Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 72
Cập nhật lúc: 2025-12-28 13:53:56
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Mạt Mạt Tạ Trăn đưa đến ký túc xá dùng để tiếp đãi của Tổ hành động Đặc biệt.
Vì phòng ở kịp thu dọn, cô và Trần Dao ở chung một căn phòng gác xép.
Cùng ở còn hai con kiến nhỏ phái tới để bảo vệ cô.
Trần Dao là đến chi viện cho thành phố A, ngày thường bận, Hứa Mạt Mạt ít thấy cô ở trong phòng.
Ngược , hai con kiến nhỏ thì ngày nào cũng bám lấy cô, ríu rít kể cho cô đủ loại tin tức bên ngoài.
Hứa Mạt Mạt tuy ngoài, nhưng vẫn nắm tình hình khá rõ.
Vào ngày thứ bảy khi bào t.ử bùng phát, chủ nhiệm cuối cùng cũng tìm trong hàng mẫu của họ một phương pháp tiêu diệt sợi nấm.
Chưa kịp để ở thành phố A vui mừng, tất cả liền phát hiện loại t.h.u.ố.c mới độ khó chế tạo cao, với năng lực sản xuất của thành phố A, cho dù ăn uống, bộ máy móc đều hoạt động hết công suất nghỉ một giây, cũng thể đáp ứng nhu cầu cho bộ lây nhiễm.
Thành phố A chỉ thể cầu viện thành Trung Tâm.
Dưới sự phối hợp của thành Trung Tâm, tất cả các thành thị của loài , bao gồm cả thành Trung Tâm và bốn thành vệ tinh khác, tất cả đều dừng sản xuất các loại t.h.u.ố.c, dồn lực sản xuất t.h.u.ố.c sát trùng mà thành phố A cần.
Ngay khi sản xuất xong, lập tức vận chuyển đến thành phố A.
Trưa ngày thứ mười, chuyến máy bay đầu tiên từ thành Trung Tâm đến.
Hứa U U khẽ rung hai sợi râu, ánh mắt đầy sùng bái Hứa Mạt Mạt: “Chị Mạt Mạt, nhờ chị và thiếu tá tìm con giun, em ông , thành phần tiêu diệt sợi nấm chính là tìm từ con giun đó.”
“Thật , thì quá.”
Nghe thấy giúp ích cho , Hứa Mạt Mạt cũng vui.
Hứa U U cô, : “Chị Mạt Mạt, chị vui ?”
Hứa Mạt Mạt lắc đầu: “Không, chị vui mà.”
“ mà trông chị khổ sở đấy.” Hứa U U chỉ sang Lỗ Lỗ, “Không tin chị hỏi Lỗ Lỗ .”
Lỗ Lỗ ở bên cạnh gật đầu lia lịa: “Mắt chị Mạt Mạt như đang .”
Hứa Mạt Mạt đưa tay lên sờ mắt .
cơ thể chảy nước mắt.
Hứa U U khẽ hỏi: “Chị Mạt Mạt lo cho thiếu tá ?”
Vừa thế, Hứa Mạt Mạt lập tức phồng má phản bác: “Không , chị lo cho !”
Cô và Thẩm Tế Nguyệt còn là bạn bè.
Cô sẽ bao giờ lo cho một con tà ác như thế.
Tạ Trăn bên ngoài hồi lâu, mãi lúc mới gõ cửa.
“Nhất định là chú Tạ đến.”
Tạ Trăn thấy tiếng bước chân vui mừng của mấy con kiến nhỏ, cuối cùng dừng cửa.
Cửa mở .
“Chú Tạ!” Hứa U U dùng đôi mắt sáng rực .
Tạ Trăn khẽ xoa đầu bé, bước phòng.
Hứa Mạt Mạt và Lỗ Lỗ cũng bước .
Nhìn thấy Tạ Trăn, cô gọi: “Thượng tá Tạ.”
Tạ Trăn “Ừm” một tiếng, : “Đã quen ở đây ?”
Hứa Mạt Mạt gật đầu.
Tạ Trăn: “Người của thành Trung Tâm sắp đến, lát nữa tiếp đãi…”
Hắn dừng một chút, như đang chần chừ, gậy chống chạm nhẹ xuống đất.
Hứa Mạt Mạt thúc giục, chỉ lặng lẽ .
Tạ Trăn: “… Em xem ?”
Đôi mắt Hứa Mạt Mạt khẽ sáng lên: “Em thể xem ?”
Tạ Trăn: “Nếu em .”
Cô gái xinh , sạch sẽ mắt khẽ mỉm : “Em .”
Khóe môi Tạ Trăn cũng khẽ cong lên.
Ừ, thật , đôi mắt còn nữa.
Đã bắt đầu .
*
Địa điểm tiếp đón viện trợ tới thành phố A ngay đất trống tòa nhà của Tổ hành động Đặc biệt.
Nơi đó con đường dài nhất, rộng nhất và thẳng nhất ở bộ thành phố A, bề rộng 100 mét, chỉ cần cản sạch đường là thể tạm thời dùng sân bay.
Hứa Mạt Mạt theo Tạ Trăn, từ xa thấy hai bên đường biển tấp nập, quả thực giống hệt cảnh tượng ở cửa D hầm trú ẩn chín ngày .
Khác biệt là, hôm đó mặt đều mang theo vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng.
Còn hôm nay, mặt mang theo sự cảm kích và hy vọng.
Trong đám , ngoài Tòa thị chính, Trung tâm điều hành, Tổ hành động Đặc biệt, Ban Giám Sát, quân an ninh thành phố, Hiệp hội thức tỉnh giả và những phụ trách các đơn vị khác, còn đều là những bào t.ử ký sinh nhưng kịp cứu viện.
Tạ Trăn đến của Tổ hành động Đặc biệt gọi , đối phương ghé sát tai thì thầm điều gì đó, Tạ Trăn khẽ nhíu mày, bỗng chỉ tay về một hướng xa.
“Em ở đó.”
Hứa Mạt Mạt theo hướng chỉ, đó là chỗ hội trưởng đang .
Cô vội vàng gật đầu: “Được.”
Hứa Mạt Mạt dẫn theo Hứa U U và Lỗ Lỗ chạy tới vị trí của Hiệp hội thức tỉnh giả.
Hứa Linh Uyên thấy bọn họ, cũng khẽ nhíu mày: “Cháu gái, cháu tới đây?”
Chưa đợi Hứa Mạt Mạt trả lời, kiến nhỏ cô : “Là chú Tạ đưa chúng cháu tới.”
Hứa Linh Uyên còn định gì đó thì từ xa bỗng vang lên tiếng động cơ máy bay rền vang áp sát.
Ông nghiêng tránh , để Hứa Mạt Mạt cùng hai kiến nhỏ , dặn dò: “Đứng ở phía , việc gì thì đừng lộ diện.”
Ba đứa nhỏ đều cảm nhận bầu khí nghiêm trọng , cùng che miệng và gật đầu thật mạnh.
Hứa Mạt Mạt cao, chỉ hơn 1m6 một chút.
Hai con kiến nhỏ vẫn còn là trẻ con, càng thấp hơn.
Ba đứa nhỏ hòa đám đông lập tức trở nên khó tìm thấy.
Chúng tiếng máy bay càng lúc càng gần, từ xa những chấm đen nhỏ dần xuất hiện nhiều hơn, hàng cuối cùng nối thành một vệt đen dài.
Hứa Mạt Mạt đội máy bay đang tới gần, chút sững sờ.
Thành Trung Tâm chẳng tới để đưa t.h.u.ố.c ?
Sao điều động nhiều máy bay như ?
Hơn nữa đây là loại siêu máy bay mà nay Hứa Mạt Mạt từng thấy.
Những chiếc máy bay khổng lồ ầm ầm hạ cánh, sải cánh gần như lấp kín cả con đường.
Máy bay cỡ lớn tương tự nối tiếp đáp xuống.
Tiếng ồn lớn đến mức chấn động màng nhĩ của Hứa Mạt Mạt.
Cô cùng hai kiến nhỏ che tai cho .
Không qua bao lâu, cuối cùng bộ máy bay cũng hạ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-72.html.]
Hứa Mạt Mạt buông tay , thấy xung quanh to với giọng khàn khàn vì tiếng ồn.
“Sao tới nhiều máy bay lớn như !”
“Nghe là vì hai tai họa khiến dân thành phố A giảm nghiêm trọng, thành Trung Tâm điều từng trải tới bổ sung.”
“Bác gì cơ?”
“Thành Trung Tâm điều tới đây! Bổ sung! Dân cư! Cho thành phố A!”
“À ! thấy ! Bác ! Đưa tới là ai?”
“Hình như là từ! Kế hoạch gene! Đưa đến!”
“Kế hoạch gene!”
Hứa Mạt Mạt cũng rõ bốn chữ đó.
Cơ thể của cô cũng là sản phẩm của kế hoạch gene.
Cô nổi lên lòng hiếu kỳ, xem những thuộc kế hoạch gene sẽ khác ở điểm nào.
vì quá thấp, giữa đám đông, cô chẳng thấy gì cả.
Cô chút sốt ruột, nhưng hội trưởng dặn tiến lên, cô trái lời.
Suy nghĩ một lát, cô lặng lẽ vươn một sợi nấm , luồn qua đám đông, tìm một phía chui cơ thể .
Đối phương .
Hứa Mạt Mạt thuận lợi mượn đôi mắt của để “” cảnh tượng phía .
Những chiếc máy bay khổng lồ đậu sát , thấy đầu, cũng chẳng thấy cuối.
Người xung quanh vẫn đang bàn tán:
“Loại máy bay lớn chỉ thành Trung Tâm mới , thành Trung Tâm chỉ mười chiếc, đều điều động hết.”
“Một chiếc máy bay thế hẳn chở hai nghìn .”
“Mười chiếc là hai mươi nghìn.”
“Quả nhiên là tác phong của thành Trung Tâm, đưa tới hẳn hai vạn ‘sản phẩm kế hoạch gene’.”
Mọi đang nghị luận sôi nổi thì ở chính giữa, cửa khoang của một chiếc phi cơ mở .
Từ bên trong, đầu bước là một đàn ông trung niên hình cao lớn.
Những nếp nhăn sâu ở khóe mắt cùng khóe miệng rũ xuống cho thấy nghiêm nghị và dung thứ sự trái lệnh.
Hứa Mạt Mạt từng gặp trong ký ức của Thẩm Tế Nguyệt.
Hắn tên là Trương Chiêu.
Bên phía thành phố A, những phụ trách của các đơn vị vội vàng tiến lên tiếp đón.
Họ cách quá xa, gì cũng ai rõ.
bên cạnh thì thầm:
“Tư lệnh Trương đến !”
“Tư lệnh Trương.”
“ , Tổng tư lệnh quân an ninh thành phố, năm thành vệ tinh bao gồm cả thành Trung Tâm đều do ông quản lý.”
“Nhân vật lớn như .”
“Còn .”
“Người bên cạnh ông là ai ?”
Đứng cạnh Trương Chiêu là một phụ nữ tóc hoa râm một nửa.
Trên gương mặt bà mang theo nụ nhàn nhạt, trông hiền từ giỏi giang.
Lúc , Trương Chiêu đang giới thiệu bà với .
Từ thái độ của Trương Chiêu đối với bà, thể thấy phận của phụ nữ càng thêm đặc biệt.
Sau khi máy bay hạ cánh, Trương Chiêu : “Cho phép giới thiệu, đây chính là phụ trách ‘kế hoạch gene’, tiến sĩ Ngụy Văn Thư.”
Ngụy Văn Thư mỉm gật đầu.
Bên phía thành phố A cũng lượt giới thiệu:
“Vị là thị trưởng Đỗ của thành phố A.”
“Vị là hội trưởng Hứa của Hiệp hội Thức tỉnh giả.”
Đến lượt Tạ Trăn, Trương Chiêu liền mở miệng : “Vị thì cần giới thiệu, chúng quen từ khi ở thành Trung Tâm, phó trưởng phòng Tạ… đúng, bây giờ là trưởng phòng.”
Tạ Trăn mỉm hảo, đổi sang tay thuận của , khom lưng đưa tay : “Tư lệnh Trương.”
Trương Chiêu bắt tay mà sang với Ngụy Văn Thư: “Tiến sĩ Ngụy, bà là ai ?”
Ngụy Văn Thư lắc đầu.
“Con trai trưởng của bí thư Trần và tiến sĩ Tạ.” Trương Chiêu giải thích.
Trong mắt Ngụy Văn Thư hiện lên một tia kinh ngạc, kìm liếc đôi chân của Tạ Trăn.
Bà đưa tay: “Chào trưởng phòng Tạ, cha là một nhà khoa học thuần túy, thật sự kính ngưỡng ông .”
Tạ Trăn thần sắc bình thường, bắt tay Ngụy Văn Thư.
Sau vài câu hàn huyên ngắn gọn, Trương Chiêu bảo đưa những rương t.h.u.ố.c xuống, phân phát cho những điều trị.
Trong tiếng hoan hô của đám đông, thị trưởng Đỗ đầu, xúc động cúi thật sâu: “ mặt bộ thành phố A, cảm ơn các vị.”
Trương Chiêu đỡ ông dậy, : “Lần chúng đến thành phố A, ngoài t.h.u.ố.c , tiến sĩ Ngụy còn mang tới một món quà lớn khác.”
Tuy ở đây đều tin, nhưng thị trưởng Đỗ vẫn phấn khởi hỏi: “Xin hỏi, là gì ?”
Ngụy Văn Thư : “ nghĩ đều , giữ bí mật nữa.”
Bà vỗ tay.
Mười cửa khoang phi cơ đồng loạt mở .
Từng hàng thanh niên mười tám, mười chín tuổi mặc đồng phục thống nhất bước theo nhịp.
Họ xuống máy bay liền lập tức xếp thành hàng.
Được huấn luyện nghiêm túc, tràn đầy sức sống tuổi trẻ, ai trông cũng khỏe mạnh, đẽ.
Ngụy Văn Thư : “Họ đều xuất từ ‘kế hoạch gene’, tổng cộng hai vạn , mỗi đều do tự tay tuyển chọn. Dù là trí tuệ, nhân sinh quan thể chất, tất cả đều là tinh trong tinh , dùng để bổ sung nguồn dân cư chất lượng cao cho thành phố A tai họa . Từ giờ trở , họ sẽ phận và ID thuộc về thành phố A.”
Tuy tin từ , nhưng khi tận mắt thấy nhiều dân cư chất lượng cao sinh từ “kế hoạch gien” như , ai nấy vẫn khỏi kinh ngạc.
Phải , những con sinh từ “kế hoạch gene” là bảo vật của thành Trung Tâm.
Trước đây, thành Trung Tâm mỗi chỉ phân phối vài trăm, nhiều lắm cũng chỉ vài nghìn cho các thành vệ tinh.
Lần một lúc đưa tới hẳn hai vạn , hơn nữa đều là hai vạn ưu tú nhất do chính Ngụy Văn Thư tuyển chọn, quả thật là từng .
Dù thành phố A giảm dân nghiêm trọng và cần bổ sung, thì vẫn thể lấy dân từ các thành vệ tinh khác, cần khiến trái tim của thành Trung Tâm “rỉ m.á.u” nhiều như .
Thị trưởng Đỗ hiểu rằng, việc khác thường tất nguyên nhân, đời bữa ăn nào là miễn phí.
Thành Trung Tâm bỏ khoản lớn như , nhất định sẽ thu lợi ích còn lớn hơn từ thành phố A.
Ông cẩn trọng hỏi: “Xin hỏi tư lệnh Trương, tiến sĩ Ngụy, thành phố A cần gì?”
Ngụy Văn Thư đáp: “Không lâu đây, Hứa Mạt Mạt từ thành Trung Tâm đến thành phố A, cô thức tỉnh thiên phú, bất kỳ dấu hiệu dị biến nào, các gọi cô là ‘ánh rạng đông’. yêu cầu cô gia nhập ‘kế hoạch gene’.”