Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 45

Cập nhật lúc: 2025-12-26 11:51:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Mạt Mạt cuối cùng cũng hỏi thiếu niên nhỏ Thẩm Tế nguyệt rốt cuộc đang học cái gì.

Cô cũng tìm quần áo phù hợp cho .

Hiện tại vật tư vô cùng khan hiếm, quần áo trong phòng thí nghiệm của thượng tá Thẩm Tế Nguyệt thì nhiều, nhưng quần áo dành cho trẻ nhỏ thì thật sự .

Lục Dương cũng cách nào.

Thiếu niên nhỏ Thẩm Tế nguyệt chỉ thể rầu rĩ tiếp tục ngâm trong dịch dinh dưỡng.

Không vì thẹn thùng , vẫn luôn dùng xúc tu bọc lấy thể .

Bạch tuộc nhỏ và nấm nhỏ vẫn luôn ở tầng hầm, cũng rõ bên ngoài rốt cuộc xảy chuyện gì.

Hứa Mạt Mạt chỉ thể tiếng s.ú.n.g từ phía phòng thí nghiệm ngày một dày đặc, đôi khi còn nhân viên công tác đưa t.h.i t.h.ể xuống tầng hầm để thiêu hủy.

Những vài là dân tị nạn, một khác là nhân viên trong phòng thí nghiệm.

Cô đoán rằng, lẽ trứng muỗi Nạp sinh càng lúc càng nhiều muỗi Nạp.

Phòng thí nghiệm thêm hai vạn , lượng quần áo phòng hộ ít ỏi thể phân phối kiểu gì.

Vẫn là tuân theo quy tắc đó của Thẩm Tế nguyệt, mỗi phiên một giờ ?

Hứa Mạt Mạt rõ.

Không chỉ như , vật tư trong phòng thí nghiệm cũng ngày càng thiếu hụt.

Đồ ăn ngày càng đơn sơ.

Đặc biệt là nước uống, Hứa Mạt Mạt vươn sợi nấm lọc nước mưa suốt 24 giờ mỗi ngày, nhưng vẫn đủ để dùng.

Đến ngày thứ ba, nước uống dự trữ của phòng thí nghiệm cạn kiệt.

Tôn Tình mang theo vài mặc đồ phòng hộ để lấy nước lọc ngoài phân phối.

Hứa Mạt Mạt duỗi sợi nấm giường xem TV.

Lục Dương sợ cô buồn chán khi ở tầng hầm nên đặc biệt mang màn hình từ văn phòng của tới.

Lúc Thẩm Tế nguyệt trưởng thành đến mười mấy tuổi.

Và đương nhiên vẫn quần áo, trần trụi ngâm trong dịch dinh dưỡng.

Để tiện cho cơ thể bên hoạt động , Hứa Mạt Mạt cởi giày, sợi nấm từ lòng bàn chân vươn .

Cô cuộn quần lên, lộ đôi chân trắng nõn, tinh tế, cốt cách mảnh mai của thiếu nữ.

Một đàn ông mặc đồ bảo hộ ngang qua cô, cẩn thận vấp , tay vô tình đè lên chân của Hứa Mạt Mạt.

Hứa Mạt Mạt cảm thấy khó chịu, nhưng đàn ông đó vội vàng rút tay , liên tục xin .

Ngâm trong dịch dinh dưỡng, Thẩm Tế nguyệt thấy cảnh đó, lập tức vung xúc tu mạnh mẽ đập lên vách pha lê của môi trường nuôi cấy một tiếng “bẹp” vang dội.

“Làm

Tôn Tình thấy động tĩnh bên ngoài thì , bước đến mặt Hứa Mạt Mạt.

Hứa Mạt Mạt : “Không , cẩn thận vấp ngã.”

Tôn Tình liếc đàn ông một cái, : “Cẩn thận một chút, đừng đổ nước.”

Người đàn ông liên tục xin .

Tôn Tình cho rời , đó xoay xoa đầu Hứa Mạt Mạt, giọng dịu dàng: “Nấm nhỏ, vất vả cho em .”

Hứa Mạt Mạt lắc đầu.

cảm thấy vất vả, nhưng cô cũng tình hình bên ngoài thế nào.

Cô hỏi: “Cô giáo Tôn, bên ngoài vẫn đang mưa ạ?”

Tôn Tình đáp: “Mưa phùn lất phất thôi, chắc sắp tạnh .”

Dừng một chút, cô : “Em cố gắng kiên trì thêm vài ngày nữa, hiện tại nước ngầm ô nhiễm nghiêm trọng quá, đợi đến khi mưa tạnh thì thể bơm nước ngầm lên, trứng trùng trong nước ngầm dày đặc, thể dùng phương pháp công nghiệp để lọc.”

Hứa Mạt Mạt gật đầu, “Vậy bây giờ nước đủ dùng ?”

“Sao mà đủ .”

Tôn Tình bật : “Đều là tái chế sử dụng cả.”

“Hả?”

“Nước tiểu đó, khỏe mạnh thì nước tiểu trứng trùng, lọc nước tiểu còn dễ hơn lọc nước mưa nhiều.”

Hứa Mạt Mạt: “A!”

Tôn Tình liếc sang Thẩm Tế nguyệt đang ngâm trong dịch dinh dưỡng bên cạnh, cố ý : “Dịch dinh dưỡng của thiếu tá Thẩm, chính là lọc từ nước tiểu của đấy.”

Bạch tuộc nhỏ ngâm trong dịch dinh dưỡng, đang oai phong chính khí lập tức cứng đờ .

Nước lọc tinh khiết đó mang .

Tôn Tình ném một sự thật kinh hoàng như xoay định rời .

Cô bước đến cửa, suy nghĩ một chút đầu dặn dò thêm: “Nấm nhỏ, em phận đặc biệt, nhớ bảo vệ bản thật nhé.”

Nói xong, đợi Hứa Mạt Mạt đáp , cô : “Thôi, em ở cùng với thiếu tá Thẩm, chắc cũng chẳng vấn đề gì .”

Một nhóm rầm rộ rời .

Thiếu niên Thẩm Tế nguyệt từ trong môi trường nuôi cấy bò , khoanh tay n.g.ự.c, “Hừ” một tiếng, tức giận lưng về phía Hứa Mạt Mạt.

Hứa Mạt Mạt khó hiểu: “Thiếu tá, em đang giận ?”

“Em giận!”

Thiếu niên nhỏ hừ một tiếng, c.ắ.n răng, từng chữ một.

Hứa Mạt Mạt: “……”

Rõ ràng mặt đều tức đến méo xệch cả .

Cô cảm thấy, Thẩm Tế nguyệt càng lớn càng giống cái kiểu con tà ác.

Chỉ là…… Luôn hiểu cái vẻ mặt khó coi .

Hứa Mạt Mạt để ý tới .

Thiếu niên trong môi trường nuôi cấy một lúc, thấy Hứa Mạt Mạt thế mà đầu tiếp tục chăm chú xem TV.

Mặt càng khó coi hơn.

Đặc biệt là khi thấy đôi chân trắng nõn của Hứa Mạt Mạt lộ bên ngoài, nhớ chuyện đàn ông chạm cô, trong lòng liền dâng lên một cơn tức giận như thể bảo bối của khác đụng .

Hắn cam lòng nhảy xuống, vài bước, duỗi một xúc tu , cố gắng hết sức vươn tới, móc lấy quần của cô kéo xuống.

Hứa Mạt Mạt đầu : “Thiếu tá, em tiếp tục ngâm dịch dinh dưỡng nữa ?”

Thiếu niên nhỏ xụ mặt, “Chị Tôn Tình , đều là lọc từ nước tiểu của khác đấy.”

Hứa Mạt Mạt giường : “Vậy chị lén giúp em lọc nước mưa nhé?”

Thiếu niên mặt , khóe miệng khẽ cong nhưng nhanh vẻ hào phóng: “Thôi, khác còn uống nữa là.”

Bản chỉ là ngâm một chút, cũng chẳng gì.

Hắn môi trường nuôi cấy.

Hiện tại cố gắng lớn nhanh mới là việc quan trọng nhất.

Hắn một dự cảm lành, nhanh thôi, sẽ mâu thuẫn lớn hơn nữa bùng phát.

Hứa Mạt Mạt xem TV tiếp tục lọc nước mưa.

Trên TV đang phát sóng chương trình về thế giới đáy biển, nhưng đây là những bộ phim tài liệu do con từ khi đại suy thoái xảy , bây giờ thế giới đổi.

Hứa Mạt Mạt vẫn xem say mê.

Tập về việc sinh sản của các sinh vật biển.

Hứa Mạt Mạt mới , thì chỉ đẻ trứng, còn loài sinh con.

emmmm... hình như đúng lắm, sinh con là cá thì ?

Còn cả loài cá hề thể đổi giới tính.

Sau đó chương trình nhắc đến bạch tuộc.

Có một loài bạch tuộc, khi sinh sản, con đực sẽ tự cắt bộ phận s.i.n.h d.ụ.c của , để trong cơ thể con cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-45.html.]

Sau đó những con đực mất bộ phận sinh sản sẽ buồn bã, ăn uống, từ từ c.h.ế.t .

Thì những sinh vật sinh con là như .

Chỉ nấm là sinh sản bằng bào t.ử.

Hứa Mạt Mạt xem mà há hốc mồm.

TV đột nhiên tắt.

“Sao em tắt TV của chị?”

Hứa Mạt Mạt khó chịu đầu , liền thấy khuôn mặt xí của thiếu niên nhỏ Thẩm Tế Nguyệt từ khi nào ửng đỏ.

thì… vẫn là khuôn mặt khó coi .

Hắn Hứa Mạt Mạt, tức giận hận sắt thành thép, : “Sao chị cứ thích xem mấy thứ bậy bạ lung tung đó!”

Hứa Mạt Mạt: “Sao bậy bạ lung tung?”

Cô thấy cực kỳ thần kỳ, cực kỳ thú vị mà.

Thẩm Tế nguyệt mặt đỏ bừng cô, vô lý : “Em mặc kệ, em là bạn trai của chị, chị em!”

Hứa Mạt Mạt: “……”

Thiếu niên nhỏ Thẩm Tế Nguyệt: “Hơn nữa thế giới bây giờ còn như nữa, xem cũng vô ích thôi.”

Ví dụ như… khụ khụ, sẽ c.h.ế.t… emmmm cái chuyện đó là cái xúc tu thứ tám với , cụ thể thì cũng rõ.

“Chị xem cái khác .”

Thiếu niên nhỏ cứ như một lớn, tự mở TV, đổi sang một kênh khác cho cô.

Lần là về việc chính phủ thống kê các loại sinh vật biến dị đại suy thoái.

Hứa Mạt Mạt với những kiến thức luôn giữ lòng hiếu kỳ mãnh liệt, lập tức chăm chú xem tiếp, còn để ý đến chuyện Thẩm Tế Nguyệt tắt TV nữa.

Xem một lúc, Hứa Mạt Mạt mơ màng ngủ .

Đến khi cô mở mắt , chợt cảm thấy điều gì đó .

Trong tầng hầm ngầm, chỉ còn một cô.

Thẩm Tế Nguyệt và cả môi trường nuôi cấy của đều biến mất.

Sợi nấm vẫn đang vươn ngoài lọc nước mưa, chỉ là…

Hứa Mạt Mạt kỹ, phát hiện thùng chứa nước lọc lớn gần như đầy.

Cô nhớ rõ ràng lâu Tôn Tình mới dẫn đến lấy nước lọc , hiện tại thùng chứa lẽ trống rỗng, chỉ còn cái đế mới đúng.

“Thiếu tá.”

Hứa Mạt Mạt bắt đầu thấy bất an.

ai đáp .

Thẩm Tế Nguyệt ở đây.

Hứa Mạt Mạt lấy vòng tay , phát hiện nó quái lạ hề tín hiệu.

Cô nhớ đến thành phố Sương Mù mà từng gặp.

Trong thành phố Sương Mù, các thiết điện t.ử cũng đều mất tín hiệu.

Hứa Mạt Mạt thu hồi sợi nấm, dậy, định ngoài xem thử tình hình thì một đàn ông mặc đồ phòng hộ đột nhiên đẩy cửa tầng hầm ngầm bước .

“Chào .” Hứa Mạt Mạt lịch sự chào hỏi, “Xin hỏi …”

Câu còn dứt, cô đối diện với một đôi mắt đục ngầu nhớp nháp.

lớp kính bảo hộ che chắn, Hứa Mạt Mạt chỉ thấy cặp mắt .

Ánh mắt rơi xuống đôi chân của cô, ánh dính nhớp khiến cô liên tưởng đến con sên từng bò qua cơ thể nấm của cơn mưa trong rừng rậm.

Người đàn ông tiến về phía cô: “Hứa Mạt Mạt đúng ? Nghe cô là thức tỉnh giả, nhưng chỉ dị biến bằng , đúng ?”

Hứa Mạt Mạt kìm lui một bước.

đàn ông là ai, càng thể tầng hầm.

hiện tại, cô thấy .

đến gần .

“Cô xinh thật đấy,” , giọng ghê tởm như chính đôi mắt , “Thẩm Tế Nguyệt biến thành một đứa trẻ, còn thể thỏa mãn ?”

Hắn đưa tay, định chạm mặt cô.

Hứa Mạt Mạt vội vàng né tránh.

Cô lùi nhanh về phía , ngã xuống giường.

Người đàn ông khúc khích một cách ghê tởm: “Chủ động như ? Xem Thẩm Tế Nguyệt đúng là cô hài lòng.”

Tim Hứa Mạt Mạt đập thình thịch, tay âm thầm với về phía chiếc gối.

Dưới gối là khẩu s.ú.n.g mà Tạ Trăn từng đưa cho cô để phòng .

Cô hỏi: “Anh cũng là thức tỉnh giả ? Làm đây?”

Người đàn ông mang vẻ mặt đắc ý: “Nghe đến 'Trọng tố thời gian' ? Là thiên phú xếp hạng 2 trong danh sách mười năng lực hiếm nhất, còn mạnh hơn cả xuyên gian của Thẩm Tế Nguyệt đấy.”

Hứa Mạt Mạt từng qua, cô chỉ Lâm Duyệt thiên phú tương lai, xếp hạng 6.

Cô khẽ hỏi: “Anh gì?”

“Làm gì ư?” Người đàn ông xuống cạnh cô, giọng trở nên trơ trẽn, “ như , cô còn ?”

Hứa Mạt Mạt c.ắ.n môi , gì, thể khẽ ngả về phía , tay dần tiếp cận gối đầu.

Đột nhiên, túm tóc cô, mạnh đến mức khiến da đầu cô đau buốt, nước mắt suýt nữa trào .

Hắn : “Thẩm Tế Nguyệt là đồ phế vật. Cô theo , sẽ cho cô cuộc sống hơn hiện tại gấp trăm , nghìn .”

Hứa Mạt Mạt nghiến răng chịu đựng, hỏi: “Anh cũng đưa đây tị nạn, lấy gì đảm bảo sẽ cho cuộc sống hơn?”

Người đàn ông phá lên : “ thể giống đám thường hèn kém …”

“Anh quả nhiên là tị nạn phòng thí nghiệm,” Hứa Mạt Mạt đột nhiên cắt ngang lời .

Người đàn ông sững một chút, phá lên : “ còn tưởng cô là con nhỏ ngu xuẩn, ngờ thông minh hơn tưởng.”

thì chứ? Cô bây giờ chỉ thể để mặc …”

Lần , kịp hết câu.

Nòng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng .

“Đoàng!”

Hứa Mạt Mạt chút do dự bóp cò.

*

Hứa Mạt Mạt giật tỉnh dậy.

Thùng chứa nước lọc vẫn còn trống rỗng, TV vẫn đang phát tiếng, bên cạnh là Thẩm Tế Nguyệt với đôi đồng t.ử màu vàng kim đang lười biếng cô: “Sao thế? Gặp ác mộng ? Dọa chính đến mức như ?”

Trái tim cô vẫn đập thình thịch, từng nhịp mạnh mẽ.

Cô đưa tay xuống gối, khẩu s.ú.n.g Tạ Trăn đưa.

Mở băng đạn — đầy đủ.

Cô bỗng thấy bối rối.

Vừa … thật sự chỉ là một giấc mơ ?

chân thật đến thế.

Ánh mắt đàn ông , cảm giác dính nhớp , đến giờ vẫn khiến cô nổi da gà.

Đột nhiên, khuôn mặt Thẩm Tế Nguyệt tiến gần.

Thiếu niên xinh nghiêng đầu chằm chằm cằm cô, cau mày: “Nơi của chị đỏ thế ?”

 

 

Loading...