Gả Cho Đại Hán Thô Kệch Thập Niên 70, Thể Chất Sinh Đôi Của Cô Không Thể Giấu Được Nữa - Chương 391: Lén lút (Hai chương gộp một)

Cập nhật lúc: 2026-03-17 21:46:37
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cha con Bùi Chính Phổ và Bùi Quang Tín dùng bữa xong, Tô Uyển Nghi và Diêu Tĩnh Chi vội vàng đưa thư nhờ gửi . Có thư gửi cho Tần Kiến Thiết và Tạ Văn Binh, cũng thư gửi cho cả Lương Đồng.

Bùi Chính Phổ mỉm nhận lấy, : "Chị dâu cứ yên tâm, đợi khi nào sang Hồng Kông, sẽ mang tận tay cho ." "Chú Chính Phổ , thực sự phiền chú quá."

Bùi Chính Phổ lắc đầu bảo: "Không phiền ạ, cũng vì tiện đường thôi, chứ cũng chẳng mang giúp ." Nói xong, ông sang Tần Mộc Lam: "Mộc Lam , khi nào dịp sang Hồng Kông chơi nhé, bác sẽ bảo Quang Tín dẫn các cháu dạo khắp nơi." "Vâng ạ bác Bùi, khi nào cơ hội, cháu sẽ đưa cả bố cháu và cùng sang xem thử." "Được."

Bùi Chính Phổ mỉm đáp lời, đó dẫn con trai về. Đợi khách khỏi, Tô Uyển Nghi nhịn mà thì thầm với Diêu Tĩnh Chi: "Chú Chính Phổ lẽ cãi với vợ ?" "Nghe chú thì Khổng Thái Anh cơ bản sẽ Kinh thành nữa." " thấy cha con chú vẫn thường xuyên qua đây mà."

Diêu Tĩnh Chi cũng nghi vấn như , nhưng vì là chuyện riêng của nhà nên bà cũng tiện hỏi sâu. "Chắc là chuyện thật , đừng nhắc đến bà mặt chú Chính Phổ nữa." Tô Uyển Nghi gật đầu: "Được, sẽ nhắc nữa."

Tiếp đãi xong Bùi Chính Phổ cũng coi như xong một việc, Tô Uyển Nghi chợt nhớ điều gì đó: "Mộc Lam , Mạn Ni sắp sinh con?" Tần Mộc Lam nhẩm tính ngày tháng gật đầu: "Vâng, cũng sắp ạ, cuối tháng hoặc đầu tháng nữa." "Vậy thì cũng nhanh thôi."

Diêu Tĩnh Chi hỏi thêm một câu: "Đến lúc đó chúng c.ầ.n s.ang đó ?" "Cứ cùng ạ, dù cũng là nhà cả." Diêu Tĩnh Chi vốn cũng định vì còn nhiều đứa trẻ khác nữa: "Được, đến lúc đó cả nhà cùng sang." "Không lúc đó ông Văn Binh và về nữa."

Tô Uyển Nghi tiếp lời: "Phải đấy, nếu các ông về kịp thì còn dự tiệc đầy tháng." Tần Mộc Lam thấy liền bảo: "Chắc chắn là kịp mà ." "Đợi chị Mạn Ni sinh cũng hơn một tháng nữa, đợi bé đầy tháng thêm một tháng nữa." "Lúc đó bố và chắc cũng xong việc ." "Vả , nhà họ Hạ định đầy tháng tiệc bách nhật cho bé thì cũng chừng."

Nghe Mộc Lam , hai bà đều bật . "Phải , giờ lo xa quá cũng bằng thừa." Vừa mới nhắc chuyện đó xong, thoắt cái đến ngày Nhậm Mạn Ni trở . Nhận tin, Tần Mộc Lam tức tốc chạy ngay đến bệnh viện.

Hạ Vũ Thịnh thấy Tần Mộc Lam đến cảm thấy như tìm chỗ dựa: "Mộc Lam, em đến thì quá." "Mạn Ni phòng sinh , chẳng bao giờ mới nữa." Vạn Ký Vân thấy Tần Mộc Lam cũng vội vàng kéo cô xuống. "Mộc Lam nghỉ một lát con, chắc còn lâu mới xong đấy." "Chị lâu ạ?" Vạn Ký Vân gật đầu: "Phải, mới thôi, đầy mười phút ."

Nghe , Tần Mộc Lam mới yên tâm xuống. Nhậm Mạn Ni sinh con đầu lòng, chắc chắn thời gian sẽ kéo dài. Hạ Vũ Thịnh thật sự còn tâm trí , cứ ngừng cửa phòng sinh. Tần Mộc Lam thấy chỉ hai con Vạn Ký Vân, liền hỏi: "Ông bà nội ạ?"

"Ông bà con khéo ngoài mua ít đồ, chẳng ngờ Mạn Ni chuyển đột ngột thế." "Mẹ và Vũ Thịnh vội đưa nó đến bệnh viện ." "Còn bác cả và bố con thì vẫn đang ở cơ quan việc." Vừa dứt lời thì ông cụ và bà cụ Hạ cũng tới nơi. "May mà vẫn kịp."

Bà cụ Hạ thở hổn hển vì mệt, đó thấy Tần Mộc Lam: "Mộc Lam, ngờ cháu đến ." "Cháu cũng mới đến thôi ạ." Ông cụ Hạ cũng chào Tần Mộc Lam một tiếng, sang hỏi Hạ Vũ Thịnh: "Vũ Thịnh, Mạn Ni đau bụng từ lúc nào thế?" "Bọn ông khỏi cửa một lát mà nó sắp sinh ." "Hỏi thăm hàng xóm mãi mới hai đứa đưa nó bệnh viện."

"Ông ạ, bọn cháu cũng đến thôi, Mạn Ni cũng mới phòng sinh." Vạn Ký Vân bên cạnh tiếp lời: "Phải đấy bố , chắc còn lâu nữa mới xong." "Hai cụ mau xuống nghỉ ngơi , đường vội vàng thế chắc mệt lắm ." Hai ông bà cũng từ chối, xuống ghế nghỉ ngơi.

Tần Mộc Lam nhẩm tính thời gian, cảm thấy cũng gần đến lúc . Quả nhiên, cửa phòng sinh mở , một y tá bế đứa trẻ bước ngoài. Hạ Vũ Thịnh là đầu tiên lao tới, còn bà cụ Hạ cũng vội vàng hỏi: "Cô y tá ơi, cháu dâu sinh con trai con gái thế?"

Cô y tá bà cụ một cái, trong mắt vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ đáp: "Là một bé gái." "Mọi nhà của sản phụ Nhậm Mạn Ni ?" "Bế bé về phòng , sản phụ còn theo dõi thêm một lát nữa mới ."

Bà cụ Hạ là con gái, vẻ mặt hớn hở bỗng chốc nhạt hẳn. Trong khi đó, Hạ Vũ Thịnh run rẩy và đầy xúc động đón lấy con gái . Gương mặt rạng rỡ nụ ngây ngô, nhưng vì cách bế trẻ con nên chỉ ôm một lát cuống quýt gọi: "Mẹ ơi, mau bế cháu nội của ."

Vạn Ký Vân vội vàng bước tới, cẩn thận đón lấy cháu gái bảo: "Mẹ bế bé về phòng bệnh , con cứ ở đây đợi Mạn Ni nhé." Hạ Vũ Thịnh gật đầu: "Vâng, con sẽ đợi ở đây."

Tần Mộc Lam chứng kiến bộ cảnh tượng đó, cô cau mày bà cụ Hạ một cái. Dù thời buổi nhiều vẫn còn nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ, nhưng bà cụ Hạ thể hiện quá rõ ràng ngay cửa phòng sinh thế thực sự khiến khó chịu. Không chị dâu Nhậm Mạn Ni bà cụ khó dễ gì nữa. Dù , Tần Mộc Lam cũng gì, cô vốn sống ở nhà họ Hạ nên can thiệp chuyện nội bộ của họ.

Khi về phòng bệnh và sắp xếp cho đứa bé xong xuôi. Bà cụ Hạ nhịn mà lẻn đến bên cạnh Tần Mộc Lam, thì thầm: "Mộc Lam , bà hỏi cháu chút chuyện." Tần Mộc Lam khẽ nhíu mày, cô thực sự bà cụ gì. đối phương mở lời, cô cũng tiện phớt lờ, chỉ hỏi : "Chuyện gì ạ?"

Bà cụ Hạ bỗng im bặt, kéo Tần Mộc Lam hành lang bên ngoài. Thấy bà cụ thần thần bí bí, Tần Mộc Lam cũng thấy tò mò. khi xong lời tiếp theo của bà cụ, sắc mặt cô lập tức sầm xuống.

"Mộc Lam , Mạn Ni sinh con gái." "Đợi đến nó mang thai, cháu thể bốc cho nó mấy thang t.h.u.ố.c để nó sinh con trai ?" "Bà loại t.h.u.ố.c giúp sinh con trai, uống thì khả năng m.a.n.g t.h.a.i con trai sẽ cao hơn." Tần Mộc Lam lạnh một tiếng, đáp: "Sao bà, bà coi thường con gái đến thế ?" "Bà cảm thấy chỉ con trai mới xứng đáng con cháu nhà họ Hạ ?"

Thấy vẻ mặt đó của Tần Mộc Lam, bà cụ Hạ nổi giận. bà cho rằng đó là lẽ thường tình, ai mà chẳng con trai bồng bế. "Mộc Lam, bà ý đó, con gái dĩ nhiên cũng ." " nhà đến đời các cháu thì chỉ Vũ Thịnh là cháu trai." "Nếu nó con trai nối dõi thì nhà họ Hạ tuyệt tự mất thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ga-cho-dai-han-tho-kech-thap-nien-70-the-chat-sinh-doi-cua-co-khong-the-giau-duoc-nua/chuong-391-len-lut-hai-chuong-gop-mot.html.]

"Hừ... Nhà họ Hạ ngai vàng để kế vị mà nhất định con trai?" Tần Mộc Lam chọc cho tức . Bà cụ Hạ thích con gái thì thôi , cô dù mắt cũng chỉ thầm càm ràm trong bụng vài câu. bà cụ dám tìm đến tận mặt cô để đòi bốc loại t.h.u.ố.c đó. Bà tưởng rằng giới tính của đứa trẻ là thứ bác sĩ thể điều khiển ? Mấy cái thứ gọi là "thuốc chuyển giới tính" đó đều là những thứ hại .

Bà cụ Hạ Tần Mộc Lam thì giật nảy . Dù những phong trào bài trừ hủ tục trôi qua vài năm nhưng bà vẫn còn thấy sợ. Mấy chuyện "ngai vàng" mà cũng dám tùy tiện nhắc đến ? "Mộc Lam, cháu năng kiểu gì thế, bà chỉ là nhờ cháu bốc t.h.u.ố.c giúp thôi mà." "Không loại t.h.u.ố.c đó , bà dẹp ngay ý định đó ." "Cháu..." Bà cụ Hạ Tần Mộc Lam chọc tức đến mức nghẹn họng, chỉ tay về phía cô mà nên lời. "Nếu bà còn chuyện gì nữa, cháu xin phép phòng bệnh ."

Khi Tần Mộc Lam trở phòng bệnh, Vạn Ký Vân thấy cô về một liền hỏi: "Mộc Lam, bà nội con ?" "À, bà ở phía ạ, chắc sắp ngay thôi."

Dù gương mặt Tần Mộc Lam biểu lộ gì nhưng Vạn Ký Vân vẫn cảm nhận cô đang bực bội. "Có chuyện gì thế Mộc Lam, bà nội với con ?" Bà cứ ngỡ bà cụ Hạ lời gì đó khó với cô. Tần Mộc Lam lắc đầu bảo: "Không ạ."

Lúc bà cụ Hạ cũng bước , thấy Tần Mộc Lam vẫn thản nhiên đó, bà khỏi cảm thấy nghẹn ứ trong lòng. Đứa cháu gái đúng là sinh để khắc bà mà. Bình thường vốn thiết với gia đình, nay đụng đến chuyện nối dõi tông đường nhà họ Hạ, nó còn dám thốt những lời lẽ như thế, thật sự là quá đáng lắm .

Ông cụ Hạ hề cuộc đối thoại giữa bà cụ và Tần Mộc Lam. Ông bà vợ một cái, sang cháu gái, chắc hai mới cãi xong. Chỉ là họ cãi vì chuyện gì. Hôm nay là ngày vui của cháu dâu, mà hai vẫn để nhà cửa yên .

Nếu Tần Mộc Lam mà ông cụ Hạ đang nghĩ gì, cô chắc chắn sẽ tặng ông một câu: Bảo ông hãy quản lý cho bà vợ của . Sau khi Nhậm Mạn Ni và Hạ Vũ Thịnh trở về phòng, họ lập tức tìm con ngay. "Mạn Ni, bé ở đây ." Vạn Ký Vân thấy vẻ nóng lòng của con dâu liền mỉm chỉ tay về phía chiếc nôi nhỏ.

Nhậm Mạn Ni vội vàng theo, đó bước tới, nhẹ nhàng bế con lên. Tần Mộc Lam thấy chị dâu vẫn còn đủ sức để bế con thì khỏi cảm thán. Quả nhiên sinh thường vẫn là nhất, sinh xong là nhẹ nhõm hẳn. Nếu mà sinh mổ thì lúc sinh tuy nhàn nhưng đó chịu bao nhiêu là đau đớn.

Lúc Nhậm Mạn Ni chẳng còn tâm trí để ý đến Tần Mộc Lam nữa. Chị con gái với ánh mắt tràn đầy dịu dàng, trái tim như tan chảy. Kể từ khi sức khỏe của Hạ Vũ Thịnh vấn đề, chị từng nghĩ đời sẽ con. Nay cuối cùng cũng sinh con gái, gánh nặng trong lòng chị bấy lâu nay cũng trút bỏ. "Bé con ơi, đây mà." Hạ Vũ Thịnh bên cạnh ngây ngô: "Bé con, bố đây."

Nhìn con trai và con dâu hạnh phúc như , Vạn Ký Vân khỏi mỉm : "Vũ Thịnh, Mạn Ni, hai đứa cứ đặt con xuống , bé vẫn đang nhắm mắt ngủ mà." "Hơn nữa Mạn Ni bây giờ bế bé lâu , nghỉ ngơi cho thật ." Tần Mộc Lam cũng tiếp lời: "Phải đấy chị dâu, chị cứ nghỉ ngơi một lát ."

Nghe , Nhậm Mạn Ni mới lưu luyến đặt con xuống lên giường bệnh. "Chị dâu, để em bắt mạch cho chị nhé." Thấy Tần Mộc Lam , Nhậm Mạn Ni dĩ nhiên đồng ý ngay: "Được chứ Mộc Lam, phiền em quá."

Sau khi bắt mạch xong, Tần Mộc Lam mỉm : "Chị dâu yên tâm, sức khỏe chị , chỉ cần chú ý tẩm bổ và nghỉ ngơi là vấn đề gì." "Mộc Lam, em xem giúp cả em bé nữa ?" "Dĩ nhiên là ạ."

Tần Mộc Lam kiểm tra kỹ lưỡng cho em bé bảo: "Chị yên tâm , bé khỏe mạnh." "Thực khi bé mới chào đời, các bác sĩ chắc chắn kiểm tra hết nên chị đừng quá lo lắng." Nhậm Mạn Ni vội đáp: "Mộc Lam , chẳng em xem qua thì chị mới càng yên tâm hơn ."

Thấy Nhậm Mạn Ni sắc mặt hồng hào, tiếng cũng khí lực, Tần Mộc Lam chị thực sự vấn đề gì. Cô nán một lát nữa xin phép về.

Sau khi Tần Mộc Lam rời , ông cụ Hạ mới sang hỏi bà cụ: "Vừa nãy bà lén lút gì với Mộc Lam thế, trông con bé vẻ giận dữ ?" Bà cụ Hạ hỏi thì cuống quýt xua tay: "Có ." Giờ Nhậm Mạn Ni về phòng, bà dĩ nhiên dám toẹt những lời đó mặt . Ông cụ Hạ thấy vợ chịu thì cau mày khó chịu. dù ông tra hỏi thế nào, bà cụ Hạ cũng nhất quyết hé răng nửa lời.

Ở một diễn biến khác, khi Tần Mộc Lam về đến nhà, Tô Uyển Nghi vội vã hỏi thăm: "Mộc Lam, Mạn Ni sinh con? Là con trai con gái?" "Dạ, là một bé gái ạ."

Nhắc đến chuyện , Tần Mộc Lam nhớ đến yêu cầu của bà cụ Hạ, trong lòng vẫn thấy bức bối và bực dọc vô cùng. Tô Uyển Nghi chỉ một cái là nhận tâm trạng con gái , bà vội hỏi: "Có chuyện gì thế con? Đi thăm Mạn Ni và em bé về bực thế ? Có chuyện gì xảy ở đó ?"

Đối với , Tần Mộc Lam dĩ nhiên giấu giếm điều gì. Cô kể bộ những gì bà cụ Hạ , cuối cùng bực bội chốt : "Bà đúng là dám nghĩ thật đấy." "Bà tưởng rằng uống t.h.u.ố.c là thể đổi giới tính định sẵn của đứa trẻ ?" " là viển vông hết sức."

Nghe xong chuyện, Tô Uyển Nghi cũng tức giận kém. "Cái bà già nhà họ Hạ , thể như thế chứ!" "Con gái thì là chắt của bà chắc?" "Phải là Mạn Ni m.a.n.g t.h.a.i vất vả thế nào mới sinh đứa con, mà bà còn bày đặt đủ trò đòi sinh con trai." " voi đòi tiên mà."

"Phải đấy , hơn nữa chuyện sinh con trai con gái phụ thuộc đàn ông." "Rõ ràng là do cháu trai cưng Hạ Vũ Thịnh của bà vấn đề, mà bà cứ thích đổ lên đầu chị Mạn Ni, bắt chị sinh bằng con trai."

" thế! Bà chắt bồng bế là lắm , trai gái gì cũng đều là lộc trời cho cả." "Bà đúng là đủ." "Nếu ngày đó con tay giúp đỡ thì khi Hạ Vũ Thịnh cả đời cũng chẳng mụn con nào ."

Hai con trò chuyện một hồi lâu, cuối cùng Tô Uyển Nghi cũng nhớ việc bếp nấu cơm. "Mộc Lam , con chơi với lũ trẻ , để nấu cơm." "Vâng ạ."

 

 

Loading...