Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 65

Cập nhật lúc: 2025-12-27 13:26:20
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Tế Nguyệt hiệu, Hứa Mạt Mạt lập tức xoay bỏ chạy hề do dự.

Chỉ thoáng liếc mắt một cái, cô kịp rõ cảnh tượng bên trong.

Đó là một con giun khổng lồ, nó đang quấn c.h.ặ.t lấy Thẩm Tế Nguyệt và giằng co dữ dội.

từng gặp loài giun nào như thế .

Có lẽ nó còn là giun nữa.

Nửa thể nó vùi sâu đất, nửa còn trồi lên khỏi lớp đất với đường kính gần một mét, chỉ cần nó vươn lên là thể chạm tới trần cao tới 5 mét.

Có vẻ nó cũng bào t.ử ký sinh, mọc đầy nấm, từ xa chẳng khác nào một chuỗi bướu thịt nhiều màu nối liền .

đám nấm đó hút cạn kiệt chất dinh dưỡng của nó.

Con giun vẫn sống khỏe mạnh!

Mắt Hứa Mạt Mạt sáng rực.

Mẫu vật!

Con giun thể trở thành mẫu vật quan trọng nhất!

Tiếng động thu hút sự chú ý của các thành viên khác. Trong tai , hỏi:

“Chuyện gì thế? Động đất ?”

“Hình như ở tầng hầm ngầm, chỗ của thiếu tá Thẩm và Hứa Mạt Mạt.”

“Không xảy chuyện ngoài ý chứ? Ai đang ở gần thì qua hỗ trợ chút .”

“…”

Khi đang bàn tán, giọng Thẩm Tế Nguyệt vang lên: “Không cần qua…..”

Anh còn kịp hết, một tiếng nổ lớn vang lên trong tai .

Ngay đó truyền đến âm thanh rè rè.

Máy truyền tin hỏng .

Hứa Mạt Mạt vô thức ngoảnh đầu , đúng lúc thấy Thẩm Tế Nguyệt con giun khổng lồ quấn c.h.ặ.t, hộp kim loại màu bạc rơi xuống.

Va chạm mạnh hộp hỏng, rơi xuống đất liền bật mở.

Hai ống t.h.u.ố.c và kim tiêm cuối cùng trong hộp rơi .

Thẩm Tế Nguyệt cơ hội nhặt .

Con giun siết c.h.ặ.t lấy , như thể quyết sống c.h.ế.t đến cùng.

Móng tay sắc bén của Thẩm Tế Nguyệt cắt đứt từng cây nấm, nhưng mỗi cây cắt nổ tung, tản xung quanh làn khói màu rực rỡ.

Đám nấm đó như thể đang bảo vệ con giun.

Hai loài tạo nên một mối quan hệ cộng sinh kỳ dị.

Thiếu tá thể t.h.u.ố.c.

Thấy ống t.h.u.ố.c ở sát bên con giun, ống t.h.u.ố.c thể hình khổng lồ của nó nghiền nát bất cứ lúc nào, Hứa Mạt Mạt chút do dự lập tức .

Thấy Hứa Mạt Mạt còn trở , Thẩm Tế Nguyệt tức nổ tung.

“Em gì đấy?!”

Hứa Mạt Mạt: “Lấy t.h.u.ố.c.”

Một luồng bóng màu sặc sỡ bất ngờ khiến lời của cắt ngang.

Không con giun thức tỉnh thiên phú tốc độ , mà dù cho hình vô cùng cồng kềnh, nhưng nó vẫn di chuyển nhanh đến đáng sợ.

Thậm chí Thẩm Tế Nguyệt dùng dịch chuyển gian cũng thoát .

Cho nên mới cho khác đến hỗ trợ, trong họ ai năng lực tấn công đủ mạnh mà chỉ sử dụng v.ũ k.h.í s.ú.n.g đạn.

tốc độ viên đạn so với con quái thì quá chậm.

Biết thể thoát, Thẩm Tế Nguyệt dứt khoát lao tới, xúc tu quấn c.h.ặ.t đ.ầ.u con giun với Hứa Mạt Mạt: “Em mau! Anh giúp em giữ nó !”

Hai bên cuốn lấy , lăn lộn mặt đất.

Trên con giun chảy đầy m.á.u, còn Thẩm Tế Nguyệt cũng nó gắt gao siết c.h.ặ.t.

Từ cơ thể khổng lồ mọc những chiếc lông cứng dài như gai thép, hung hăng đ.â.m cơ thể Thẩm Tế Nguyệt.

Bọn họ đều dùng phương pháp nguyên thủy nhất để đ.á.n.h .

Hứa Mạt Mạt tranh thủ lao tới.

Hộp t.h.u.ố.c thì bỏ .

Cô nhặt kim tiêm và một ống t.h.u.ố.c gần đó, đưa mắt về phía ống t.h.u.ố.c còn .

Ống t.h.u.ố.c thứ hai ngay cạnh con giun, chỉ cách phần cơ thể chôn đất đầy nửa mét.

Không rõ vì , con giun dù như phát điên mà lao tấn công Thẩm Tế Nguyệt, nhưng phần vẫn giấu c.h.ặ.t trong lớp bùn đất chịu trồi lên.

Cô cẩn thận bò gần.

Đất bùn chân cô giẫm sâu xuống.

Hứa Mạt Mạt dừng bước, quỳ rạp xuống đất, vươn sợi nấm bò lên lớp bùn đất, từ từ tiến gần ống t.h.u.ố.c .

động tác đ.á.n.h của hai bên quá kịch liệt, khiến cả nền đất rung chuyển.

Lớp bùn đất rung lên bần bật, ống t.h.u.ố.c cũng theo đó từ từ chìm xuống, biến mất khỏi tầm mắt.

Hứa Mạt Mạt vội điều khiển sợi nấm chui sâu xuống đất tìm kiếm.

Đột nhiên, cô phát hiện điều gì đó.

lúc , con giun nhận cô.

Nó lao đến với tốc độ nhanh đến tưởng, tự c.h.é.m đứt phần đầu của , đó chớp mắt xuất hiện ngay mặt Hứa Mạt Mạt.

Trong thời gian cực ngắn, nó mọc một cái đầu mới, còn một cái miệng giác hút thật lớn như của cá mút đá biển.

Bên trong là từng tầng, từng lớp những chiếc răng nhỏ nhọn hoắt.

Nó định nuốt trọn Hứa Mạt Mạt trong một .

Một bóng mờ vụt qua, húc nó mạnh bức tường bên cạnh.

Ầm ầm ầm!

Tường đổ sập.

Giọng Thẩm Tế Nguyệt vang lên: “Tiếp tục.”

Hứa Mạt Mạt banh mặt, tiếp tục mò tìm trong bùn đất.

con giun chuyển mục tiêu, nó bắt đầu theo dõi Hứa Mạt Mạt.

tự c.h.é.m đứt một cái đầu nữa, lao về phía cô.

Thẩm Tế Nguyệt đem nó đẩy .

Những cái đầu rơi xuống vẫn giữ chút ý thức, chúng ngọ nguậy bò về phía Hứa Mạt Mạt, nhưng Thẩm Tế Nguyệt vung móng tay c.h.é.m thành từng mảng thịt nát, giãy giụa nền đất.

Sau khi cắt mất bao nhiêu cái đầu, con giun cuối cùng cũng bỏ cuộc, nó dùng kiểu “tự sát” để tập kích nữa.

Hứa Mạt Mạt nhận thấy, đầu nó mọc vẻ lớn hơn một chút.

Lần , khi Thẩm Tế Nguyệt x.é to.ạc nó, chút hớn hở: “Nấm nhỏ, chuẩn tinh thần.”

Rõ ràng là vết thương rách toạc, nhưng toát lên vẻ chắc chắn sẽ thắng.

Nói xong, nhảy vọt lên, quấn lấy đầu con giun.

Anh vươn mấy cây xúc tu, cưỡng ép bẻ toạc miệng nó, khiến nó lộ cái miệng đầy răng lao thẳng trong.

“Thiếu…”

Hứa Mạt Mạt đến nỗi tim nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cô chợt nhớ , cơ quan quan trọng của con giun đều ở khu mang, chỉ cần khu mang còn nguyên vẹn, những phần khác đứt cũng vẫn thể sống .

Thiếu tá hẳn là tìm khu mang của nó.

Xác thật như Hứa Mạt Mạt nghĩ, Thẩm Tế Nguyệt vẫn luôn tìm khu mang.

bên ngoài nó nấm bao trùm, từ bên ngoài căn bản thể nhận .

Chỉ đến khi nó bắt đầu tự c.h.é.m đầu, sơ hở mới lộ .

Con giun cảm thấy đau đớn dữ dội, giãy giụa điên cuồng.

Thân hình khổng lồ quật loạn trong gian chật hẹp của khu nuôi dưỡng, đập cho những bức tường xung quanh sụp xuống liên tiếp, cả những giá trồng hoa cũng rơi rớt lả tả.

Hứa Mạt Mạt vội thu sợi nấm, ôm c.h.ặ.t ống t.h.u.ố.c trốn một góc an .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-65.html.]

Sau một hồi vặn vẹo dữ dội, cơ thể con giun bỗng cứng đờ, ở phần đỉnh đầu nó nổ tung một đám m.á.u đỏ. Từ màn mưa m.á.u, Thẩm Tế Nguyệt đẫm m.á.u bước .

Con giun khổng lồ đổ rầm xuống đất phía .

Trên tay còn cầm một chuỗi cơ quan dài hơn một mét, treo bảy khối thịt tròn màu đỏ to bằng quả dưa hấu, chúng vẫn còn khẽ nảy lên.

Đó là bảy trái tim của con giun.

Hứa Mạt Mạt ôm ống t.h.u.ố.c chạy tới, ngẩng lên hỏi: “Thiếu tá, chứ?”

Thẩm Tế Nguyệt trả lời, chỉ ném trái tim xuống đất hỏi : “Đồ tìm ?”

“Rồi ạ.”

Hứa Mạt Mạt dùng sức gật đầu, mở bàn tay , bên trong là hai ống tiêm: “Đều tìm .”

đồng hồ, còn vài phút nữa mới đến tiêm tiếp theo.

Cô nắm lấy tay , hứng phấn : “Thiếu tá, đoán xem em phát hiện cái gì?”

“Cái gì?”

“Anh đây xem.”

Hứa Mạt Mạt lôi kéo , khó khăn bò tới chỗ đoạn con giun chôn đất.

Cô bắt đầu đào xuống.

Đất bùn khó đào, nhanh cô tìm thứ , đem nó lôi ngoài.

Đó là một khối tròn to bằng bàn tay, màu nâu sẫm.

Là kén trứng của con giun.

Bên trong dường như sắp nở , kén trứng khẽ rung.

Hứa Mạt Mạt nhờ sợi nấm mà phát hiện nó, cuối cùng cũng hiểu vì phần của con giun dù c.h.ế.t cũng vẫn rời khỏi đất

—Nó là đang bảo vệ con của .

Cô nhẹ nhàng tách một khe nhỏ kén, để lộ con giun con sắp chui ngoài.

Nó nửa trong suốt, nhỏ bé, chỉ to hơn giun thường một chút, trông chẳng khác gì bình thường.

Đặc biệt là cơ thể của chúng, Hứa Mạt Mạt cảm nhận dấu vết bào t.ử nào.

Cô ngẩng đầu Thẩm Tế Nguyệt, trong mắt ánh lên niềm vui thể nhầm lẫn.

Giọng cô cũng mang theo sự phấn khởi: “Thiếu tá, loài giun nhỏ miễn nhiễm với bào t.ử, xem nó là mẫu vật nhất ?”

Thẩm Tế Nguyệt thoáng qua, gật đầu: “Ừm, là em tìm thấy.”

Hứa Mạt Mạt sững , khẽ hỏi: “Thiếu tá, vui?”

Thẩm Tế Nguyệt há miệng thở dốc, nhưng gì.

“Thiếu tá…” Hứa Mạt Mạt gặng hỏi.

“Giun vốn di chuyển chậm…” Thẩm Tế Nguyệt lên tiếng, nhưng câu chẳng liên quan.

“Nó chẳng là giun biến dị ?” Hứa Mạt Mạt tuy khó hiểu, nhưng vẫn theo lời của .

, nó biến dị.”

Thẩm Tế Nguyệt từ từ nâng tay, mu bàn tay : “Ban đầu tưởng nó biến dị theo hướng tốc độ. nó quá nhanh.”

“… Không ?”

Hứa Mạt Mạt như chợt nghĩ điều gì đó, trong lòng chùng xuống.

“Không .”

Thẩm Tế Nguyệt ngước mắt: “Là thời gian.”

Trong lòng Hứa Mạt Mạt như tiếng sét nổ vang.

Một lúc lâu , cô mới ngập ngừng hỏi: “Ý là… gia tốc thời gian?”

Thẩm Tế Nguyệt thế nhưng một chút: “ . vì nó đầu óc, chỉ hành động theo bản năng. Nó dùng gia tốc thời gian lên chính bản , tạo cho ảo giác rằng nó đang dùng thiên phú tốc độ…”

ngay lúc , loài nấm bám con giun lan sang .

Theo lời , Hứa Mạt Mạt thấy một cây nấm màu lam từ mu bàn tay … chậm rãi… chậm rãi… mọc dài .

Hứa Mạt Mạt sững một lát, vội lấy loại t.h.u.ố.c nhăt , thành thạo rút t.h.u.ố.c ống tiêm, tiêm lên Thẩm Tế Nguyệt.

Cô an ủi: “Thiếu tá, đừng sợ, chúng còn t.h.u.ố.c…”

Tiêm xong, tốc độ mọc của nấm dường như chậm đôi chút.

Cô mỉm , ngẩng đầu : “Anh thấy , tác dụng mà.”

Thẩm Tế Nguyệt chỉ lặng lẽ cô.

chỉ trong chớp mắt, nấm vẫn tiếp tục mọc ngừng.

Hứa Mạt Mạt lập tức mở ống t.h.u.ố.c cuối cùng, tiêm .

Nấm vẫn mọc, dù tốc độ nhanh, nhưng từng dừng .

Hứa Mạt Mạt chút ngốc.

Làm bây giờ?

“C.h.ế.t tiệt! Chuyện gì thế ?”

Lúc , từ phía vang lên tiếng chuyện của một .

Hứa Mạt Mạt đầu , thấy mấy chục đồng đội cùng nhiệm vụ đang chạy đến.

Dù Thẩm Tế Nguyệt cho họ gần, nhưng động tĩnh quá lớn khiến họ yên tâm nên cũng tới xem.

Không ngờ, còn kịp bước thấy con giun khổng lồ .

Hứa Mạt Mạt vội chạy đến hỏi: “Mọi còn t.h.u.ố.c ?”

“Thuốc?” ngơ ngác hỏi.

Hứa Mạt Mạt: “Thuốc ức chế sợi nấm.”

“À … còn một liều.”

Hứa Mạt Mạt: “Đưa cho !”

Lúc mới thấy Thẩm Tế Nguyệt.

Cả nhóm sững , lập tức hiểu chuyện gì. Không ai thêm, mỗi đưa phần t.h.u.ố.c còn của .

Hứa Mạt Mạt nhận lấy hơn chục liều, lập tức bên .

: “Thiếu tá, xem, vẫn còn nhiều t.h.u.ố.c lắm.”

Thẩm Tế Nguyệt khẽ rũ hàng mi dài, ngoan ngoãn đưa tay để Hứa Mạt Mạt lượt tiêm từng liều.

Tiêm xong, cô đầy chờ mong hỏi: “Anh thấy đỡ hơn ?”

Thẩm Tế Nguyệt nâng bàn mọc lên đầy nấm, khẽ xoa đỉnh đầu cô, thản nhiên : “Nấm nhỏ, em , chỉ là một con quái vật mọc từ xúc tu của Tạ Trăn…”

Hứa Mạt Mạt mím môi: “Em .”

Thẩm Tế Nguyệt sửng sốt một chút: “Em ?”

Hứa Mạt Mạt hít hít cái mũi: “Vâng, em .”

Anh : “Vậy cũng . Sau , nếu em nhớ , cứ bảo Tạ Trăn c.h.ặ.t bỏ xúc tu nữa, sẽ mọc một mới.”

Khi , nhiều cây nấm mọc .

“Không! Em cần!” Hứa Mạt Mạt lắc đầu bẻ gãy hết nấm mọc .

Rõ ràng cô cũng là nấm.

Rõ ràng cô càng hiểu hơn so với bất cứ ai rằng những cây nấm chỉ là phần nổi, còn bản thể thật sự là sợi nấm ẩn sâu bên trong cơ thể .

cô càng bẻ, nấm càng mọc nhanh.

Dinh dưỡng trong cơ thể Thẩm Tế Nguyệt vẫn tiêu hao nhanh đến mức mắt thường thể thấy.

Hứa Mạt Mạt chợt nhớ tới giấc mơ đêm qua.

Trong mơ, Thẩm Tế Nguyệt cũng nấm hút cạn như thế .

Không thể!

Đây là giá thể nấm của cô, cây nấm nào phép tranh của cô.

Những sợi nấm trắng muốt từ cơ thể cô vươn , lay động như gió, bất ngờ quấn c.h.ặ.t lấy Thẩm Tế Nguyệt, bọc thành một cái kén trắng như tuyết.

 

 

Loading...