Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 47

Cập nhật lúc: 2025-12-26 11:51:42
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Mạt Mạt ngơ ngác thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt.

Một thiếu niên mới mười mấy tuổi, gương mặt vẫn còn mang nét trẻ con, làn da trắng nõn, mà biểu cảm lạnh lùng, sát khí lạnh lẽo lởn vởn quanh .

Loại biểu cảm như , kể cả là đây cũng vô cùng hiếm thấy mặt Thẩm Tế Nguyệt.

Trước luôn lười biếng, ngạo mạn, ít khi nổi nóng là g.i.ế.c ngay.

Hứa Mạt Mạt đôi môi hồng nhuận, sống mũi cao thẳng, hàng mi dày rũ xuống như lông quạ, cuối cùng ánh mắt dừng ở đôi đồng t.ử màu vàng kim của .

Đến lúc cô mới chợt nhận , kể từ khi Thẩm Tế Nguyệt tái sinh, đôi mắt từng biến thành màu đen nữa, lúc nào cũng ánh lên sắc vàng ch.ói mắt.

Trước đây, phần lớn thời gian đôi mắt là màu đen, chỉ khi cảm xúc quá mạnh hoặc khi sử dụng năng lực mới chuyển sang vàng kim.

nhớ tới nữa, khi Lục Dương lấy m.á.u Thẩm Tế Nguyệt để giám định chỉ dị biến của .

Sau đó xảy quá nhiều chuyện, cô quên bẵng . Giờ nghĩ , chắc chắn chỉ dị biến của Thẩm Tế Nguyệt tăng lên .

Nói cách khác, tiến thêm một bước, đến gần việc biến thành một giống A Lai.

Một cơn nghèn nghẹn dâng lên trong n.g.ự.c cô.

, gọi loại cảm xúc mâu thuẫn là “khó xử”.

Hứa Mạt Mạt nghĩ, cô hy vọng Thẩm Tế Nguyệt biến thành như A Lai.

Chắc chắn Thẩm Tế Nguyệt cũng .

“Thiếu tá…”

Cô nhẹ nhàng gọi một tiếng.

Thiếu niên ngoảnh đầu , thấy biểu cảm của cô thì khựng .

Đôi mắt cô gái như một mặt hồ trong trẻo, phản chiếu vô , đầy ắp một loại cảm xúc tên là “lo lắng”.

Thiếu niên nhỏ Thẩm Tế Nguyệt tưởng cô đang lo chuyện của Lý Thành Tường, bèn vươn một cái xúc tu nhẹ nhàng xoa lên đỉnh đầu cô, dáng lớn : “Đừng sợ, em sẽ g.i.ế.c .”

Hứa Mạt Mạt định là cô sợ chuyện đó.

thiếu niên cho cô thời gian để , xúc tu kéo lấy tay cô: “Lại đây, chúng cùng phân tích thử điều kiện kích hoạt của trọng tố thời gian là gì.”

Chỉ cần tìm điều kiện kích hoạt, sẽ thể nhanh ch.óng định vị đối phương.

“Ừm… .”

Hứa Mạt Mạt đem lo lắng về chỉ dị biến của nuốt xuống.

“Hắn thừa nhận là trộn trong nhóm tị nạn, đưa đây thông quá 2 vạn đó. Vậy thì, chúng bắt đầu suy đoán từ khả năng cao nhất, giả thiết đang ở trong hai vạn . Từ lúc chị tiếp xúc với họ đến giờ, ăn gì, dùng gì, chuyện với ai, tiếp xúc với ai, tất cả đều nhớ một .”

Hứa Mạt Mạt cố gắng nhớ : “Những đó đưa tới từ hai ngày … Chị vẫn luôn lọc nước mưa, đồ ăn là do chủ nhiệm Lục mang tới, tiếp xúc nhiều nhất là những đến lấy nước… Chỉ , một vô tình chạm chị một cái. Là ?”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt cùng suy đoán: “Hắn là đáng nghi nhất. Rất thể điều kiện kích hoạt của trọng tố thời gian là tiếp xúc cơ thể. Vấn đề là, chúng thể tùy tiện tìm , càng thể để phát hiện điều gì bất thường. Nếu cảnh giác, thể lập tức kích hoạt thiên phú để rời khỏi phòng thí nghiệm, đến lúc đó càng khó bắt .”

Hứa Mạt Mạt giỏi xử lý mấy chuyện kiểu , cô thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt đang cau mày suy nghĩ.

Giải quyết tình huống như thế , dường như trở thành bản năng khi còn là đội trưởng của Tổ hành động Đặc biệt. Dù mất phần lớn ký ức, não bộ cũng hồi phục , nhưng tư duy của vẫn rõ ràng, logic đấy.

“Chị tìm một cái cớ , gọi Tôn Tình lên đây, chúng hỏi thẳng cô .”

“Hay là …” Hứa Mạt Mạt ngập ngừng, “Em ăn cá khô, nhờ chị mang cho một ít?”

Mặt thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt lập tức đỏ lên, chằm chằm Hứa Mạt Mạt, nghiến răng nghiến lợi bảo vệ sự trong sạch của : “Em ăn cá khô!”

Một chút cũng !

Đều là mấy cái xúc tu ngốc nghếch ăn thôi!

“Được , em ăn cá khô.” Hứa Mạt Mạt điều.

Thẩm Tế Nguyệt: “…”

Thôi kệ, thèm chấp nhặt với cây nấm ngốc .

“Vậy thì …” Thiếu niên nghiêm mặt, “Nói bạn trai chị sắp cạn hết dịch nuôi cấy , nhờ Tôn Tình điều phối thêm mang xuống. Cứ y như , một chữ cũng đổi.”

Cậu nghiêm túc, nếu bỏ qua gương mặt nhỏ đỏ bừng thì trông đúng là đáng tin.

“Ừ, thôi.”

Hứa Mạt Mạt gật đầu lia lịa, dùng vòng đeo tay gọi tới phòng thí nghiệm.

Đầu bên nhanh kết nối.

Hứa Mạt Mạt: “Cô giáo Tôn.”

“Nấm nhỏ?” Tôn Tình vẻ bất ngờ.

“Vâng, là em.” Hứa Mạt Mạt gật đầu, ngoan ngoãn lặp lý do Thẩm Tế Nguyệt đưa : “Thiếu tá môi trường nuôi cấy của em sắp cạn dịch dinh dưỡng, nhờ chị điều phối thêm mang xuống một ít.”

Tôn Tình: “Nhanh ? Chị còn nhớ lúc nãy khi mang nước thì dung dịch vẫn còn đầy mà.”

“Ờm…” Hứa Mạt Mạt chột , “Có lẽ em lớn nhanh chăng.”

“Được , chị sẽ phối mang xuống cho thiếu tá Thẩm.”

Hứa Mạt Mạt: “Cảm ơn cô giáo Tôn.”

Vừa cúp máy, Hứa Mạt Mạt liền thấy thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt hừ mạnh một tiếng, lưng với cô.

Hứa Mạt Mạt: “…”

Cậu giận nữa ?

là cái bao t.h.u.ố.c s.ú.n.g nhỏ.

Từ nay gọi là thiếu tá nữa, gọi là bao t.h.u.ố.c s.ú.n.g Thẩm cho .

Nghĩ tới đây, Hứa Mạt Mạt nhịn bật khe khẽ.

“Chị gì đấy?” Thiếu niên thấy tiếng liền càng tức hơn, xoay cô.

Hứa Mạt Mạt vội vàng nín , phồng má lắc đầu: “Không . Không mà.”

Trực giác cho cô , nếu giờ mà thật, Thẩm Tế Nguyệt chắc chắn sẽ càng giận hơn.

Thiếu niên cô chằm chằm.

Cô rõ ràng , còn định lừa .

Hừ!

Đồ nấm ngốc xa.

*

Tầng 6 tòa nhà thực nghiệm.

Chỗ Lý Thành Tường đúng thể thấy văn phòng của Tôn Tình.

Thấy Tôn Tình bước khỏi phòng, liền bộ dậy.

Người bên cạnh hỏi: “Anh gì đấy, đừng lung tung.”

Hắn đáp: “Đi tiểu.”

Người nhường lối, còn quên dặn: “Đi tiểu nhớ lọc nước tiểu lấy nước sạch, đừng lãng phí.”

Lý Thành Tường trả lời, khỏi phòng, đúng lúc gặp Tôn Tình.

“Nghiên cứu viên Tôn, cô đấy?” Hắn liếc thấy xe đẩy đầy chai lọ, giả vờ tiện thể hỏi.

Tôn Tình: “ mang thêm dịch dinh dưỡng cho thiếu tá Thẩm. Còn ?”

Lý Thành Tường : “Đi tiểu.”

Tôn Tình gật đầu, đẩy xe thang máy.

Lý Thành Tường yên tâm, tiện thể nhà vệ sinh một chuyến, giả vờ đúng quy trình xử lý nước tiểu phòng.

*

Tôn Tình đẩy xe đẩy chứa dịch dinh dưỡng đến tầng hầm ngầm, liếc mắt thấy bảng đo độ dày bên ngoài khoang nuôi cấy.

sững : “Thiếu tá, tạm thời cần thêm dịch dinh dưỡng .”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt thu vẻ mặt tức giận, khuôn mặt nhỏ trở nên nghiêm túc: “ gọi cô tới đây để đổi dung dịch dinh dưỡng.”

Tôn Tình: “Vậy là vì chuyện gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-47.html.]

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt: “Lúc cô mang nước tới lâu đó, gọi mấy mặc đồ bảo hộ giúp một tay, trong đó một cẩn thận chạm nấm nhỏ một chút, là ai, đang ở ?”

“A, đó …” Tôn Tình định đối phương là ai, lời đến miệng thì đột nhiên nghẹn .

lộ vẻ mặt mờ mịt, thể tin nổi : “ quên .”

Hứa Mạt Mạt kinh ngạc về phía cô.

Chuyện đó xảy đến hai tiếng đồng hồ, thể quên ?

Tôn Tình cũng cảm thấy khó tin: “Sao thể, rõ ràng …”

lộ vẻ mặt đau đớn: “Trí nhớ của giống như xoá sạch, thể nhớ , trong đầu trống rỗng.”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt cau mặt: “Lại là trò quỷ của tên thức tỉnh giả hệ tinh thần .”

Hứa Mạt Mạt: “Là cái từng sửa ký ức của Tiết Thải ?”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt: “Tuy bằng chứng, nhưng em nghĩ là .”

Tôn Tình: “Xin , nhưng lúc đó cùng nhiều như , để hỏi thử xem.”

“Không !” Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt vội ngăn cô , “Nếu thức tỉnh giả hệ tinh thần thể xoá ký ức của cô, thì xoá ký ức của khác cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.”

Lúc chuyện xảy với Tiết Thải, đối phương vẫn chỉ là một thức tỉnh giả hệ tinh thần cấp thấp, năng lực đủ, để xoá ký ức tự bổ sung phần ký ức còn thiếu.

Còn hiện tại, cô thể âm thầm sửa đổi ký ức của nhiều cùng lúc, thậm chí thể là ký ức của hơn hai vạn , một thức tỉnh giả hệ tinh thần siêu cấp cường đại.

Năng lực hiện tại của cô , chỉ e còn trong phạm vi cấp S thể đ.á.n.h giá nữa.

Ngay lúc thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt đang những lời , một làn tinh thần lực vô hình bao phủ bộ phòng thí nghiệm, xoá bỏ hết ký ức liên quan đến sự việc của .

Cùng lúc đó, Lý Thành Tường một nữa thấy giọng của Queen.

“Anh bại lộ .”

Lý Thành Tường sững : “Không thể nào!”

Queen: “Không gì là thể cả. Vừa Tôn Tình xuống tầng hầm để tiếp thêm dịch dinh dưỡng cho Thẩm Tế Nguyệt, mà là vì Thẩm Tế Nguyệt hỏi cô ai là chạm Hứa Mạt Mạt.”

Biểu cảm của Lý Thành Tường đổi liên tục, cuối cùng hỏi: “Có cần thuộc hạ rút lui ?”

Queen: “Tạm thời cần. xoá bộ ký ức liên quan của , bọn họ tạm thời sẽ tìm . Cứ ở phòng thí nghiệm chờ lệnh, sẽ đến hỗ trợ .”

Lý Thành Tường: “Ý ngài là, trong phòng thí nghiệm chỉ của ngài?”

Queen: “Tất nhiên. Anh chỉ cần yên tâm thành nhiệm vụ, mấy việc lặt vặt khác sẽ xử lý.”

Cùng lúc đó, giọng của Queen vang lên trong đầu một khác.

Cô đồng thời hạ hai mệnh lệnh khác cho hai .

“Hỗ trợ Lý Thành Tường thành nhiệm vụ. Nếu nhiệm vụ thất bại, hãy thủ tiêu .”

Sau một yên lặng ngắn ngủi, đáp: “Vâng, thuộc hạ tuân lệnh.”

*

Trong tầng hầm ngầm, Tôn Tình cau mày trầm ngâm.

Cô ngẩng đầu, lên camera theo dõi trong tầng hầm, đột nhiên : “Không , vẫn còn camera ghi , chỗ của Trần Khai vẫn còn bảng phân ca của những đó.”

Thẩm Tế Nguyệt: “ đoán là bộ tư liệu tiêu huỷ, nhưng nếu cô vẫn từ bỏ ý định thì thể thử xem.”

Tôn Tình mím môi, đổ bộ dung dịch dinh dưỡng môi trường nuôi cấy của Thẩm Tế Nguyệt: “ sẽ lên lầu kiểm tra ngay.”

Mười phút , Tôn Tình gọi .

“Thiếu tá Thẩm, nấm nhỏ, thật xin , cả camera giám sát lẫn bảng phân ca đều hủy .”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt cũng ngạc nhiên với kết quả .

Thiên phú hệ tinh thần tuy sức tấn công mạnh với sinh vật dị hoá, nhưng đối với con hoặc sinh vật trí tuệ cao là một loại thiên phú đáng sợ và khó phòng nhất.

Thiên phú hệ tinh thần cao cấp thậm chí thể điều khiển ý thức và tư tưởng của khác mà để một chút dấu vết nào.

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt suy nghĩ một lúc, đột nhiên : “Nấm nhỏ, thôi.”

Hứa Mạt Mạt: “Đi cơ?”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt lấy trong ngăn kéo một chiếc sơ mi trắng của Thẩm Tế Nguyệt lúc trưởng thành mặc .

Quần áo của lớn mặc lên thể thiếu niên chỉ mới mười mấy tuổi lập tức trở nên quá rộng.

Vạt áo sơ mi thậm chí che gần hết xúc tu của , chỉ một chiếc xúc tu nhòn nhọn nhỏ xíu lộ bên ngoài.

Cậu đầu : “Chị từng thấy đó , em sẽ cùng chị ngoài dạo một vòng, xem thử nhận .”

Hứa Mạt Mạt: “Hắn trốn ?”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt nhếch khóe môi mang vẻ trẻ con, đầy tự tin : “Hắn chắc chắn trốn.”

Hứa Mạt Mạt hiểu: “Sao ? Hắn chẳng lộ ?”

Hơn nữa cô dùng s.ú.n.g là thể đuổi , chứng tỏ sức mạnh của cao, ít nhất là kém xa Thẩm Tế Nguyệt. Ở đây rõ ràng nguy hiểm với , tại vẫn trốn?

“Vì tất cả ký ức của đều xóa, camera lẫn bảng phân ca cũng phá hủy .”

Đôi mắt vàng kim của thiếu niên lấp lánh sáng rực.

Cậu kiên nhẫn giải thích với Hứa Mạt Mạt: “Hắn thể trộn thành phố A nhiều năm như lộ, chứng tỏ cách đổi diện mạo vô cùng hảo. Nếu thì với năng lực của , chỉ dị biến chắc chắn thấp. Cho nên, nếu chạy thì chạy ngay từ đầu , đổi một khuôn mặt, đổi một phận đối với dễ như trở bàn tay. Vậy thì tại còn tốn công xoá ký ức của , phá hủy cả camera lẫn bảng phân ca?”

Hứa Mạt Mạt ngơ ngác hỏi: “ , tại ?”

“Bộp!”

Một chiếc xúc tu đ.á.n.h nhẹ lên đỉnh đầu cô như thể hận sắt thành thép.

Nhìn thì vẻ mạnh bạo, nhưng khi chạm xuống đầu cô chỉ là một cái chạm khẽ.

Thiếu niên nhăn mặt, bất mãn công bố đáp án: “Đương nhiên là vì vẫn chạy! Tuy em mục đích của là gì, nhưng vì còn thành nên mới thể để lộ phận lúc . Hiểu , nấm ngốc?”

Hứa Mạt Mạt bừng tỉnh đại ngộ.

thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt, từ đáy lòng khen ngợi: “Thiếu tá, em thật là lợi hại quá !”

Ngay cả việc mắng là nấm ngốc cũng tạm thời so đo nữa.

Mặt thiếu niên đỏ lên nhịn .

Ngay cả chiếc xúc tu nhòn nhọn giấu áo sơ mi cũng vui vẻ nhảy nhót, đong đưa qua .

“Chị chẳng lẽ , em là lợi hại nhất!”

Hắn tự đắc hất cằm lên.

Hứa Mạt Mạt lập tức gật đầu lia lịa, cực kỳ ủng hộ: “ đúng đúng, thiếu tá, em là lợi hại nhất!”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt liếc cô một cái bằng ánh mắt lấp lánh như ánh trăng, cố tình nghiêm mặt : “Vậy mà theo em lâu như , chị vẫn chẳng học chút thông minh nào thế?”

Hứa Mạt Mạt: “……”

Hứa Mạt Mạt: “QAQ.”

Tên xa Thẩm Tế Nguyệt, bắt nạt cô.

hiểu nhiều thứ, đầu óc chậm chạp hơn so với con .

cô là nấm mà.

Con não, còn nấm thì !

“Thôi …”

Thiếu niên nấm nhỏ đang xụ mặt một lúc, thở dài : “Bắt chị thông minh lên thật là khó chị quá .”

Ánh mắt rơi xuống tay của Hứa Mạt Mạt.

Bàn tay trắng trẻo mềm mại, sạch sẽ tinh tế như kẹo bông gòn ngọt ngào.

Ánh mắt dần trở nên mơ màng, vội dời ánh , mặt ửng đỏ : “Chị…. chị cứ tiếp tục ngốc như cũng cả.”

Hắn đưa tay , theo bản năng kéo lấy bàn tay mềm mại của cô gái.

“Dù thì, bạn trai của chị thông minh là đủ .”

 

 

Loading...