Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 48
Cập nhật lúc: 2025-12-26 11:51:43
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tầng hầm ngầm cửa kính bằng nano khóa , nhưng Hứa Mạt Mạt quyền hạn mở .
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt nắm tay Hứa Mạt Mạt tới cửa. Khi cô đang định mở khoá, một chiếc xúc tu đột nhiên ngăn cô .
“Thiếu tá?” Hứa Mạt Mạt khó hiểu đầu .
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt mím môi, ngước mắt cô: “Ký ức của em mới khôi phục thêm một chút.”
Hứa Mạt Mạt vui mừng hỏi: “Là gì ?”
Thiếu niên liếc cô một cái, ánh mắt chút quái quái: “Nhớ chị là một cây nấm háo sắc!”
Hứa Mạt Mạt: “…”
“Chị đừng động, em còn ngẫm .”
Thiếu niên buông tay Hứa Mạt Mạt , tiện tay bệt xuống đất, chống cằm trầm tư.
Hắn nhớ một đoạn ký ức ngắn.
Đó là khi họ trở về từ hòn đảo nhỏ, lúc đợt mưa đỏ đến.
Hắn từng tìm một họa sĩ thức tỉnh giả tên là Tô Viên Viên, nổi tiếng với những bức tranh lung tung rối loạn.
Thiên phú của cô là "Hiện ảnh", tuy là một năng lực khá râu ria, nhưng nếu vận dụng đúng cách, vẫn thể tạo hiệu quả vượt ngoài dự đoán.
Nếu Lý Thành Tường từng gặp nữ thức tỉnh giả hệ tinh thần , chừng từng gặp cô .
Nếu thể Tô Viên Viên thấy ký ức của Lý Thành Tường, và đúng là từng gặp cô , thì Tô Viên Viên thể dùng năng lực của để hiện hình ảnh phụ nữ từ trong trí nhớ của .
Khi đó, họ thể tóm cô .
vấn đề hiện tại là, thiên phú của Lý Thành Tường quá ghê tởm, thể tuỳ ý đổi dòng thời gian trong quá khứ.
Trừ khi, dùng một đòn g.i.ế.c c.h.ế.t . Hoặc ít nhất, khiến thể sử dụng thiên phú.
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt sờ lên chiếc vòng kim loại cổ …
Hắn đột nhiên dậy, dùng xúc tu nhặt quả cầu bên cạnh ném lên, che kín camera theo dõi, đó phá luôn cả thiết ghi âm.
*
Tại phòng thí nghiệm 1, một máy tính đang theo dõi tầng hầm.
Đột nhiên, camera một quả cầu chặn , âm thanh từ micro cũng biến mất.
“Queen, mất tín hiệu theo dõi .”, giám sát báo cáo với Queen trong đầu, “Thuộc hạ nghi ngờ Thẩm Tế Nguyệt đang lên kế hoạch g.i.ế.c Lý Thành Tường.”
Queen lập tức đáp: “ là tên phế vật.”
“Có cần thông báo cho Lý Thành Tường rút lui ?”, hỏi.
Queen: “Không cần. Hắn bây giờ chẳng còn mấy giá trị với tổ chức nữa. Nếu ban đầu tổ chức thiếu , thì đến tư cách cũng chẳng để trở thành của . Nếu thành công thì , còn nếu thất bại, cô cứ lấy cái c.h.ế.t của cái cớ để tiếp tục thành nhiệm vụ thứ hai.”
“Vậy còn Hứa Mạt Mạt?”
Queen: “Không cần vội. Cô chẳng sắp tròn hai mươi ? Đến lúc đó, chẳng cần chúng tay, sẽ giúp đưa cô đến thành Trung Tâm.”
*
Tầng hầm ngầm.
“Nấm nhỏ.” thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt gọi cô, “Lại đây, đưa vòng tay của chị cho em dùng một chút.”
Hứa Mạt Mạt ngoan ngoãn đến, đưa tay đeo vòng tay mặt .
Một chiếc xúc tu vươn tới, linh hoạt mở giao diện vòng tay.
Lướt nhanh tìm phương thức liên lạc với Tạ Trăn, đó kết nối máy, bên nhanh ch.óng truyền đến giọng :
“Alo.”
Tạ Trăn ngay lập tức bắt máy.
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt lạnh mặt lệnh: “Anh tới đây, đem khóa thần kinh gỡ cho .”
Tạ Trăn: “…”
Tạ Trăn ở bên trầm mặc một giây, hỏi: “Lý do?”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt: “Để bắt một thức tỉnh giả hệ trọng tố thời gian.”
Chỉ một giây , ảnh Tạ Trăn xuất hiện trong tầng hầm ngầm.
Trên tay vẫn cầm một khẩu s.ú.n.g, tay cầm theo gậy, cả dính đầy m.á.u.
Anh hỏi một câu, trực tiếp tháo khóa thần kinh cổ Thẩm Tế Nguyệt.
Ngay khoảnh khắc khóa tháo , tám chiếc xúc tu của như vui sướng mà vươn lên vẫy nhẹ.
Tạ Trăn xoay về phía Hứa Mạt Mạt, ném cho cô thiết khống chế màu bạc, một câu: “Lúc nào cần đeo , hãy dùng cái .”
Nói xong, biến mất.
Hứa Mạt Mạt chút nghi hoặc.
Có bao giờ Thẩm Tế Nguyệt chủ động yêu cầu đeo khóa thần kinh .
Cô cầm thiết khống chế, đối mắt với thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt.
Hắn vẫn lạnh mặt như cũ, hề tỏ cao hứng chút nào khi gỡ khóa.
“Thiếu tá, chúng chuẩn xuất phát ?” – Hứa Mạt Mạt hỏi.
Thiếu niên đáp khẽ một tiếng “Ừ”, đó thu biểu cảm mặt, : “Không chúng . Là chị.”
Hứa Mạt Mạt: “A?”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt: “Em đổi kế hoạch. Em nghĩ một vấn đề.”
“Là vấn đề gì?”
“Trước đó em cho rằng, nữ thức tỉnh giả hệ tinh thần vẫn luôn dùng tinh thần lực giám sát Phòng thí nghiệm 1, nên mới thể lập tức phát hiện sự việc bại lộ và xóa ký ức của tất cả . nếu là như , cô lẽ chuyện Tạ Trăn đưa v.ũ k.h.í cho chị. Nếu cô , cô nhất định sẽ báo cho Lý Thành Tường. Mà nếu , Lý Thành Tường chẳng thất bại như .”
Hứa Mạt Mạt: “ nha. Lúc thấy khẩu s.ú.n.g thật sự kinh ngạc.”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt: “Cho nên, nữ thức tỉnh giả hệ tinh thần lúc nào cũng theo dõi chúng . Vậy cô thể phát hiện sự việc bại lộ và kịp thời xóa ký ức?”
Hứa Mạt Mạt suy nghĩ trong chốc lát, lắc đầu.
Thiếu niên tiếp: “Nhất định là thông báo cho cô .”
Thẩm Tế Nguyệt rũ mi mắt: “Từ lúc chị tỉnh dậy cho đến khi phát hiện xóa ký ức, thời gian đến mười phút.”
“Chúng chỉ liên lạc với một là Tôn Tình. Mọi chuyện cũng chỉ với mỗi Tôn Tình. khi nhận tin, mất chín phút Tôn Tình mới tầng hầm. Trong chín phút đó, chúng xảy chuyện gì, cô gặp ai, thời điểm chính xác những xóa ký ức là lúc nào.”
“Chỉ cần một giây trong mười phút đó, cũng đủ để kẻ nghi ngờ và chủ động liên lạc với nữ thức tỉnh giả để tay.”
Hứa Mạt Mạt đại khái hiểu .
Cô hỏi: “Vậy chúng cần tìm kẻ thông báo đó ?”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt: “Kẻ đó giấu sâu, chúng về chậm rãi tìm. Việc quan trọng bây giờ là xử lý Lý Thành Tường. Nấm nhỏ, chị sẵn sàng mạo hiểm ?”
Hứa Mạt Mạt khó hiểu: “Mạo hiểm?”
“ . Em ở đây, còn chị ngoài một .”
Một chiếc xúc tu ấn tường, khiến tường bật một chiếc hộp nhỏ chứa đầy các thiết công nghệ cao kỳ lạ.
Một xúc tu khác cầm một chiếc cúc áo nhỏ màu đen, ghim lên cổ áo của Hứa Mạt Mạt.
Sau đó, thiếu niên vươn móng tay sắc nhọn, cắt xuống một đoạn xúc tu nhòn nhọn nhỏ, cũng đưa cho cô.
Hắn : “Đây là cúc áo camera ngụy trang, em cũng thể và thấy thứ mà chị và thấy.”
“Hiện tại, Lý Thành Tường chắc đang đau đầu nghĩ cách tiếp cận chị nữa. Nếu thấy em ở cạnh chị, nhất định sẽ nhịn mà tay.”
“Chị còn nhớ , chạm chị cũng lập tức kéo chị dòng thời gian mới, mà là chờ một lát , đợi đến khi chị ngủ mới bắt đầu.”
“Điều đó chứng tỏ, để kích hoạt dị năng, cần thời gian chuẩn .”
“Vậy nên, chỉ cần chị cầm theo xúc tu, một khi Lý Thành Tường chạm chị, em thể lập tức xuất hiện bên cạnh chị để bắt lấy . Đến lúc đó, chị ký ức của nhanh nhất thể. Làm ?”
“Được.” Hứa Mạt Mạt gật đầu, hỏi: “ nếu là khác chạm chị thì ?”
Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt đáp: “Không , em nhanh, em sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để xác nhận phận đó, nếu thì em sẽ ngay. Hệ thống theo dõi 25 khung hình mỗi giây, chỉ cần em về trong vòng đến 1 mỗi 1/25 khung hình, camera thậm chí còn ghi việc em từng rời .”
Hứa Mạt Mạt: “Chị hiểu , thiếu tá.”
Cô cầm lấy xúc tua nhòn nhọn, cất túi áo, đẩy cửa bước : “Thiếu tá, chị đây!”
Nhìn bóng dáng cô gái nhỏ rời , thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt nhịn khẽ gọi một tiếng: “Nấm nhỏ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-48.html.]
“Hửm”
Hứa Mạt Mạt đầu , ánh mắt mang theo nghi hoặc: “Có chuyện gì ?”
Thiếu niên mím môi, im lặng.
Hắn nhớ tới một đoạn ký ức.
Tình huống lúc đó phần tương tự bây giờ.
Khi đó, trong thành phố Sương Mù, cũng từng đưa cho cô một đoạn xúc tu nhỏ.
Về , ở Ban Giám Sát, từng : để tâm đến tính mạng của cô như .
Hiện tại, rõ ràng càng nắm chắc hơn cả thời điểm ở thành phố Sương Mù.
Không đúng, trăm phần trăm nắm chắc rằng cô sẽ gặp chuyện gì ngoài ý .
Thế nhưng, trong lòng vẫn bất an.
Hắn thậm chí bắt đầu d.a.o động, nếu thật sự xảy chuyện ngoài ý thì ? Nếu thể bảo vệ cô thì bây giờ?
Hứa Mạt Mạt dường như nhận sự lo lắng của , mỉm rạng rỡ: “Thiếu tá, chị tin tưởng em. Chị đây!”
Cô bước thang máy.
Thẩm Tế Nguyệt cánh cửa thang máy khép , mặt biểu cảm mà tìm mắt kính kết nối với cúc áo theo dõi, đó xuống giường, đắp một tấm chăn mỏng, dùng xúc tu theo dõi hình ảnh và âm thanh truyền từ mắt kính.
Đồng thời, một xúc tu khác gỡ xuống chiếc camera đang tròn tròn trần.
*
Hứa Mạt Mạt thang máy lên thẳng tầng sáu.
Người tị nạn quá đông, tầng của tầng sáu là phòng thí nghiệm chứa đủ loại thiết , còn tầng sáu trở lên thì bộ đều là nơi ở tạm cho .
Vừa khỏi cửa, cô gặp Trần Khai.
Vết thương ở bụng của Trần Khai hồi phục, ánh mắt sáng lên khi thấy Hứa Mạt Mạt, lập tức chạy tới niềm nở chào đón: “Nấm nhỏ, em lên đây, cần lọc nước mưa ?”
“Em mệt quá nên ngoài dạo một chút.” Hứa Mạt Mạt tùy tiện bịa một lý do.
“Phải …”
Tuy rằng tình yêu trong lòng c.h.ế.t, nhưng mặt một cô gái xinh đáng yêu, vẫn nhịn mà trổ tài như công đực xòe đuôi: “Em ? Cần đưa ?”
Hứa Mạt Mạt Trần Khai, suy nghĩ một lát hỏi: “Em xem những tị nạn.”
Trần Khai sửng sốt một chút: “Xem bọn họ gì?”
Những đó, ai nấy đều đói khát, tiều tụy chật vật, chẳng chút nào cả.
Hứa Mạt Mạt đáp: “Em chỉ là xem thôi. Không ạ?”
Được chứ chứ!
Một cô gái dễ thương như mở lời, thể từ chối!
Trần Khai: “Vậy để đưa em !”
Hắn đẩy một cánh cửa.
Trước mắt Hứa Mạt Mạt là cả một căn phòng là .
Có nam nữ, già trẻ.
Nghe thấy tiếng cửa mở, vài hé mắt một cái, nhưng giây nhắm mắt vì kiệt sức.
Mỗi ngày họ chỉ chút ít thức ăn và nước lọc.
Rất nhiều đói đến mức còn chút sức lực nào.
Bọn họ la liệt khắp nơi, chen chúc, hỗn loạn.
Hứa Mạt Mạt vô cùng cẩn thận mới thể xuyên qua đám đông.
Đột nhiên, nắm lấy chân cô.
Hứa Mạt Mạt còn kịp kêu lên thì cảm thấy một cơn gió nhẹ thoảng qua bên .
Sau đó, Hứa Mạt Mạt liền thấy cổ đột nhiên hiện một đường hoa văn bạc nhỏ xíu, từ đó rỉ vài giọt m.á.u nhạt đến mức gần như thể thấy.
Hứa Mạt Mạt , đây là dấu vết do Thẩm Tế Nguyệt để khi xác nhận đó qua kiểm tra.
Người vấn đề.
Cho đến lúc , nọ mới khó nhọc cất tiếng: “Cô gái… nước ?”
Đó là một phụ nữ. Cô dang hai tay , lộ một đứa trẻ đang ôm c.h.ặ.t trong lòng. “Con sắp khát c.h.ế.t …”
Như thể tiếng , đứa trẻ khẽ nấc lên hai tiếng, âm thanh yếu ớt như mèo con kêu .
“Đừng , đừng …”
Người phụ nữ vội vàng cúi đầu dỗ dành đứa bé, dỗ, mạnh mẽ c.ắ.n ngón tay một cái. Máu bắt đầu rỉ , cô lập tức đưa ngón tay đẫm m.á.u miệng đứa bé.
Đứa bé ngừng , bắt đầu mút lấy m.á.u từ đầu ngón tay .
Lúc Hứa Mạt Mạt mới nhận , mười đầu ngón tay của phụ nữ , bộ đều mang theo vết thương do c.ắ.n đến rách nát.
Cô nhịn liếc Trần Khai.
Trần Khai đỏ hoe mắt, khẽ lắc đầu với cô.
Không đủ nước.
Thật sự là đủ.
Ngay cả cũng lâu uống nước.
Hứa Mạt Mạt đành khẽ lắc đầu với phụ nữ .
Trong mắt phụ nữ ánh lên một tia tuyệt vọng u ám.
cô tiếp tục dây dưa.
Hiển nhiên, cô sớm đoán sẽ là kết quả .
Hứa Mạt Mạt ngây một lúc, đột nhiên mạnh mẽ c.ắ.n ngón tay .
Cô xổm xuống, đưa tay tới miệng đứa bé.
Người phụ nữ sửng sốt một thoáng, đó nước mắt liền chảy .
Giây tiếp theo, cô vội vàng lấy tay chạm mắt, thật cẩn thận đưa giọt nước mắt đến bên môi đứa bé.
Đứa bé thè cái lưỡi nhỏ mềm mại, l.i.ế.m sạch nước mắt từ tay , đó tiếp tục mút lấy ngón tay của Hứa Mạt Mạt.
Hứa Mạt Mạt ngơ ngác mà cảm nhận khoang miệng mềm mại non nớt và ấm áp của đứa trẻ, đầu lưỡi nhỏ mềm mềm, linh động như đang khẽ chạm lòng cô.
Loại cảm giác , thật kỳ diệu.
Cô như chợt hiểu , là như thế nào.
Hứa Mạt Mạt vẫn xổm như , cô cố khống chế để sợi nấm chữa lành vết thương nơi đầu ngón tay. Vì thế, m.á.u cứ tiếp tục thấm .
Đứa trẻ mút một lúc, cuối cùng cũng no , lặng lẽ chìm giấc ngủ.
Lúc , Hứa Mạt Mạt mới rút tay về.
Người phụ nữ ôm đứa bé, cúi rạp , run rẩy ngừng nhỏ: “Cảm ơn, cảm ơn…”
Hứa Mạt Mạt dậy, khẽ mỉm với cô , tiếp tục bước về phía .
Đây là một căn phòng cực lớn, dùng để đặt thiết thí nghiệm cỡ lớn, gian cực sâu.
Cô quan sát những xung quanh.
Người dù đang mặc đồ phòng hộ, nhưng Hứa Mạt Mạt vẫn nhớ rõ hàng lông mày và đôi mắt của .
Khu vực phần lớn là nam giới đang ngủ.
Hứa Mạt Mạt hết sức cẩn thận tiến , bảo đảm chạm bất kỳ ai.
Đột nhiên, một đàn ông đang ngủ nhúc nhích, chân vô tình chạm chân cô.