GẢ CAO NHƯ NUỐT KIM, NHƯNG TA NGUYỆN Ý - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:13:30
Lượt xem: 2,793

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Để dưỡng , Tướng gia đích mời thái y đến phủ bắt mạch.

 

Sau một hồi xem xét, thái y thể khoẻ mạnh, chỉ cần đừng tham lạnh, bớt ăn đồ cay nóng, dầu mỡ là .

 

Theo lệnh Tướng gia, viện thêm một gian tiểu trù phòng, cả đầu bếp riêng, nha riêng.

 

Một chuyện nhỏ nhưng chấn động khắp phủ. Thái y đến bắt mạch còn thể bệnh, nhưng riêng cái bếp nhỏ

 

Tháng , tiền tiêu vặt là do đại phu nhân đích đưa đến.

 

Trước mỗi tháng một trăm năm mươi lượng, còn thêm một hộp gấm.

 

“Đây là chút tâm ý của vãn bối, mong mẫu nhận cho.”

 

Trong hộp là ngân phiếu, mỗi tờ một trăm lượng.

 

Nhìn qua cũng đến vạn lượng.

 

Ta ở nhà đẻ hơn mười năm, gom góp hết cũng đủ nổi một trăm lượng.

 

Ngân phiếu thì từng thấy bao giờ.

 

Từ khi gả Tướng phủ, áo gấm cơm ngon thiếu thứ gì, tiền tiêu mỗi tháng đều tích — trừ khoản thưởng cho hạ nhân, từng tiêu bậy một đồng, tất cả đều để dành phòng khi cần thiết.

 

“Ta thật sự dám nhận.”

 

Đại phu nhân nhất quyết để ngân phiếu mới rời .

 

Ta sai Chi Hương mang trả, nhưng nàng một vòng , vẫn ôm theo xấp ngân phiếu .

 

“Phu nhân, nô tỳ thấy đại phu nhân thật sự lòng. Hay là cứ nhận lấy .”

 

Ta bảo Chi Hương đếm — mỗi tờ trị giá một trăm lượng, vặn một trăm tờ, tức là một vạn lượng.

 

Thật sự là quá nhiều.

 

Ta tự thấy hổ vì sinh đôi phần xao động.

 

động tâm nghĩa là ngu .

 

Từ khi gả phủ đến nay, từng thiếu ăn thiếu mặc, nhưng Tướng gia bao giờ ban cho thứ gì ngoài quy định, cũng từng cho thêm bạc.

 

Vậy nên, đây là một cơ hội thử thăm dò .

 

“Cứ để đó, để hỏi Tướng gia tính.”

 

Tướng gia bận. Viện chính nơi ông ở, khắp nơi đều hộ vệ, ám vệ. Ngay cả nha hầu hạ cũng võ.

 

Ta thể — và cũng dám — vì chút việc nhỏ mà quấy rầy ông.

 

Trong phủ, ai nấy đều cuộc sống và toan tính riêng.

 

Ta cũng .

 

Từ sợ hãi ban đầu, chỉ mấy tháng, cũng bắt đầu nghĩ đến chuyện sinh con — để giữ cho một đường lui.

 

Chuyện bên ngoài rõ, triều chính càng dám hỏi.

 

Ta chỉ thể sống trong viện nhỏ , ngày ngày sách, luyện chữ, vẽ tranh.

 

Làm một thê t.ử hiền lành, hiểu chuyện, ai để tâm — một Thừa tướng phu nhân đời bỏ quên.

 

Cuộc sống như thế, ngày qua ngày, cứ thế tiếp diễn.

 

 

Sắp đến sinh thần của di nương, bảo Chi Hương đến tìm đại phu nhân xin phép cho xuất phủ về thăm nhà.

 

Chi Hương trở về với vẻ mặt vui mừng, trong tay còn cầm một tấm thẻ xuất môn.

 

Ta thấy cũng mừng rỡ, lập tức dậy thu dọn đồ đạc.

 

Lễ mừng sinh thần cho di nương thể quá quý giá — đồ quá cũng đến tay bà, mà sơ sài quá thì gì.

 

Thực chẳng thứ gì đáng giá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ga-cao-nhu-nuot-kim-nhung-ta-nguyen-y/chuong-3.html.]

Thôi thì tự tay may cho bà mấy bộ y phục, thêm một đôi giày, miễn .

 

Mấy tháng gặp, sắc mặt di nương trông tệ. Thấy đến liền nở nụ , nhưng bao lâu, hốc mắt đỏ lên.

 

Bà nắm tay , ngừng hỏi sống trong Tướng phủ , uất ức gì .

 

“Di nương, con ở Tướng phủ , đừng lo lắng cho con.”

 

Nhìn bà mặc y phục may, vặn.

 

“Di nương, con về phủ sẽ thêm mấy bộ nữa, để Ninh Nhi mang đến cho .”

 

“Đồ thì giữ cho , đừng cứ mãi lo cho . Ta nhiều quần áo lắm …”

 

Di nương đang dối.

 

Đích mẫu cay nghiệt, bà nhiều y phục mà mặc.

 

Cùng dùng bữa, một chút, về phủ.

 

Di nương bịn rịn tiễn đến tận nhị môn.

 

“Di nương, xin dừng bước tại đây.”

 

“Âm Nhi, con nhất định chăm sóc cho bản .”

 

Lần gặp , sẽ là khi nào…

 

Lên xe ngựa , khẽ thở dài một tiếng.

 

Giá như trượng phu coi trọng , thì thể thường xuyên ngoài. Dù ngày ngày ở bên di nương, chí ít cũng thể xin phép đón bà về phụng dưỡng tuổi già, việc gặp gỡ sẽ khó khăn đến .

 

Ta nghiêng đầu tựa lên vai Ninh Nhi.

 

Nàng hiểu , liền nắm c.h.ặ.t lấy tay , âm thầm an ủi.

 

Chi Hương mím môi mặt .

 

Nàng từng kể, nàng bán nô từ bé, quê quán nơi cũng chẳng nhớ nổi.

 

Đều là những kẻ khổ, bất do kỷ.

 

Không chống nổi bất công của mệnh, chỉ thể cúi đầu thích nghi, cố gắng sống hơn một chút.

 

từng sai nàng những việc thể khiến nàng đ.á.n.h, thậm chí mất mạng — chỉ là sống lặng lẽ, hèn mọn mà tồn tại.

 

Chi Hương cũng tròn phận sự của .

 

Nàng ở trong phủ mấy năm, chuyện lớn nhỏ đều ít nhiều. Những gì nên thì , nên thì một chữ cũng hé môi.

 

Chuyện thể , nàng sẽ lặng lẽ để tự .

 

Chuyện thể , hễ thấy manh mối, nàng đều âm thầm nhắc nhở.

 

Chúng cứ thế mà chung sống, là .

 

 

Sau hơn một tháng, Tướng gia mới đến viện của . Ta kể chuyện đại phu nhân từng đưa ngân phiếu.

 

“Đã cho thì nàng cứ giữ lấy.”

 

Rồi ông đầu bảo quản gia mang đến năm vạn lượng.

 

Nhìn hộp gấm đầy ngân phiếu , sững hồn nổi.

 

Đây là thứ mà đến cũng chẳng dám nghĩ đến.

 

Có bạc trong tay, dám tiêu bừa. Cùng Ninh Nhi bàn bạc — để nàng xuất giá, ngoài giúp quản lý trang viện mới mua.

 

Làm ăn buôn bán rành, thôi thì mua ruộng trồng lúa — lời lãi nhiều, nhưng từng chút tích góp, ắt sẽ thành nhiều.

 

Ban đầu Ninh Nhi nỡ rời xa .

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Ta khuyên bảo lâu.

 

 

Loading...