Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 50

Cập nhật lúc: 2025-12-26 11:51:45
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa giờ , Tạ Trăn dẫn theo đội viên của Tổ hành động Đặc biệt chạy tới Phòng thí nghiệm 1.

Bọn họ chuẩn tinh thần cho khả năng bộ phòng thí nghiệm tiêu diệt.

Không ai rõ ràng tình hình hơn Tạ Trăn, Phòng thí nghiệm 1chỉ đến hai trăm bộ đồ phòng hộ, trong khi đến gần hai vạn sáu nghìn .

Bọn họ đến để dọn dẹp chiến trường.

Hắn thậm chí còn mang theo mấy chiếc xe chở t.h.i t.h.ể.

Đặc biệt là khi đẩy cửa lớn của phòng thí nghiệm , thấy vô muỗi Nạp đang bay loạn ong ong ong, ngay cả một tia hy vọng cuối cùng trong lòng cũng tắt ngấm.

Chỉ là...

Tầng một tiếng kêu cứu hỗn loạn.

Tầng hai cũng cảnh tượng chen lấn tháo chạy.

Tầng ba cũng ….

Toàn bộ Phòng thí nghiệm 1, tĩnh lặng như đều c.h.ế.t.

Bạch Hỏa mặc đồ phòng hộ bên cạnh Tạ Trăn, nhịn : “Thượng tá, tình hình gì đó đúng lắm.”

Cho dù tất cả mặc đồ phòng hộ đều muỗi Nạp ký sinh, thì lúc chí ít họ cũng còn sống.

Phòng thí nghiệm 1, chẳng lẽ nên là một cảnh tượng địa ngục trần gian ?

yên tĩnh thế ?

Yên tĩnh đến mức... như thể trong phòng thí nghiệm chỉ còn muỗi chứ còn một sống nào.

Tạ Trăn dĩ nhiên cũng nhận sự quỷ dị nơi đây.

Hắn phân phó: “Liên lạc với Trần Khai.”

Bạch Hỏa: “Rõ.”

Hắn nhanh ch.óng kết nối với Trần Khai.

Bên nhanh nhận máy: “Alo.”

Âm thanh của Trần Khai một vẻ bình tĩnh kỳ lạ, pha thêm cả sự nhu hóa.

Bạch Hỏa hỏi: “Tình hình vị trí bên thế nào?”

Trần Khai: “Chúng đang ở tầng sáu... Tình hình, các tự lên xem sẽ rõ.”

Bạch Hỏa và Tạ Trăn liếc .

Tạ Trăn: “Lên tầng sáu.”

Nói xong, trực tiếp dịch chuyển gian, biến mất tại chỗ.

Tạ Trăn bước tầng sáu.

thấy cảnh tượng chấn động nhất đời .

Trong căn phòng tràn ngập muỗi Nạp đỏ như m.á.u, mấy nghìn ôm c.h.ặ.t lấy , tụ thành một quả cầu khổng lồ.

Mọi đều cởi áo, che ở đỉnh đầu, màu sắc đồng nhất, cũ nát, dơ bẩn, từng mảnh, từng mảnh nối liền , c.h.ặ.t chẽ đan xen như một tấm lưới phòng hộ vá chằng vá chịt, bảo vệ gương mặt của tất cả .

Ở ngoài cùng của đám , là một mảng trắng muốt như tuyết.

Sợi nấm trắng mảnh khảnh như tơ, lấy Hứa Mạt Mạt trung tâm, lan tỏa bốn phía.

Dưới lớp sợi nấm , lờ mờ thể thấy dấu vết của tám chiếc xúc tu nhô lên.

Cô giống như phóng bộ sợi nấm trong cơ thể, cố gắng che chắn cho Thẩm Tế Nguyệt, cùng tất cả những đang lộ thể trần trụi, đồ phòng hộ.

Những con muỗi đỏ như m.á.u, dày đặc, bâu kín lên lớp ở ngoài cùng.

Chúng đốt, bò, cố tìm khe hở trong đám đông để chui .

Chúng nó thể cảm nhận , bên trong đám , nhiều thịt tươi từng ký sinh, huyết nhục mới mẻ.

khi chúng chui qua một lớp, “tường ” bên trong ngăn .

Chúng chui lớp nữa, tiếp tục cản .

Chúng thể gì hơn ngoài việc đốt những ký sinh.

“Thượng tá.”

Trong tiếng bước chân dồn dập, Bạch Hỏa dẫn đội viên Tổ hành động Đặc biệt chạy tới.

Ngay khoảnh khắc thấy cảnh tượng trong phòng, thốt lên thành tiếng.

Tất cả của Tổ hành động Đặc biệt đều giống như Tạ Trăn, lập tức lặng .

Tạ Trăn cho họ một giây đồng hồ để tiêu hóa cảm xúc.

Một giây , dứt khoát hạ liên tiếp những mệnh lệnh:

“Thức tỉnh giả hệ phong, thổi bay đám muỗi !”

“Chuẩn t.h.ả.m chống cháy, phủ lên !”

“Những khác, rà soát và kiểm tra bộ lưới phòng hộ, che kín kẽ hở!”

“Thức tỉnh giả hệ hỏa sẵn sàng, thiêu sạch đám muỗi , để sót một con!”

Tất cả đồng thanh đáp: “Rõ!”

Mọi lập tức hành động.

Cơn gió mạnh nổi lên, thổi bay đám muỗi Nạp đang bám thể .

Ngay đó, những cầm t.h.ả.m chống cháy nhanh ch.óng tiếp cận, phủ từng tấm lên phần của đám , đảm bảo họ sẽ lửa thiêu.

Thức tỉnh giả hệ Hỏa lên sàn.

Ngọn lửa cực nóng bốc lên trong phòng.

muỗi Nạp thiêu sạch trong biển lửa, chúng cháy đen, rơi xuống như tro bụi…

Căn phòng tràn ngập mùi protein cháy khét nồng nặc.

Lúc , chạy tới báo: “Thượng tá! Có một ống thông gió ai đó cố ý phá hủy. Muỗi Nạp tìm đường đó liền chui bộ phòng thí nghiệm. Chúng sửa lưới phòng hộ xong .”

Tạ Trăn gật đầu.

Hắn hỏi: “Những tầng khác thì ?”

“Tình hình tương tự, tất cả đều ôm lấy . ngắt kết nối giữa các tầng. Xử lý xong tầng sáu, chúng sẽ tiếp tục sang tầng bảy.”

Vừa đúng lúc, vòng thiêu đốt đầu tiên kết thúc.

Có đội viên bước , mang xác muỗi Nạp đốt trụi chất thành đống nhỏ ngoài dọn sạch.

Rất nhiều muỗi Nạp c.h.ế.t hẳn, chỉ là cánh cháy hỏng, nhưng chúng vẫn còn bò lổm ngổm x.á.c c.h.ế.t của những con khác.

Một con muỗi Nạp bò tới bên chân Tạ Trăn.

Hắn nhấc chân, giẫm c.h.ế.t nó.

Tạ Trăn : “Chuẩn đợt thứ hai.”

Đội viên bước , tiếp tục gỡ t.h.ả.m chống cháy .

Rất nhiều muỗi ẩn nấp trong những khe hở giữa đám , gió quạt ngoài.

Cần tiếp tục thực hiện vòng hai, vòng ba…

Cho đến khi lượng muỗi còn sót ít đến mức thể gây tổn thất thật lớn nữa.

Cứ như , tiến hành liên tục năm lượt.

Cho đến khi muỗi quạt chỉ còn lác đác vài con, Tạ Trăn mới lệnh dừng tay.

Anh : “Xin , Tổ hành động Đặc biệt đến muộn. Hiện giờ, an .”

Một thoáng yên lặng trôi qua, trong đám đông bỗng vang lên tiếng nức nở đầu tiên.

Tiếp theo đó là ngày một nhiều những tiếng nức nở nghẹn ngào.

Đám đông dần dần tản , con, cha con, vợ chồng, yêu, bạn bè...

Mọi tìm trân quý, ôm c.h.ặ.t lấy .

Hứa Mạt Mạt cũng buông Thẩm Tế Nguyệt .

Cậu thiếu niên cô, trong đôi mắt vàng kim ánh lên làn nước ấm áp, dường như chất chứa thiên ngôn vạn ngữ. Cuối cùng, chỉ cúi đầu, nhẹ giọng : “Cảm ơn.”

Hứa Mạt Mạt sửng sốt: “Thiếu tá bảo vệ chị khỏi nhiều thứ , cần cảm ơn chị ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-50.html.]

Thẩm Tế Nguyệt đáp .

[ Không giống mà…]

Trong lòng khẽ nghĩ, [ Lần , giống chút nào.]

Tạ Trăn chống gậy dừng mặt Hứa Mạt Mạt.

Hắn rũ mắt cô, hỏi: “Em chứ?”

Hứa Mạt Mạt gật đầu: “Dạ, em và thiếu tá đều .”

Tạ Trăn khẽ gật đầu, sang thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt: “Chuyện tiếp theo bàn bạc với Trần Khai , lên tầng xử lý tiếp.”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt mặt lạnh gật đầu.

Tạ Trăn dẫn theo Tổ hành động Đặc biệt rời .

Trần Khai bước tới mặt Thẩm Tế Nguyệt, cảnh tượng đám đông ôm c.h.ặ.t , hỏi: “Thiếu tá, tiến hành rà quét ký sinh ?”

Thẩm Tế Nguyệt khắp căn phòng, ngập ngừng một chút: “Đợi thêm một lát .”

Để họ thời gian chia tay.

Ba cùng tìm một góc tường xuống.

Hứa Mạt Mạt chống cằm, chăm chú về phía đám đang ôm nức nở.

“Con ... con ... con vẫn sống... thật quá, cảm ơn cô…”

“Vợ ơi, hình như ký sinh ... đừng nữa... em còn sống là …”

già ... sống đủ ... cả đời chẳng nên chuyện gì lớn lao, nhưng nếu thể c.h.ế.t để trẻ hơn sống, thấy cũng đủ …”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt một lúc, nhịn sang Hứa Mạt Mạt.

Cô gái nhỏ xuất thần dõi theo hết thảy, trong đôi mắt màu đầy những mảnh vụn ánh sáng.

Dường như cô đang cảm nhận, đang học hỏi, cũng đang quan sát...

Chỉ một điều chắc chắn—

Trông cô thật sự thích khung cảnh mắt .

, thể sẽ nhiều c.h.ế.t.

Không thời gian trôi qua bao lâu, những mặc đồ phòng hộ dọn sạch tàn dư muỗi Nạp. Một ông lão chủ động bước đến mặt thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt.

“Cậu đồng chí, chắc chắn ký sinh. Qua thêm một thời gian nữa thôi, muỗi Nạp mới sẽ biến dị và sinh từ . Đừng phí thời gian, xin hãy g.i.ế.c .”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt sang Trần Khai.

Trần Khai lấy máy quét, hiển thị màu đỏ.

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt dậy, nhẹ giọng : “Xin .”

Ông lão nhắm mắt, mỉm , xúc tu vặn gãy cổ.

Ông lão là đầu tiên. Tiếp theo là thứ hai, thứ ba…

Xác ngày càng chất cao.

trong phòng hề hoảng loạn, cũng chẳng oán hận.

Trần Khai mắt đỏ hoe, từng một tiến hành rà quét kiểm tra.

Anh ở Tổ hành động Đặc biệt nhiều năm như , mỗi xử lý nhiễm bệnh đều là đối mặt với phản kháng, với ánh mắt oán hận.

Đây là đầu tiên, những ký sinh xếp hàng, mỉm , bình thản đón nhận cái c.h.ế.t.

Trần Khai thầm tính trong lòng — may mắn là còn sáu phần sống sót.

Có sáu phần còn sống.

Dù phòng chỉ mấy nghìn , nhưng các phòng khác hẳn cũng quá khác biệt.

Nói cách khác, trong tổng hai vạn sáu nghìn ở phòng thí nghiệm, gần một vạn năm nghìn sáu trăm còn sống.

Tất cả đều rà quét một lượt.

Cuối cùng, vẫn còn , chỉ còn phụ nữ .

Đứa trẻ ăn no, giờ phút đang nức nở to rõ đầy sức sống.

Người phụ nữ ôm đứa bé dỗ dành nó, miệng khe khẽ hát ru: “Ngoan ~ ngoan ~ bảo bối đừng ~ ở đây mà ~”

Thân thể cô khẽ đung đưa, gương mặt tái nhợt khô khốc hiện lên nụ dịu dàng và đầy từ ái.

Hứa Mạt Mạt cảm thấy cô như đang phát sáng.

Không ai thúc giục cô .

Mọi đều yên lặng chờ đợi.

phụ nữ rõ ràng thể thấy những vết đỏ do muỗi đốt.

Đứa bé mệt , mút ngón út, mở to đôi mắt đen láy tò mò thế giới.

Lúc , phụ nữ mới bế con bước đến mặt Trần Khai.

Màu đỏ.

Người phụ nữ nở một nụ nhẹ nhõm.

về phía Hứa Mạt Mạt, cúi thật sâu về phía cô.

“Cảm ơn cô, cô gái.”

Hứa Mạt Mạt tuy con , nhưng vẫn cúi lưng là một nghi lễ vô cùng trang trọng đối với nhân loại.

Cô vội vàng lên: “Không cần cảm ơn, em gì cả.”

Người phụ nữ hôn lên trán đứa bé.

“Xin con yêu, thể bảo vệ con, để con một đối mặt với thế giới tàn khốc . vẫn hy vọng con thể sống sót… Dù con sẽ chịu nhiều khổ đau, vượt qua bao khó nhọc… Tha cho , chỉ mong con còn sống.”

Lúc , đàn ông đầu tiên từng ôm đứa bé .

“Đứa trẻ , thể giao cho ?”

Người phụ nữ ngẩn một chút.

Người đàn ông : “Con mất đường đến đây. sẽ xem đứa trẻ như chính con ruột mà nuôi dưỡng. Chỉ cần còn sống một ngày, sẽ tròn trách nhiệm cha một ngày.”

Nước mắt phụ nữ rơi xuống, cúi thật sâu đàn ông .

Cô trao đứa bé cho đàn ông .

Sau đó, giống như những , cô mỉm , nhắm mắt .

còn bất kỳ điều gì hối tiếc nữa.

Mẹ yêu con, mong rằng trong thế giới tàn khốc , con vẫn thể cảm nhận những điều .

Thẩm Tế Nguyệt căng c.h.ặ.t khuôn mặt, vươn xúc tu, một nữa bẻ gãy cổ phụ nữ .

Người ký sinh cuối cùng c.h.ế.t.

Những may mắn còn sống đều lặng lẽ , đối diện trong yên lặng, như cùng đạt một sự đồng thuận nào đó, tất cả đồng loạt cúi thật sâu Hứa Mạt Mạt, Thẩm Tế Nguyệt và Trần Khai.

Có lẽ ngoài , thế giới giữa thường và thức tỉnh vẫn đầy căm ghét và mâu thuẫn.

ở trong phòng thí nghiệm khép kín , những còn sống sót

Từng trong họ, sẽ mãi mãi quên vì còn sống.

Sau t.h.ả.m họa, họ sẽ rời khỏi Phòng thí nghiệm 1, tản khắp ngóc ngách của thành phố A.

Họ sẽ kể cho những gặp, với họ tất cả những gì xảy ngày hôm nay.

Một ngày nào đó, họ sẽ trở thành tia lửa, nhóm lên ngọn lửa đoàn kết rực cháy của nhân loại.

“Cảm ơn cứu chúng .”

Mọi đồng thanh .

Trần Khai sang Thẩm Tế Nguyệt, Hứa Mạt Mạt cũng đầu .

Cậu thiếu niên dường như trưởng thành . Tuy vẫn mang dáng dấp một đứa trẻ mười mấy tuổi, nhưng thần sắc và phong thái của giờ đây, gần như trùng khớp với Thẩm Tế Nguyệt khi trưởng thành.

Cậu bước lên một bước, nhưng tiếp nhận lời cảm ơn của : “Không chúng cứu , là chính , tự cứu lấy chính .”

Giờ đây, còn xử lý cuối cùng — Lý Thành Tường.

 

 

Loading...