quá, sẽ thông báo cho các bác sĩ ngay, khi nào chốt thời gian sẽ báo cô." "Vâng."

Mấy ngày đó, Tần Mộc Lam giảng bài cho các bác sĩ ở Bệnh viện Số 1 Thiều Quan, sát theo dõi tình hình của Nghiêm Nhất Bình. Nhóm Lý Bỉnh Toàn và Lưu Tín cũng cùng tham gia giảng, thỉnh thoảng còn thảo luận sôi nổi với các đồng nghiệp bản địa. Đợi đến khi tình trạng của Nghiêm Nhất Bình định, Tần Mộc Lam mới quyết định rời . Biết đoàn thủ đô sắp về, Viện trưởng Đường tiếc nuối vô cùng. Mấy ngày qua, các bác sĩ của ông học hỏi nhiều điều quý giá. Nếu cô thể ở lâu hơn thì mấy, nhưng Nghiêm Nhất Bình hồi phục , ông chẳng còn lý do gì để giữ . "Bác sĩ Tần, tối nay chúng bữa cơm chia tay nhé." Tần Mộc Lam từ chối, buổi tối cô dẫn theo nhóm Lý Bỉnh Toàn dự tiệc.

Bữa tối thịnh soạn, các bác sĩ cùng Viện trưởng Đường đều vô cùng nhiệt tình. Họ liên tục cảm ơn và kính rượu cô, dù họ vẫn tâm lý khi chỉ để cô uống nước ngọt. Tàn tiệc hơn tám giờ tối, cả nhóm cùng bộ về nhà khách. "Bác sĩ Tần, ngày mai cô thực sự về cùng chúng ?" Lý Bỉnh Toàn thấy cô định tách đoàn riêng thì lo lắng hỏi: "Một Thâm Quyến, còn xe khách nửa ngày trời, liệu đấy?" Nhìn vẻ mặt lo âu của , Tần Mộc Lam vội trấn an: "Mọi yên tâm , mà." "Bố em và đang ở Thâm Quyến, em cất công đến Quảng Đông thì cũng nên ghé qua thăm họ một chút." Dù cô nhưng họ vẫn thấy yên tâm. Tần Mộc Lam bật bảo: "Mọi quên là cùng em ?" Nghe , nhóm Lý Bỉnh Toàn và Lưu Tín đều ngớ , mãi mới nhớ đến Văn Thiến và Thôi Tiểu Bình. Họ vội ngó nghiêng lưng cô nhưng chẳng thấy ai: "Hai cô vẫn ở đây ?" "Vẫn ở đây ạ, ngày mai hai cô sẽ cùng em Thâm Quyến, nên đừng lo." "À... thì ." Họ chỉ gặp Văn Thiến và Thôi Tiểu Bình đúng một lúc bắt đầu chuyến , đó chẳng thấy bóng dáng nữa nên quên bẵng mất sự hiện diện của hai . Thì ... hai cô luôn bám sát theo bác sĩ Tần ? Đây chắc chắn là bảo vệ thời gian . Nghĩ đến đây, ánh mắt của Lý Bỉnh Toàn và Lưu Tín Tần Mộc Lam chút khác biệt. Bác sĩ Tần liệu còn phận đặc biệt nào khác nhỉ, nếu chuyên trách bảo vệ thế ? Tần Mộc Lam thấy vẻ mặt của họ, định giải thích đôi câu thì Lý Bỉnh Toàn lên tiếng : "Bác sĩ Tần, chúng về nghỉ sớm , mai ai cũng dậy sớm cả." "Vâng." Nghe ông , cô cũng giải thích thêm mà về phòng nghỉ ngơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ga-cho-dai-han-tho-kech-thap-nien-70-the-chat-sinh-doi-cua-co-khong-the-giau-duoc-nua/chuong-507-co-tinh-hinh.html.]

Sáng hôm , nhóm Lý Bỉnh Toàn ga tàu hỏa, còn Tần Mộc Lam cùng Văn Thiến và Thôi Tiểu Bình bến xe khách Thâm Quyến. Từ Thiều Quan đến Thâm Quyến mất hơn nửa ngày đường, lúc họ đến nơi thì trời quá nửa chiều. "Mộc Lam, con... con tới đây?" Ông Tần Kiến Thiết khi thấy con gái thì dám tin mắt . Phó giám đốc Tạ Văn Binh bên cạnh cũng kinh ngạc kém: "Phải đấy Mộc Lam, đó con ." "Bố ơi, con công tác ở Quảng Đông, xong việc nên ghé qua thăm một chút." Nghe , hai ông bố mới gật đầu hiểu , rối rít hỏi han chuyện ở nhà. Tần Mộc Lam kể tỉ mỉ chuyện, cuối cùng chốt : "Bố yên tâm, ở nhà đều khỏe mạnh cả."

Vì sự mặt của con gái, tối đó ông Tần Kiến Thiết gọi cả ba cha con bác Tần Kiến Hoa qua dùng bữa cơm sum họp. Anh cả Tạ Triết Vĩ thấy em dâu đến thì hỏi: "Mộc Lam, chuyến em định ở mấy ngày? Mai ghé qua cửa hàng xem chút ?" "Chắc em cả, em qua thăm chút thôi về ngay." Ông Tần Kiến Thiết vội : "Mộc Lam, con về nhanh thế? Không ở thêm mấy ngày ?" "Không bố, con xa nhà cũng lâu , mấy đứa nhỏ ở nhà thế nào nên về sớm mới yên tâm." Nghe cô nhắc đến các cháu, ông Tần Kiến Thiết cũng giữ nữa.

Ngày hôm , Tần Mộc Lam dự định ngoài dạo một vòng, sẵn tiện ghé thăm bà cụ Đường. Chuyến công tác thành công cũng là nhờ bà cụ giới thiệu cô với Bệnh viện Số 1 Thiều Quan, gì thì cũng là giúp danh tiếng của cô bay xa. "Ôi bác sĩ Tần, cháu tới đây thế ?" Bà cụ Đường thấy cô thì mừng rỡ vô cùng: "Cháu đến Thâm Quyến thăm bố cháu ?" Tần Mộc Lam mỉm gật đầu, lắc đầu kể: "Cháu công tác ở Quảng Đông, sẵn tiện qua thăm bố cháu luôn." Cô kể chuyện Viện trưởng Đường mời về phẫu thuật. Bà cụ Đường xong thì vui mừng mặt. "Thật ngờ thằng Hồng Viễn nó lời lão già mà mời cháu thật." "Vâng, cháu cũng bất ngờ lắm. Lúc đầu cháu còn tưởng nổi tiếng đến mức bác sĩ tận Quảng Đông cũng , mới là nhờ bà kết nối." Bà cụ Đường nghiêm túc bảo: "Bác sĩ Tần , với y thuật của cháu thì đáng lẽ cháu nổi tiếng từ lâu mới đúng. Chắc tại cháu sống kín tiếng quá thôi." Thực bà còn một lý do , đó là vì cô quá trẻ, nên thường khó tin một nữ bác sĩ trẻ tài năng cao siêu đến . Tần Mộc Lam khiêm tốn: "Bà quá khen cháu ."

Đang trò chuyện, bà cụ Đường chợt nhớ mấy lọ t.h.u.ố.c nhờ mua: "Bác sĩ Tần, cháu xem hộ bà với. Mấy lọ t.h.u.ố.c đúng là sản phẩm của Tiệm Thuốc Hạnh Lâm nhà cháu ?" Nói đoạn, bà đưa qua mấy lọ t.h.u.ố.c nhỏ. Tần Mộc Lam đón lấy, xem lọ đầu tiên gật đầu: " là của nhà cháu ạ." khi đến lọ thứ hai, sắc mặt cô bỗng đổi, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t : "Lọ do Hạnh Lâm sản xuất." Đến lọ thứ ba, cũng là hàng giả. Vẻ mặt Tần Mộc Lam trở nên vô cùng khó coi. Bà cụ Đường cũng nhận vấn đề, hóa mua hai lọ hàng giả. "Sao thế ? Đây là bà cất công nhờ mua hộ cơ mà, mà cũng hàng giả ?" Tần Mộc Lam cũng cảm thấy chuyện gì đó : "Người đó mua ở Tiệm Thuốc Hạnh Lâm ạ?" "Chuyện ... đó quả thực là mua ở Hạnh Lâm, nhưng thật thì bà cũng chịu, vì bà ở thủ đô ." Tần Mộc Lam hai lọ t.h.u.ố.c giả, ngỏ ý với bà cụ: "Bà ơi, bà cho cháu xin hai lọ ? Cháu mang về thủ đô để điều tra cho rõ ngọn ngành." "Được chứ, cháu cứ cầm lấy ." Bà cụ Đường gật đầu ngay tắp lự.

Sau đó, Tần Mộc Lam lấy hai lọ t.h.u.ố.c Dưỡng Thân khác đưa cho bà: "Bà ơi, hai lọ biếu bà. Bà cứ uống đúng liều lượng nhé, coi như cháu đổi t.h.u.ố.c cho bà." Bà cụ Đường xua tay rối rít: "Bác sĩ Tần, , t.h.u.ố.c của bà là đồ giả, đổi lấy t.h.u.ố.c thật của cháu ." "Bà cần uống t.h.u.ố.c đúng hạn mà, bà cứ nhận cho cháu vui." Nghe , bà cụ cũng khách sáo nữa. Bà định trả tiền vì t.h.u.ố.c hề rẻ, nhưng Tần Mộc Lam nhất quyết nhận. Bà cụ còn cách nào khác, đành gói ghém nhiều đồ ăn ngon bắt cô mang về cho bằng . Thấy tấm lòng của bà, Tần Mộc Lam đành nhận lấy.

Rời khỏi nhà họ Đường, thấy thời gian còn sớm, cô định ghé qua chợ vật liệu xây dựng một chuyến. Đến nơi, cô thấy chợ khá đông đúc nhộn nhịp. Vừa bước thấy nhiều đang xem hàng, cả Tạ Triết Vĩ đang bận rộn giới thiệu sản phẩm cho khách. Các nhân viên khác cũng đang tất bật tư vấn. Trong đó, một nữ nhân viên vô cùng xinh , khu vực của cô là nơi tập trung đông khách nhất. Thấy cửa hàng đang bận, Tần Mộc Lam phiền cả mà lặng lẽ một bên quan sát.

Trong suốt nửa tiếng đồng hồ cô đợi, cô nhân viên xinh bán ít đơn hàng. Khi vơi khách, cô liền hì hì tiến về phía Tạ Triết Vĩ. "Ông chủ ơi, em bán thêm bao nhiêu là hàng , định thưởng cho em thế nào đây?" Tạ Triết Vĩ cũng xong việc, liền đáp: "Bội Linh nhà giỏi thật đấy. Tối nay mời em ăn nhé. Em cứ nghĩ xem ăn món gì nào." Giang Bội Linh thì khanh khách: "Ông chủ ơi, tối nay em ăn gà ." "Được chứ, tối nay chúng ăn ngay." Trong lúc chuyện, hai sát rạt . Giang Bội Linh thậm chí còn nép hẳn cạnh Tạ Triết Vĩ. Nhìn từ xa, trông giống hệt như cả đang ôm lấy cô . Chứng kiến cảnh tượng , mặt Tần Mộc Lam đanh , tối sầm hẳn .

 

 

Loading...