Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 51
Cập nhật lúc: 2025-12-26 11:51:46
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Thành Tường vẫn luôn trong trạng thái hôn mê.
đấy là may mắn bất hạnh, chỗ đúng ngay khu vực mà đám dồn tụ thành một khối.
Hắn giẫm đạp đến mức gần như biến thành một đống thịt nát.
vẫn còn sống.
Có lẽ nhờ sức sống mạnh mẽ của một thức tỉnh giả, dù gần như còn khúc xương nào lành lặn, vẫn còn hô hấp thoi thóp.
Chỉ là vì quá thê t.h.ả.m nên nhất thời thể xác định liệu ký sinh .
Trần Khai hỏi: “Thiếu tá, định xử lý thế nào?”
Trong phòng, những may mắn sống sót thấy họ vẫn còn công việc cần xử lý, liền chủ động lên tiếng:
“Đồng chí, các cứ lo việc của . Những… t.h.i t.h.ể đồng bạn cứ giao cho chúng . Nhất định trong vòng năm tiếng nữa bọn họ sẽ đưa lò thiêu.”
Thẩm Tế Nguyệt khẽ gật đầu cảm ơn.
Xúc tu của xách Lý Thành Tường như một đống bùn lên, mang theo Hứa Mạt Mạt và Trần Khai rời khỏi, đến một căn phòng khác.
Đóng cửa , Thẩm Tế Nguyệt : “Nấm nhỏ, mau ký ức của Trần Khai.”
“Ừm, .” Hứa Mạt Mạt hỏi vì , lập tức đưa sợi nấm .
Thấy những sợi nấm trắng như tuyết, Trần Khai: “…”
Chờ , ký ức của gì?
Tại ký ức của ?
Ký ức đó… thể cho khác thấy aaaaa——!
mà Thẩm Tế Nguyệt đang ở ngay bên cạnh, chẳng đường nào phản kháng. Sợi nấm dễ dàng chui thần kinh của .
emmmm…
Hứa Mạt Mạt thấy vô hình ảnh kỳ lạ, đủ các thể loại 18+… tất cả là mấy đoạn Trần Khai lén xem.
Sau đó, chính là bạn gái, bạn gái, bạn gái, bạn gái, bạn gái, bạn gái, bạn gái, bạn gái, bạn gái, bạn gái, bạn gái, bạn gái…
Hứa Mạt Mạt nhanh ch.óng xong, mở bừng mắt.
Thẩm Tế Nguyệt hỏi: “Anh từng tiếp xúc với của phái Đản Sinh ?”
Hứa Mạt Mạt lắc đầu.
Thẩm Tế Nguyệt gật đầu.
Xem , Trần Khai tạm thời thể tin tưởng .
Sau đó, tiếp với Hứa Mạt Mạt: “Nấm nhỏ, tiếp tục ký ức của Lý Thành Tường.”
“Vâng.”
Ký ức còn của Lý Thành Tường nhiều. Hứa Mạt Mạt chỉ mất năm phút xong.
trong phần cuối cùng của ký ức đó, cô thu mấy thông tin cực kỳ quan trọng.
Hứa Mạt Mạt mở mắt, : “Thiếu tá, phụ nữ hệ tinh thần tên là Queen; Queen mang em đến thành Trung Tâm, đồng thời trầm trọng thêm mâu thuẫn giữa thức tỉnh giả và thường, Queen trong Phòng thí nghiệm 1 còn đồng bọn giúp ; Lý Thành Tường cảm thấy Queen đang đảm nhiệm vị trí lãnh đạo cấp cao tại thành Trung Tâm.”
Thẩm Tế Nguyệt trầm ngâm.
Một vài điều trong đó vốn trong dự đoán của , nhưng kết hợp với những điểm còn thì lượng thông tin quá lớn.
Bây giờ thì mới hiểu vì lão già Hứa Linh Uyên liên tục dặn bảo vệ thật Hứa Mạt Mạt.
Dù Hứa Mạt Mạt thật sự trở thành tia hi vọng, liệu thể tìm cách giải quyết căn bệnh dị biến thì ngay từ khoảnh khắc giám định chỉ dị biến bằng 0, cô định sẵn là tiêu điểm mà thế lực tranh giành.
Phái Đản Sinh luôn tin rằng loài dị biến mới là sinh mệnh mỹ mà thần tạo .
Sự tồn tại của Hứa Mạt Mạt chẳng khác nào cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của bọn họ, cô nhất định loại bỏ.
Trần Khai một bên, tới ngẩn : “Gì cơ… Queen nào bắt em tới thành Trung Tâm?”
Hắn dám hỏi Thẩm Tế Nguyệt, đành thì thầm với Hứa Mạt Mạt.
Hứa Mạt Mạt liền kể phận của Lý Thành Tường và bộ sự việc diễn .
Trần Khai: “……!”
Thảo nào! Giờ mới hiểu vì Thẩm Tế Nguyệt bắt Hứa Mạt Mạt ký ức của .
Thì là sợ là nội gián!
May mà là đàng hoàng, một trái tim đỏ thắm trung thành với nhân loại, hề hai lòng.
ngay đó, nhớ tới việc Hứa Mạt Mạt, một cô gái đơn thuần, xinh , nhu nhược… À , nghĩ tới cảnh cô dùng sợi nấm ăn trứng ký sinh, liền lược bỏ chữ “nhu nhược”.
Hắn thế nhưng để một cô gái xinh đơn thuần như đẩy hiểm cảnh!
Xứng đáng! Xứng đáng bạn gái!
Ô ô ô ~
Thẩm Tế Nguyệt lạnh lùng : “Anh ngoài .”
“… Vâng.”
Trần Khai rời khỏi phòng.
Thẩm Tế Nguyệt hỏi Hứa Mạt Mạt: “Nấm nhỏ, ký sinh ?”
Hứa Mạt Mạt gật đầu.
Dù Lý Thành Tường lúc bảo vệ bên trong vòng tròn , nhưng khi sợi nấm của cô tiếp xúc với thần kinh , chúng xuyên qua nhiều trứng ký sinh đang phát triển.
Hắn thực sự quá xui xẻo. Hẳn là đốt từ khi vòng bảo vệ hình thành.
Thẩm Tế Nguyệt đột nhiên hỏi: “Nấm nhỏ, nếu em là Queen, nếu em Lý Thành Tường rơi tay chúng , em sẽ gì?”
Hứa Mạt Mạt đáp ngay: “Cứu .”
“… …”
Thẩm Tế Nguyệt : “Sẽ g.i.ế.c .”
“Vì ?”
Thẩm Tế Nguyệt trả lời trực tiếp, mà hỏi : “Em nghĩ tất cả nhân loại đều là ?”
Hứa Mạt Mạt lắc đầu.
Đương nhiên là . Cô gặp nhiều vô cùng .
Thẩm Tế Nguyệt: “ cách giữa thường và thức tỉnh giả lớn. Những chuyện xảy hôm nay trong phòng thí nghiệm, chẳng quái dị ?”
Hứa Mạt Mạt ngập ngừng “Ừm” một tiếng.
Cô nhất thời hiểu rõ ý .
Thẩm Tế Nguyệt rõ hơn: “Em nghĩ, nếu nào gặp nguy hiểm, thức tỉnh giả và thường đều cùng đối mặt giống hôm nay, thì hai nhóm trở nên xa cách như hiện tại ?”
Hứa Mạt Mạt vội vàng lắc đầu: “Tất nhiên là !”
“ thực tế hiện tại… là như bây giờ.” Đôi đồng t.ử màu vàng kim của Thẩm Tế Nguyệt ánh lên một tia sáng kỳ dị.
“Mỗi giây đều sự việc xảy . Mỗi sự việc vô hướng phát triển. Vậy mà loài nào cũng bước đúng phương án tệ nhất như thể giẫm phân ch.ó .”
Hứa Mạt Mạt: “Hình như là …”
Thẩm Tế Nguyệt: “Trước đây nghĩ đó là ngẫu nhiên, hoặc thể là tất yếu. kể từ khi gặp Lý Thành Tường, một ý nghĩ mới.”
“Phải chăng tất cả những dòng thời gian mà chúng từng trải qua đều ai đó can thiệp, hoặc cách khác, chúng ép theo hướng sai lầm nhất?”
Hứa Mạt Mạt hé môi, trong lúc nhất thời lời nào.
Tuy chỉ là một cây nấm, nhưng cô cũng cảm thấy da đầu tê dại.
Suy đoán gần như đảo ngược bộ thế giới quan mà cô từ khi đặt chân thế giới loài .
Tựa như một thứ “vận mệnh” đang điều khiển lịch sử của thế giới .
“Thiếu tá……”
Đối mặt với ánh mắt mềm mại lo lắng của cô gái nhỏ, Thẩm Tế Nguyệt bỗng bật .
“Đồ nấm ngốc.”
Một chiếc xúc tu nhấc lên, nhẹ nặng nhéo nhẹ má cô: “Anh cố ý hù dọa em mà em cũng tin thật.”
“Thiếu tá!”
Hứa Mạt Mạt tức giận giữ lấy khuôn mặt.
“Không đùa em nữa, đồ ngốc mà trêu thì chẳng vui…” Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt xách Lý Thành Tường lên, đẩy cửa , “Chúng tìm cái đầu , hy vọng còn sống để giúp một tay.”
Hứa Mạt Mạt: “À…”
Cô vội vàng theo .
“Thiếu tá!”
Ngoài , Trần Khai đang lâm trạng thái dở dở , thấy hai bước thì vội vàng chạy tới.
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt: “Cái đầu giờ đang ở , dẫn bọn tới.”
“Vâng!”
Trần Khai vội vàng lên dẫn đường.
Trên đường, liên lạc với các đội viên Tổ hành động Đặc biệt khác để hỏi tình hình.
Tiến sĩ Viên Kỳ đang ở phòng thí nghiệm tầng tám.
Muỗi Nạp ở tầng tám xử lý, thể lên.
Hứa Mạt Mạt phía thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt.
Cô bóng lưng thiếu niên , trong lòng dấy lên lo lắng.
Lời khi nãy, thật sự là cố tình hù dọa cô ?
*
Ba đến phòng thí nghiệm của tiến sĩ Viên Kỳ, đẩy cửa , thấy ngay bồn nuôi cấy bằng pha lê.
Cái đầu dị dạng thật to của tiến sĩ Viên Kỳ đang lơ lửng trong dịch dinh dưỡng, dây thần kinh nối với các điện cực gắn siêu máy tính. Siêu máy tính đang điều khiển hai cánh tay máy bận rộn thí nghiệm bàn.
“Tiến sĩ Viên Kỳ.”
“Tiến sĩ Viên Kỳ.”
“Tiến sĩ Viên Kỳ!”
Trần Khai gọi đến thứ ba thì tiến sĩ Viên Kỳ mới như từ trong mộng tỉnh , ngẩng mắt lên.
Nhìn thấy , ông vội : “Các mau tới xem, cái sợi nấm quá thần kỳ, nó bất kỳ sinh vật dị hóa nào ký sinh, cũng chất ô nhiễm ô nhiễm. Ngược , nó thể nuốt sạch tất cả những thứ đó…”
Vừa , màn hình máy tính trong phòng hiện lên một chuỗi dữ liệu thí nghiệm.
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt liếc mắt hiệu với Trần Khai, lập tức tiu nghỉu rút ngoài cửa.
Sao cứ cảm giác thiếu tá tin tưởng thế …
Vừa khỏi phòng, thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt bẹp một tiếng, ném Lý Thành Tường trông như bùn lầy bồn nuôi cấy pha lê.
Một gương mặt to xí nhờn dầu dán c.h.ặ.t lớp kính pha lê, đối diện với cái đầu của tiến sĩ Viên Kỳ.
Viên Kỳ: “A a a a a! Cái thằng nhãi ranh , mang cái gã kinh tởm đó ngay!”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt thản nhiên : “Nghĩ cách giữ sống lâu hơn . Hắn muỗi Nạp ký sinh .”
Đầu Viên Kỳ bay sang bên , tròng mắt nhô lên Thẩm Tế Nguyệt: “Hắn là ai, muỗi Nạp ký sinh?”
Thẩm Tế Nguyệt và Hứa Mạt Mạt: “……”
Xảy chuyện to như thế mà ngài còn gì thật …
Quả thật, tiến sĩ Viên Kỳ chuyện gì.
Từ mấy hôm lúc lúc Thẩm Tế Nguyệt trẻ con chọc xúc tu bồn nuôi cấy đùa nghịch cái đầu của ông như quả bóng, ông liền yêu cầu niêm phong bồn nuôi.
Ngoài các ống dẫn truyền dịch dinh dưỡng và điện cực kết nối, bộ bồn nuôi đều cách ly.
Đầu ông vẫn ngâm trong dịch dinh dưỡng, hơn nữa muỗi Nạp vốn thích ký sinh não bộ.
Dù vài con bay tới cũng thể bồn nuôi, chỉ đành bay tìm khác.
Khi thành viên Tổ hành động Đặc biệt quét dọn đến đây, thấy ông ký sinh nên cũng quấy rầy, lặng lẽ dọn dẹp rút.
Cho nên, tiến sĩ Viên Kỳ từ đầu đến cuối vẫn đắm chìm trong nghiên cứu sợi nấm của Hứa Mạt Mạt, rõ chuyện gì đang xảy ngoài .
Hứa Mạt Mạt đành đơn giản kể sự việc.
Viên Kỳ “À” một tiếng, ông trầm ngâm một lúc : “ thể kéo dài sự sống cho . chỉ thể khiến c.h.ế.t chậm hơn một chút.”
“ thể đông lạnh . Trong trạng thái đông lạnh, trứng muỗi Nạp sẽ ngừng phát triển, nhưng cũng sẽ mất ý thức. Một khi rã đông, sẽ tỉnh , nhưng trứng cũng tiếp tục phát triển. Nói một cách nghiêm túc thì, vẫn chỉ sống đầy hai tiếng nữa.”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt: “Vậy là đủ .”
Trần Khai chờ bên ngoài lâu, cuối cùng cửa cũng mở.
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt cánh cửa, ngẩng đầu , lệnh: “Chuẩn một phòng cách ly cho Lý Thành Tường, ai phép đến gần.”
“Rõ!”
Trần Khai ngập ngừng hỏi: “Thiếu tá, để gì?”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt: “Hắn may mắn ký sinh, thiên phú của giá trị, giữ dùng .”
“Đã rõ! ngay!”
Trần Khai hí hửng chạy việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-51.html.]
*
Bên .
“Xin Queen, thuộc hạ thất bại .”
“ thấy , đừng tự trách, của cô.”
“……”
“Không c.ầ.n s.a thất bại nữa, tỉnh táo ! Bây giờ điều quan trọng nhất là tiếp tục nhiệm vụ. Chuyện xảy ở phòng thí nghiệm một là một đầu mối bất lợi cho kế hoạch của chúng . Cô c.h.ặ.t đứt nó; thiên phú của Lý Thành Tường là một bug cực lớn, nếu c.h.ế.t, cô lập tức g.i.ế.c . Tuyệt đối để đối phương sử dụng.”
“Thuộc hạ đoán muỗi Nạp ký sinh, nhưng giờ Thẩm Tế Nguyệt giam , bộ theo dõi và microphone trong phòng thí nghiệm đều cắt, thuộc hạ rõ đang ở , cũng thể xác định tình trạng hiện tại. Ngài còn cảm ứng ý thức của ?”
“Không thể. Giữa và mất kết nối tư duy. Nếu còn sống và sử dụng thiên phú, ý thức của bắt buộc tỉnh táo, khi đó sẽ cảm nhận . Đến lúc đó sẽ báo , còn việc của cô là tìm và g.i.ế.c c.h.ế.t .”
“Rõ, Queen.”
“Đừng lo, thứ vẫn đang đúng theo kế hoạch. Mưa lớn ở thành phố A tạnh, thành Trung Tâm cũng như dự đoán, sẽ sớm cử tới cứu viện. sẽ luôn theo dõi cô, sẵn sàng điều phối hợp bất kỳ lúc nào.”
Phòng tiêu bản của phòng thí nghiệm 1.
Tiến sĩ Viên Kỳ đầy bụng oán khí… À , ông bụng.
Tiến sĩ Viên Kỳ đầy đầu oán khí chỉ huy Thẩm Tế Nguyệt tiến hành quá trình đông lạnh cơ thể cho Lý Thành Tường.
Công nghệ thực thiện, nhưng dùng cho những sức sống mạnh như thức tỉnh giả thì tỷ lệ thất bại thấp.
Xử lý xong Lý Thành Tường.
Tiến sĩ Viên Kỳ hầm hừ hỏi: “ thể trở về nghiên cứu sợi nấm của ?”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt dựa tủ đông, dùng xúc tu đùa nghịch tóc của Hứa Mạt Mạt, lười biếng : “Không !”
“Vì !” Viên Kỳ tức giận bất bình, “Thiên phú của là siêu cấp đại não, đến cả Queen là thức tỉnh giả hệ tinh thần cũng khó ký ức của !”
“Không, ông vẫn sẽ cô ảnh hưởng.” Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt .
“Không thể nào!” Viên Kỳ tràn đầy tự tin.
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt lạnh một tiếng: “Lúc ông trứng muỗi ký sinh, trong đầu vang lên giọng của một phụ nữ ? Đó chính là kế hoạch của Queen.”
Những chuyện Hứa Mạt Mạt đều với Thẩm Tế Nguyệt.
Viện sĩ Viên Kỳ ngẩn một chút, tức giận : “Anh cô g.i.ế.c ?”
“ .” Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt lạnh: “ năng lực của cô hạn, cô thể trực tiếp khống chế ý thức, điều khiển thể của ông. Vậy nên chỉ thể dùng cách dẫn dắt để đạt mục đích. Chẳng qua cô ngờ tới, ông dù chỉ còn một cái đầu mà vẫn còn sống .”
“Cô vì g.i.ế.c ?”
“Ông c.h.ế.t thì nấm nhỏ sẽ đưa đến thành Trung Tâm……”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt dứt lời, nhớ đến tiến sĩ Cù.
Sương mù tràn xuống thành phố A, rốt cuộc là nhằm g.i.ế.c tiến sĩ Cù giá họa cho , là để g.i.ế.c tiến sĩ Cù thừa cơ bắt Hứa Mạt Mạt?
Lúc đấy Tổ hành động Đặc biệt chỉ bắt Tiết Thải.
Thông tin bọn họ về Queen đều là lấy từ ký ức của Tiết Thải.
ký ức của Tiết Thải Queen bóp méo.
Ánh mắt thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt một nữa dừng Hứa Mạt Mạt.
Hứa Mạt Mạt vẫn phát hiện điều gì, liền hỏi: “Thiếu tá, thế?”
“Không gì.”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt mặt , ánh mắt chỉ trầm xuống.
Mấy chuyện , vẫn là nên cho cây nấm ngốc thì hơn.
Tiến sĩ Viên Kỳ vẫn đang lầm bầm khó hiểu ở bên .
“Muốn cho c.h.ế.t cũng cần phiền phứ đến , thật là, nếu cô sự thật về sợi nấm , chỉ cần giải thích rõ, hóa giải nghi ngờ cho , lập tức tự sát là …”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt: “……”
Hứa Mạt Mạt cũng thấy những lời .
Cô nhịn : “Thượng tá Tạ đúng mà.”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt đầu cô.
Hứa Mạt Mạt liền kể chuyện gặp Tạ Trăn tấm bia đá ở Phòng thí nghiệm 1và những lời Tạ Trăn khi .
“Thượng tá Tạ từng , nếu đóng đinh bia đá , tại khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t mà thể đáp án cho tất cả tai họa mà nhân loại đang đối mặt, thì tiến sĩ Viên Kỳ sẽ chút do dự mà tự đóng đinh chính lên đó… Dù cho đáp án sẽ mai táng cùng cái c.h.ế.t của tiến sĩ mà chẳng mang ích lợi gì cho nhân loại.”
“ đúng đúng! Không hổ là con trai của Tạ Quy Xán, thật sự quá hiểu !”
Tiến sĩ Viên Kỳ kích động tới mức nhảy khỏi bồn dinh dưỡng.
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt khinh thường bĩu môi.
Hắn cũng là con trai của Tạ Quy Xán mà, con của Tạ Quy Xán thì gì đặc biệt hơn ? Hắn cũng chẳng hiếm lạ, thích cái gì chứ!
lúc , bên ngoài vang lên tiếng động cơ phi cơ nổ ngang trời cùng tiếng còi báo động phòng ch.ói tai.
Sau đó, truyền đến tiếng phát thanh từ toà thị chính:
“Thông báo khẩn cấp!
Thông báo khẩn cấp!
Gửi đến các cư dân may mắn còn sống, xin hãy chú ý:
Đội cứu viện từ thành Trung Tâm đến.
Mười phút nữa sẽ tiến hành phun loại t.h.u.ố.c sát trùng mới nhất do các chuyên gia côn trùng học ở thành Trung Tâm phát minh trong phạm vi thành phố.
Loại t.h.u.ố.c sát trùng độc tính nhẹ với con . Nếu cần thiết, xin đừng ở ngoài trời!”
Hứa Mạt Mạt chạy đến cửa sổ bên ngoài. Trên thành phố A từ lúc nào xuất hiện nhiều phi cơ.
Tất cả phi cơ đều bay thấp, bên trong đều mang mặt nạ phòng độc.
Hứa Mạt Mạt hỏi: “Loại t.h.u.ố.c sát trùng hiệu quả ?”
Viện sĩ Viên Kỳ: “ từng luận văn liên quan, chỉ cần độ dày đủ là thể g.i.ế.c c.h.ế.t 95% muỗi Nạp trưởng thành. Phần còn thể dùng biện pháp vật lý để tiêu diệt, phương pháp vẫn thể xử lý bộ muỗi Nạp. mà, loại t.h.u.ố.c sát trùng tác dụng phụ nghiêm trọng…”
“Là gì ?” – Hứa Mạt Mạt đầu hỏi.
“Có khả năng sẽ khiến con , hoặc là sinh vật khác sinh dị biến.”
Hứa Mạt Mạt: “……”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt hỏi: “Tỷ lệ dị biến là bao nhiêu?”
“Nếu đạt tới hiệu quả g.i.ế.c c.h.ế.t 95% muỗi Nạp trưởng thành thì tỷ lệ dị biến của con khả năng sẽ đạt đến 20%.” Tiến sĩ Viên Kỳ trả lời theo tình hình thực tế.
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt trầm mặc một lúc.
“Chọn cái hại ít hơn. Đây lẽ là cách duy nhất.”
Hắn đồng hồ.
Tính thì phòng thí nghiệm muỗi Nạp xâm nhập qua chín tiếng.
Nếu Lý Thành Tường ký sinh thì giờ hẳn c.h.ế.t .
“Chuẩn thu bẫy.”
Nếu giờ Lý Thành Tường tỉnh , Queen tuyệt đối sẽ cho rằng ký sinh.
Chỉ cần Queen c.h.ế.t, thì chắc chắn sẽ tay.
Nói xong, cầm vòng tay của Hứa Mạt Mạt, liên hệ với Trần Khai bên ngoài: “Lập tức thông báo cho Lục Dương, tạm thời đóng bộ hệ thống thông gió ở Phòng thí nghiệm 1. Cậu kiểm tra từ tầng tám trở xuống, với nấm nhỏ sẽ kiểm tra từ tầng tám trở lên. Nhất định bỏ sót gì hết.”
Trần Khai: “Rõ.”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt thể trực tiếp liên hệ với Lục Dương, nhưng ngoài ba bọn họ , chỉ Trần Khai chuyện Lý Thành Tường đang giam ở đây.
Hắn cần cho tay một cơ hội.
Mười phút trôi qua nhanh.
Ngoài cửa sổ, Hứa Mạt Mạt thấy những phi cơ đang bay lượn trung thành phố A bắt đầu nhận lệnh.
Thuốc khử trùng qua lớp sương mù rải xuống, trông giống như sữa bò đổ từ bầu trời.
Rất nhanh, cả thành phố A đều bao phủ trong lớp sương trắng đục.
Chính phủ thông báo cho những sống sót tại Phòng thí nghiệm 1, tất cả bọn họ đều thấy.
Mọi bắt đầu hò reo vui mừng, mãi đến lúc , họ mới thực sự cảm nhận hy vọng chấm dứt t.h.ả.m hoạ .
Họ rằng, những loại t.h.u.ố.c sát trùng đó sẽ kéo theo một t.h.ả.m hoạ mới.
Vì , khi tin bộ hệ thống thông gió đóng , họ chỉ nghĩ rằng lũ muỗi quét sạch khỏi Phòng thí nghiệm 1.
Loại t.h.u.ố.c sát trùng đó đúng là độc tính nhẹ, nhưng chỉ cần thể g.i.ế.c c.h.ế.t muỗi thì chút độc đó là gì chứ.
Trần Khai kiểm tra từng ống thông gió một.
Trên đường , gặp nhiều , ai nấy đều mỉm với , thể hiện sự kính trọng và ơn sâu sắc nhất.
Trần Khai chút lâng lâng.
Cảm giác thật sự kỳ diệu.
Không trách một đội viên dù mắng vẫn thể kiên trì đến mức dị biến.
Đang cảm thán, gặp Tôn Tình.
Tôn Tình mỉm gật đầu với Trần Khai.
Trần Khai cũng mỉm đáp .
Ngay khoảnh khắc hai lướt qua , mắt của Trần Khai bỗng biến thành màu đen , vẻ mặt cũng trở nên vô hồn.
Mắt của Tôn Tình cũng biến thành màu đen giống hệt.
Cô hỏi: “Lý Thành Tường nhốt ở ?”
Trần Khai đờ đẫn trả lời: “Phòng lưu trữ tiêu bản tầng tám.”
Tôn Tình: “Thẩm Tế Nguyệt và Hứa Mạt Mạt thì ?”
Trần Khai: “Đi kiểm tra hệ thống thông gió từ tầng tám trở lên.”
Tôn Tình: “Trong phòng tiêu bản ngoài Lý Thành Tường còn ai khác?”
Trần Khai: “Còn tiến sĩ Viên Kỳ.”
Ba câu hỏi hỏi dồn dập.
Ngay đó, mắt Tôn Tình khôi phục bình thường, cô tiếp tục về phía .
Trần Khai cũng biểu hiện lạ nào, tiếp tục kiểm tra hệ thống thông gió như gì.
Hoàn điều gì xảy .
Tôn Tình rẽ góc hành lang, đẩy một cánh cửa bước .
Cô nhắm mắt , khởi động trung tâm tinh thần mà Queen gieo não, chủ động truyền tin tức:
“Queen, xác định , Lý Thành Tường đang ở phòng tiêu bản tầng tám, ngài thể xác định còn sống ?”
Queen lập tức hồi đáp: “Có thể xác định, mới cảm nhận ý thức của , tuyệt đối c.h.ế.t.”
Tôn Tình: “Rõ. Thuộc hạ nhất định sẽ thành nhiệm vụ.”
Queen: “Không chỉ xử lý Lý Thành Tường, đừng quên nhiệm vụ quan trọng hơn của cô.”
Tôn Tình: “Ngài yên tâm, thuộc hạ sắp xếp xong, chỉ cần thành Trung Tâm lựa chọn loại t.h.u.ố.c sát trùng , chúng nắm chắc 90% thắng lợi.”
Ngắt kết nối tinh thần, Tôn Tình tránh mặt bất cứ ai, trực tiếp tới phòng lưu trữ tiêu bản tầng tám.
Cô là trợ lý nghiên cứu viên 1 của tiến sĩ Cù, hiện giờ là trợ lý 1 của tiến sĩ Viên Kỳ.
Ở Phòng thí nghiệm 1, cô quyền hạn chỉ tiến sĩ Viên Kỳ.
Cửa phòng lặng lẽ mở .
Lý Thành Tường quả nhiên vẫn còn sống.
Hắn trói ghế ở giữa phòng, miệng băng dính quấn c.h.ặ.t, cổ còn đeo khoá thần kinh của Thẩm Tế Nguyệt.
Thấy cô, Lý Thành Tường trở nên kích động, điên cuồng lắc đầu, phát âm thanh ú ớ.
“Tôn Tình, là cô?”
Bên cạnh, tiến sĩ Viên Kỳ phát tiếng nghi ngờ khiếp sợ.
Tôn Tình bước tới mặt ông, mỉm : “Tiến sĩ Viên Kỳ, ngài thật là nhiều chuyện.”
Nói xong, cô đưa tay gỡ hết điện cực kết nối đầu tiến sĩ Viên Kỳ.
Đôi mắt tiến sĩ Viên Kỳ trợn tròn dữ dội hơn.
Ông há miệng, chỉ thể phát tiếng ục ục như cá mắc cạn.
Lúc , Tôn Tình mới bước đến mặt Lý Thành Tường.
Lý Thành Tường cô, điên cuồng lắc đầu.
Tôn Tình cúi xuống, ghé tai thì thầm: “Đừng vội, đến để g.i.ế.c theo lệnh.”
Một con d.a.o mổ màu bạc xuất hiện trong lòng bàn tay cô.
Lưỡi d.a.o sắc bén đặt lên yết hầu của .
Ngay giây cuối cùng khi tay, cô dịu dàng hỏi: “Còn nhớ 35 năm , ở trung tâm nhân giống g.i.ế.c một bé gái ? Mà cô bé đó là em gái ruột của .”