Ngày hôm , hối hận ngay lập tức.
Bởi vì cứ hễ tan là Lãnh Nghiên lao đến nhà , thời gian là bám dính lấy rời.
Thức ăn cứ thế từng túi một khuân nhà.
Ngoài giờ việc, bộ thời gian còn đều dành hết cho .
Anh thậm chí còn nộp cả thẻ lương cho .
"Lương ở trường chỉ chừng thôi, em cứ phát sinh hoạt phí cho là . Anh lời em hết."
"Không cần, chẳng tìm cảm giác kích thích ? Anh là 'nuôi', theo lý thì là đưa tiền cho mới đúng."
đưa trả thẻ lương, thực lòng mối quan hệ biến chất thêm nữa.
Lãnh Nghiên cụp mắt, chút luống cuống.
hạ quyết tâm, lạnh lùng : "Nếu chấp nhận thì . Lãnh Nghiên, chúng chia tay , hiện giờ là đang 'tự dâng tận cửa' đấy."
Hiếm thấy khi nào cơ thể Lãnh Nghiên cứng đờ đến .
Anh ngẩng đầu lên, đôi đồng t.ử như vỡ vụn thành từng mảnh, nhịp thở cũng trở nên hỗn loạn.
Anh ngây đó với vẻ mặt đầy uất ức suốt mười phút đồng hồ, mới lầm bầm mở miệng: "Tự dâng thì tự dâng."
: "..."
Tâm lý chiến lên đấy.
Thế là Lãnh Nghiên đến càng năng nổ hơn.
Vì Lâm Nam mải yêu đương nên ở lỳ trong trường, Lãnh Nghiên cứ lầy lội từ 9 giờ tối đến tận 10 giờ, chỉ thiếu điều mở miệng xin ở ngủ thôi.
cho phép.
Trong thời gian đó, Lâm Nam còn nhắn cho :
[Chị ơi, đúng là mùa yêu đương khác, chị cũng mau tìm ai . Đến cả tảng băng ngàn năm như thầy Lãnh nhà em mà dạo cũng suốt ngày ôm điện thoại tủm tỉm kìa.]
Quả nhiên, đàn ông khi yêu thì ai cũng thấy như đang yêu đương cả.
cứ ngỡ những ngày tháng bình lặng sẽ trôi qua cho đến khi Lãnh Nghiên khôi phục trí nhớ.
kẻ đến nhanh hơn cả ký ức của , chính là Tề La.
Cô thi đỗ vị trí kế toán văn phòng của Học viện Hàng .
Trước khi nhậm chức, cô đặc biệt hẹn uống cà phê.
đến.
Tề La đổi khá nhiều, nét bầu bĩnh trẻ con mặt biến mất, đó là vẻ ngoài tinh tế hơn.
Cô mỉm với , khẽ lắc cổ tay để lộ chiếc nhẫn ở ngón áp út.
"Vòng tay và nhẫn đều là mua cho đấy, ? Anh khéo chọn thật, rõ hợp với kiểu nào nhất."
Điểm thì vẫn chẳng đổi gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-trai-toi-da-bi-anh-re-tuong-lai-mua-chuoc-nhu-the-nao/chuong-7.html.]
Năm xưa khi và Lãnh Nghiên bên , mặt thì cô chúc phúc, lưng lấy chiếc khăn len Lãnh Nghiên tặng từ hồi nhỏ khoe khoang.
vẫn nhớ như in bộ mặt đắc ý của cô lúc đó: "Khăn em tặng đấy, bảo màu hợp với em."
Nghĩ , bỗng bật thành tiếng: "Vậy ? Thế thì quá, chúc hai hạnh phúc."
Lãnh Nghiên đòi chia tay với ba năm .
Anh tiếp tục nữa, sống một , yêu đương mệt mỏi quá .
Chớp mắt một cái, kéo danh sách đen.
Chỉ còn ứng dụng Alipay là lịch sử tin nhắn, ngừng nhắn tin yêu cầu gặp mặt một .
thứ nhận là tin nhắn từ Tề La:
[Chị ơi~ đừng phí công vô ích nữa! Em và trai chung một đơn vị , chị vẫn hiểu ?]
từng tìm Lãnh Nghiên.
gặp .
Nghĩ đến đây, càng nghĩ càng thấy giận.
phắt dậy định bỏ thì Tề La cản .
"Nếu chúc chúng hạnh phúc, chị với một tiếng ? Nói là chị ghét , hoặc là xin điều chuyển công tác . Đừng ở gần như nữa."
Tề La nặn một nụ , giọng điệu đầy vẻ khinh miệt: "Hơn nữa, chị chẳng còn thích nữa , ?"
là một yêu cầu nực .
Lãnh Nghiên thì cứ bám lấy đòi nô lệ, còn Tề La thì bám lấy đòi chuyển công tác ?
" đúng là thích nữa, nhưng còn hơn ."
với cô : "Anh bây giờ tự dâng tận cửa như thế, thấy cũng vui phết đấy chứ."
đầu định thì thấy Lãnh Nghiên đang cách đó xa.
Anh chôn chân tại chỗ, trông chẳng khác nào một chú ch.ó lớn bỏ rơi.
"Anh ơi, thấy ? Chị bảo chị thích nữa kìa." Tề La lăng xăng chạy về phía Lãnh Nghiên.
dứt khoát cho xong chuyện, bồi thêm một mồi lửa: " thế, thích nữa. Chơi chán , trò chơi chủ nhân và nô lệ cũng chơi đủ , đừng quấy rầy nữa."
thèm ngoảnh đầu , tiếp tục bước .
trong lòng thực sự khó chịu vô cùng.
gửi định vị cho Lâm Nam: [Đến quán bar , tâm trạng chị đang .]
Nửa tiếng Lâm Nam mặt.
"Chị ơi, chị thế? Bình thường chị bình tĩnh lắm mà, tự nhiên buồn? Ai bắt nạt chị ? Chị thất tình ? Chị cho em , ai bắt nạt chị để em xử nó! Giờ em đầy cơ bắp đây !"
Lâm Nam gào tướng lên trong quán bar, vẻ sẵn sàng đ.á.n.h bất cứ lúc nào.