Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 46

Cập nhật lúc: 2025-12-26 11:51:41
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tầng sáu Phòng thí nghiệm 1, trong một căn phòng cửa sổ, bên trong chật ních tị nạn.

Mọi hoặc hoặc , ai lên tiếng, cũng ít ai nhúc nhích. Tất cả đều âm thầm cố giảm thiểu tiêu hao năng lượng, mong thể vượt qua t.a.i n.ạ.n mắt.

Ở một góc khuất, mí mắt của một đàn ông đang đột nhiên giật nhẹ.

Hắn tỉnh , nhưng mở mắt .

“Lý Thành Tường, thất bại.”

Một giọng nữ xa xăm, mơ hồ vang lên trong đầu .

“Xin , Queen.” Lý Thành Tường đáp trong đầu, giọng đầy cung kính.

“Tại thất bại? vẫn nghĩ với năng lực của , việc mang một chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Hay là...”

Giọng nữ dịu dàng bỗng trở nên lạnh lẽo, vô tình: “Anh tái phát bệnh cũ?”

“Không… … Queen, vốn dĩ thể mang cô , nhưng ngờ trong tay cô s.ú.n.g.”

Trán đàn ông đang nhắm mắt toát đầy mồ hôi lạnh.

“Vậy ?”

Giọng nữ nhẹ nhàng hỏi .

Giống như tên cô , một nữ hoàng xuống tất cả.

... đúng là như , dám lừa ngài chứ. Ngài tất cả chuyện, đời điều gì thể giấu nổi ánh mắt của ngài...”

Giọng nữ bật khẽ: “Anh thế thì . Lần thất bại sẽ truy cứu. đừng quên nhiệm vụ của .”

Người đàn ông vội : “Xin ngài yên tâm, tuyệt đối quên. Nhiệm vụ thứ nhất: đưa Hứa Mạt Mạt đến thành Trung Tâm. Nhiệm vụ thứ hai: kích động mâu thuẫn giữa thường và thức tỉnh giả. nhất định sẽ ngài thất vọng.”

Giọng nữ “Ừm” một tiếng, hỏi tiếp: “Anh nhất định yêu cầu đưa Hứa Mạt Mạt đến thành Trung Tâm ?”

“Việc …” Người đàn ông sững , “Thuộc hạ .”

Giọng nữ : “Cô đặc biệt. Không chỉ là chỉ dị biến bằng , từng cố gắng xâm nhập đại não của cô , nhưng thất bại. Cô sẽ là biến lớn nhất trong kế hoạch vĩ đại của chúng . Nhất định cẩn trọng.”

“Vâng, thuộc hạ hiểu.”

“Lần nhất định thành công. Tuyệt đối thất bại nữa. Anh nắm chắc ?”

“Xin ngài yên tâm, thuộc hạ mười phần nắm chắc.”

“Đừng trách nhắc , sử dụng trọng tố thời gian, chắc chắn là để bất kỳ dấu vết khả nghi nào chứ?”

“Xin ngài yên tâm. Năng lực của chẳng lẽ ngài còn hiểu rõ . Trọng tố thời gian là tất cả những gì xảy sẽ xóa sạch, bao gồm cả ký ức. Tuyệt đối để bất kỳ dấu vết nào.”

“Hy vọng đúng như … Nếu thất bại nữa, cũng cần ở tổ chức. A Lai sẽ thế bộ chức vụ của .”

Vẻ mặt đàn ông thoáng hiện lên nét dữ tợn, nhưng giây lập tức trở bình tĩnh.

Hắn : “Xin ngài yên tâm, thuộc hạ tuyệt đối sẽ thất bại nữa.”

“Tốt.” Giọng nữ trở nên dịu dàng hơn. “Đừng quên, tất cả những gì chúng , đều là để nghênh đón sự đời của Thần.”

Giọng đàn ông cũng trở nên trang nghiêm: “Tất cả là để nghênh đón Thần giáng thế.”

Một lúc , còn thấy giọng nữ nữa, đàn ông mới thở phào nhẹ nhõm, mở bừng mắt.

Mọi xung quanh đều đang nhắm mắt, ai chú ý đến .

Hắn kéo tay áo lên, lau mồ hôi trán, trong lòng nhịn thầm rủa một câu:

Thần.

Thần cái con nó chứ.

Nếu thật sự Thần, thế giới thể thành thế ?

nghĩ , nhịn bật trong lòng.

Cũng may thế giới thành thế , nếu thì nhiều lắm cũng chỉ là một tên thuê sống lay lắt trong xã hội cũ, lấy cuộc sống tiêu d.a.o tự tại như bây giờ.

Chờ đến khi thức tỉnh giả trở thành những kẻ thống trị thực sự của thế giới , đám thường cấp thấp xung quanh… tất cả đều sẽ trở thành nô lệ của bọn họ.

Đến lúc đó, chính là một vạn , sẽ thành vua của thế giới !

Nếu thể trừ khử con tiện nhân ...

Nghĩ tới đây, vội vàng dừng ngay ý nghĩ đó .

Con tiện nhân thể thấy ký ức và suy nghĩ trong đầu , thể nghĩ đến những chuyện . Nếu lỡ như một ngày nào đó ả kiểm tra ký ức của , thì sẽ bại lộ.

Việc cần bây giờ là nhanh ch.óng đưa Hứa Mạt Mạt đến cho con tiện nhân , thuận tiện đổ bộ trách nhiệm lên đầu đám thường.

Thức tỉnh giả đ.á.n.h mất gia hy vọng cuối cùng, thể dễ dàng chấp nhận buông bỏ?

Như chẳng là một mũi tên trúng hai đích, thành luôn cả hai nhiệm vụ ?

Bất quá...

Thiên phú của khi phát động thì cần điều kiện.

Muốn kéo đối phương trong trọng tố thời gian , tiên cần tiếp xúc để đ.á.n.h dấu.

Lần chạm Hứa Mạt Mạt một chút, chính là để đ.á.n.h dấu đó.

đ.á.n.h dấu chỉ dùng một . Nếu một nữa kéo Hứa Mạt Mạt trọng tố thời gian, tìm cơ hội chạm cô thêm một nữa.

Có điều, thể chạm cô là bởi vì tầng hầm thiếu nước tinh lọc nên mới cơ hội.

Ngày thường Hứa Mạt Mạt luôn ở tầng hầm, mới thể tìm cơ hội chạm đây?

*

Tầng hầm.

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt cẩn thận quan sát vết đỏ cằm của Hứa Mạt Mạt.

Dấu vết đó kỳ lạ, tròn tròn, ngay giữa cằm, phần đậm hơn phần một chút.

Hắn đưa tay, ở cằm Hứa Mạt Mạt khoa tay múa chân một lúc. Cuối cùng mới phát hiện là dấu ngón tay cái của con để .

mà, Hứa Mạt Mạt vẫn luôn ở trong phòng, rõ ràng ai chạm cô.

Lại càng thể là Hứa Mạt Mạt tự nhéo. Bàn tay cô thể để dấu vết lớn như .

Hứa Mạt Mạt mơ hồ hỏi: “Sao ?”

Thiếu niên trưng bộ mặt nghiêm túc, vươn một cái xúc tu, tắt TV.

Màn hình đen trở thành tấm gương phản chiếu.

“Tự chị .”

Hứa Mạt Mạt màn hình TV, màn hình phản chiếu bộ dáng của chính cô. Trên cằm cô một vết đỏ rõ rệt.

“A.”

Hứa Mạt Mạt chút kinh ngạc: “Thì là mơ!”

Thiếu niên vươn xúc tu xoay mặt cô , vẻ mặt nghiêm nghị như lớn: “Chuyện gì là mơ?”

Hứa Mạt Mạt liền đem chuyện gặp kể một lượt.

Càng , sắc mặt của thiếu niên càng trở nên đáng sợ, đến cuối cùng, tám cái xúc tu của Thẩm Tế Nguyệt đều tức giận đến run rẩy.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, một chữ một chữ nghiến thành từng câu: “Em g.i.ế.c ! Muốn băm nát cái tên ch.ó c.h.ế.t đó!”

Hứa Mạt Mạt hiểu vì tức giận đến mức .

Cô chủ động an ủi : “Chị , chị đ.á.n.h cho chạy . Là nhờ thượng tá cho chị v.ũ k.h.í như .”

Thiếu niên liếc cây s.ú.n.g trong tay Hứa Mạt Mạt, biểu cảm vẫn khá lên chút nào.

Hắn âm trầm : “Hắn thể kéo chị đầu tiên, thì cũng thể kéo chị thứ hai. Lần đầu chị v.ũ k.h.í, cho bất ngờ, may mắn mới thoát . Đến thứ hai, đề phòng từ , thể đoạt lấy v.ũ k.h.í của chị, hoặc kéo chị trọng tố thời gian ở nơi căn bản v.ũ k.h.í. Đến lúc đó, chị như chẳng khác gì thịt cá thớt, ?”

Hứa Mạt Mạt: “……”

Thiếu niên cô, quả thực cảm thấy hết cách: “ là cây nấm ngốc.”

Hứa Mạt Mạt: “QAQ.”

Thẩm Tế Nguyệt thở dài: “Chúng cần tìm khi kéo chị trọng tố thời gian thêm nữa, hơn hết, nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t .”

Nói đến mấy chữ cuối cùng, ngữ khí trở nên nghiến răng nghiến lợi, sát khí tràn ngập khắp nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-46.html.]

Hứa Mạt Mạt: “ mà... chúng còn là ai.”

Thẩm Tế Nguyệt liếc cô một cái: “Chị còn cái vòng tay đấy, hỏi cái lão già Hứa Linh Uyên thử xem ai thiên phú trọng tố thời gian .”

Hứa Mạt Mạt: “À, .”

Cô mở liên hệ với hội trưởng vòng tay, gửi một tin nhắn qua.

Nấm nhỏ: 【Hội trưởng, xin hỏi ông những ai thiên phú trọng tố thời gian ạ?】

Rất nhanh, Hứa Linh Uyên trả lời bằng một dấu “?”

Hứa Mạt Mạt còn đang định gõ chữ để giải thích rõ ràng chuyện , đối phương gửi luôn một đoạn trò chuyện bằng giọng tới.

Hứa Mạt Mạt kết nối, gọi một tiếng: “Hội trưởng.”

Dường như Hứa Linh Uyên đang bận việc, âm thanh xung quanh ồn ào hỗn loạn, còn cả tiếng s.ú.n.g vang lên liên tiếp.

Ông lão lớn tiếng hỏi: “Sao , xảy chuyện gì, tự nhiên hỏi chuyện ?”

“Lão già, là .”

Một cái xúc tu đè Hứa Mạt Mạt , thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt mở miệng.

Hứa Linh Uyên khựng một chút: “Thiếu tá Thẩm? Ký ức của khôi phục ?”

Rõ ràng ông sớm nhận tin tức rằng Thẩm Tế Nguyệt ký sinh, đó tái sinh thành một đứa trẻ.

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt giữ khuôn mặt nghiêm túc: “Khôi phục một phần.”

Hắn dài dòng, đem sự việc mà Hứa Mạt Mạt gặp kể sơ lược một : “Ông hiểu bao nhiêu về thiên phú trọng tố thời gian? Có những ai sở hữu thiên phú ?”

Hứa Linh Uyên vẻ tìm một chỗ yên tĩnh hơn, giọng ông cũng trở nên nghiêm túc: “Gần 50 năm qua, chỉ một thiên phú trọng tố thời gian, đó tên là Lý Thành Tường, là của phái Đản Sinh, đăng ký trong hệ thống của Hiệp hội Thức tỉnh giả. mất tích từ lâu, ... c.h.ế.t.”

Thẩm Tế Nguyệt: “Hắn c.h.ế.t. Hắn hẳn là vẫn đang ẩn nấp trong thành phố A.”

Hứa Linh Uyên: “Hiện tại xem , khả năng. sẽ gửi cho tư liệu về Lý Thành Tường.”

“Leng keng” — vòng tay của Hứa Mạt Mạt nhận một tập tài liệu.

“Thiếu tá Thẩm.” Hứa Linh Uyên đột nhiên gọi .

Thẩm Tế Nguyệt đáp: “Ừ.”

Hứa Linh Uyên: “Hứa Mạt Mạt là hy vọng của các thức tỉnh giả. Dù khôi phục ký ức, nhưng tin . Thiếu tá Thẩm, sẽ bảo vệ con bé, đúng ?”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt liếc Hứa Mạt Mạt một cái, gật đầu: “Ừ, sẽ.”

Từ phía truyền đến một trận hỗn loạn, hét lên: “Hội trưởng! Phía bạo động !”

Hứa Linh Uyên để tâm, hỏi thêm một câu: “Dù những khác căm hận , khinh bỉ, nh.ụ.c m.ạ , chỉ cần lý trí còn tồn tại, nhất định sẽ bảo vệ con bé, đúng ?”

Lần , Thẩm Tế Nguyệt về phía Hứa Mạt Mạt nữa.

Hắn cụp mắt, che đôi đồng t.ử màu vàng kim, lặp câu trả lời đó:

sẽ. sẽ dùng sinh mệnh để bảo vệ cô .”

“Chỉ cần còn sống, sẽ ai thể hại cô , kể cả chính .”

“An của Hứa Mạt Mạt, nhờ cả .”

Nói xong, Hứa Linh Uyên liền vội vàng cắt liên lạc.

Ông thậm chí còn kịp chào hỏi Hứa Mạt Mạt như thường lệ một câu.

“Thiếu tá...” Hứa Mạt Mạt nhịn về phía thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt.

thấy cuộc đối thoại giữa Hứa Linh Uyên và Thẩm Tế Nguyệt, trong lòng dâng lên một cảm giác áy náy mãnh liệt.

ánh rạng đông, cũng tia hy vọng gì hết, cô chỉ là một cây nấm, cô chỉ vụng trộm lấy xúc tu của để giá thể nấm.

Thế nhưng, sẽ dùng tính mạng để bảo vệ cô.

Thiếu niên nhỏ tuổi nghiêm mặt cô: “Chị đừng suy nghĩ lung tung, em bảo vệ chị là vì chị là ánh rạng đông, chứ như chị đang nghĩ .”

Hứa Mạt Mạt lập tức cho rối mù, ngay cả cảm giác áy náy cũng tạm thời quên mất.

Cô hỏi: “Chị đang nghĩ cái gì?”

Sau đó, cô liền thấy khuôn mặt của thiếu niên nhanh ch.óng đỏ bừng.

Hắn tức đến mức gần như hộc m.á.u: “Chị cố ý ? Chị đúng là một cây nấm hư!”

Hứa Mạt Mạt: “QAQ.”

Cô bắt đầu hoài niệm giai đoạn trẻ con của Thẩm Tế Nguyệt đấy.

Thẩm Tế Nguyệt nhỏ ít nhất sẽ mắng cô...

mà...

Hứa Mạt Mạt nghĩ , trong lòng thấy khổ sở.

Thẩm Tế Nguyệt sai, cô đúng là một cây nấm hư.

Thẩm Tế Nguyệt để ý tới cô nữa.

Hắn mở tài liệu mà Hứa Linh Uyên gửi tới, là tư liệu chi tiết về Lý Thành Tường.

Hứa Mạt Mạt cũng nhịn , ghé gần cùng xem.

Tên họ: Lý Thành Tường

Tuổi: 65 tuổi

Thành viên gia đình: Không

Đảng phái: Thành viên cấp cao của phái Đản Sinh

Thiên phú: Trọng tố thời gian (xếp thứ 2 trong danh sách mười đại2 thiên phú hiếm ).

Cấp bậc

Thông tin khác: Háo sắc, trọng d.ụ.c, là sùng bái và thực hành thuyết Darwin xã hội. Sau khi thức tỉnh tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t cha , con cái và vợ là thường. Bị liệt danh sách tội phạm truy nã cấp S. Theo thống kê đầy đủ, thường c.h.ế.t trong tay ít nhất 1000 . Có sở thích hành hạ phụ nữ và trẻ nhỏ đến c.h.ế.t. Mang nhân cách phản xã hội, vô cùng nguy hiểm.

Phía là phần giới thiệu về thiên phú trọng tố thời gian:

Trọng tố thời gian:

Xếp hạng 2 trong mười đại thiên phú hiếm .

Có thể mang những khác hoặc vật thể trở về quá khứ. Mọi chuyện xảy trong trọng tố thời gian đều thể ảnh hưởng trực tiếp đến hiện tại.

Các nhà khoa học giải thích: Đây là một loại năng lực điều khiển thời gian cao cấp. Khi thiên phú kích hoạt, một tuyến thời gian mới sẽ tạo . Nếu tạo đạt mục đích của trong trọng tố thời gian, thì tuyến thời gian mới đó sẽ thế tuyến thời gian gốc. Nếu thất bại, tuyến thời gian mới sẽ biến mất, để bất kỳ dấu vết nào. Đây là một loại thiên phú vô cùng đáng sợ.

Từ đại suy thoái, thức tỉnh giả đạt thiên phú vượt quá ba .

Trong đó một từng là đội trưởng Tổ hành động Đặc biệt nhiệm kỳ hai, từng : Muốn kích hoạt trọng tố thời gian cần điều kiện, nhưng mỗi sẽ điều kiện khác , do đó thể suy đoán điều kiện kích hoạt cụ thể của Lý Thành Tường là gì.

Thẩm Tế Nguyệt xem xong, hỏi Hứa Mạt Mạt: “Chị xong ?”

Hứa Mạt Mạt gật gật đầu.

Thiếu niên hỏi: “Có chỗ nào hiểu ?”

“Có.” Hứa Mạt Mạt ngẩng đầu, “Phái Đản Sinh là gì ?”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt sa sầm mặt giải thích: “Chị cho rằng vì những thường đó căm hận thức tỉnh giả đến thế? Thật sự chỉ vì thức tỉnh giả thể biến thành quái vật thôi ?”

Hứa Mạt Mạt: “Chẳng lẽ ?”

“A.” Thiếu niên lạnh một tiếng, “Đương nhiên . Chị hiểu rằng, khi dị biến, thức tỉnh giả và thường gì khác về bản chất con . Người thường ích kỷ, thức tỉnh giả cũng ; thường bác ái như lão già Hứa Linh Uyên , thì thức tỉnh giả cũng . Còn phái Đản Sinh chính là một đám thức tỉnh xong liền cho rằng Thần lựa chọn, tự xưng là huyết mạch của Thần, là sinh mệnh cao cấp hơn thường. Họ tin rằng thường là sản phẩm thất bại của quá trình tiến hóa, sớm muộn cũng sẽ quét sạch khỏi lịch sử. Bọn chúng g.i.ế.c nhiều thường, để nghênh đón cái gọi là ‘Thần giáng thế.’ ”

Hứa Mạt Mạt há hốc mồm.

Cô từng nhiều kinh hãi bởi sự phức tạp và đổi của nhân tính. mỗi đến những chuyện như thế , cô vẫn cảm giác khiếp sợ như cũ.

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt cô, một câu:

“Thật nực đúng ? Nếu cái thứ gọi là ‘thần huyết’ thật sự thần tồn tại, chị cảm thấy thần sẽ là cái trò đùa đáng như ?”

Giữa đôi mày thiếu niên tràn đầy khí lạnh.

Hắn : “Nếu thực sự — Vậy em thật g.i.ế.c c.h.ế.t thần.”

 

 

 

Loading...