Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 44

Cập nhật lúc: 2025-12-26 11:51:39
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi đồng t.ử màu vàng kim của Thẩm Tế Nguyệt nhỏ lúc như nước rửa qua, sáng ngời ướt át.

Cậu bám sát vách pha lê của bể nuôi dưỡng, ngẩng đầu cô, ánh mắt tràn đầy cẩn thận chờ mong.

Lần đầu tiên Hứa Mạt Mạt thấy tên con độc miệng tà ác bày biểu cảm như thế: yếu ớt, thấp thỏm, như thể chỉ cần cô một câu thể tổn thương sâu sắc.

Giống hệt như con sói con mà cô từng gặp trong rừng, bỏ rơi, hung dữ đáng thương.

Là vì Thẩm Tế Nguyệt trở thành trẻ con ?

Tất cả sinh vật khi còn nhỏ đều như ư?

Hứa Mạt Mạt hiểu.

Nấm nhỏ thì chỉ cần yên tĩnh lớn lên trong đất, , phá, dễ nuôi hơn nhiều.

mà, cô vẫn vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy đứa trẻ Thẩm Tế Nguyệt.

Vừa chui lòng, tám chiếc xúc tu của lập tức cuốn c.h.ặ.t lấy cơ thể cô, bàn tay nhỏ cũng bám c.h.ặ.t lấy vai.

Cậu nhắm mắt , vùi mặt thật sâu vai cô.

Một dòng chất lỏng ấm nóng thấm ướt áo, Hứa Mạt Mạt chắc đó là dịch dinh dưỡng .

gì, học theo cách loài dỗ trẻ con, nhẹ nhàng vuốt lưng , cảm nhận cơ thể tay dần thả lỏng.

“Có chị thích em ?”

Một lúc , bên tai cô vang lên giọng rầu rĩ của đứa trẻ.

“Sao nghĩ ?” Hứa Mạt Mạt bất ngờ, hiểu hỏi như thế.

“Bởi vì… bởi vì…” Giọng run rẩy, như sắp , “Bởi vì em .”

Hứa Mạt Mạt càng bất ngờ hơn: “Em mà! Em là một con !”

“Thật ?”

Thẩm Tế Nguyệt nhỏ ngẩng đầu lên, đôi mắt vàng kim đầy nước long lanh cô. Cậu chút lo lắng, giơ lên một chiếc xúc tu: “Chỉ em mọc mấy cái , đều .”

Hơn nữa, mấy chiếc xúc tu nhòn nhọn từng với , con cảm thấy là quái vật. Hắn sớm muộn gì cũng sẽ biến thành quái vật thực sự.

Cái vòng khóa cổ , chính là để ngăn biến thành quái vật hại khác.

Tuy đại não phục hồi, nhưng hiểu hết.

Những gì xúc tu , đều là thật.

Hắn khác biệt với những khác.

Hắn mọc mấy cái xúc tu dài xí.

Hứa Mạt Mạt nhịn , giơ tay nhéo thử chiếc xúc tu nhọn nhọn .

Cảm giác thật mềm, đàn hồi siêu !

Khiến cả các sợi nấm của cô cũng vươn sờ thử.

Hứa Mạt Mạt cố gắng nuốt nước bọt, hỏi: “Mọc xúc tu ?”

Thẩm Tế Nguyệ nhỏ cụp mắt, uể oải một chữ: “Xấu.”

“Không !” Hứa Mạt Mạt liền thấy tức.

“Xấu chỗ nào chứ?” cô nhéo xúc tu, “Em xem , to khỏe, nhanh nhẹn linh hoạt, còn dùng hơn cả tay của con nữa!”

Cô thật sự ghen tị c.h.ế.t.

Vậy mà chê là !

Ở một góc tầng hầm ngầm nơi Hứa Mạt Mạt thấy,Tạ Trăn đang đó.

Hắn vốn rời , nhưng đột nhiên nhớ còn vài điều cần dặn nên .

Không ngờ, đoạn đối thoại .

Những chiếc xúc tu ... thật sự ?

Hắn mím môi, nhớ đến hồi còn nhỏ mỗi thấy xúc tu là nhịn buồn nôn.

Cho đến tận bây giờ, chỉ cần thấy xúc tu Thẩm Tế Nguyệt, hoặc những cái mọc từ chính thể , vẫn cảm thấy khó chịu.

Thế nhưng, giọng của Hứa Mạt Mạt hề một chút miễn cưỡng.

Tạ Trăn tự nhận bản vẫn còn chút hiểu về lòng , Hứa Mạt Mạt thật sự là từ tận đáy lòng cảm thấy xúc tu của Thẩm Tế Nguyệt .

Trong tầng hầm, Thẩm Tế Nguyệt nhỏ len lén liếc bên ngoài.

Xúc tu nhọn với , chính là trai của .

Rất kỳ lạ, dường như giữa mối liên hệ kỳ quái nào đó.

Hắn thể cảm nhận trạng thái và tâm tình của Tạ Trăn, đương nhiên cũng cảm nhận cảm xúc thoáng biến đổi của Tạ Trăn khi Hứa Mạt Mạt.

Cảm giác khiến vô cùng khó chịu.

Thẩm Tế Nguyệt nhỏ cố ý hỏi Hứa Mạt Mạt: “Vậy chị thích em ?”

Hứa Mạt Mạt đáp: “Thích chứ.”

Thẩm Tế Nguyệt là cô thích nhất trong loài .

Khóe miệng ấu tể Thẩm Tế Nguyệt lập tức nhếch lên, xúc tu nhọn nhọn phía cũng vui vẻ đung đưa.

Trong chớp mắt, trở thành thiếu tá Thẩm ngạo mạn ai sánh bằng.

“Vậy chị nhớ kỹ, chị là bạn gái của em, chị chỉ thích em thôi, tuyệt đối thích khác!”

Đặc biệt là thích cái tên xa đang trốn ngoài lén!

Hứa Mạt Mạt ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”

Xúc tu nhọn nhọn của Thẩm Tế Nguyệt như bay thẳng lên trời vì vui sướng.

Trên mặt lộ rõ vẻ đắc ý, khi cảm nhận luồng thở đáng ghét bên ngoài cửa biến mất, lúc mới thả lỏng xúc tu đang quấn lấy Hứa Mạt Mạt, nhảy trở bể nuôi dưỡng.

“Em mau ch.óng lớn lên.” Thẩm Tế Nguyệt ngâm trong dịch dinh dưỡng, Hứa Mạt Mạt .

Hiện tại quá yếu, nhưng chờ đến khi lớn lên, sẽ trở nên mạnh, “Lúc đó, em sẽ bảo vệ chị.”

Hứa Mạt Mạt: “Cảm ơn thiếu tá.”

Khóe miệng Thẩm Tế Nguyệt nhỏ cong lên đắc ý, hưởng thụ sự ơn và sùng bái của Hứa Mạt Mạt dành cho .

Hì hì, xúc tu nhọn quả nhiên sai.

Giả vờ đáng thương là thể đổi lấy một cái ôm và thích.

Nấm nhỏ đúng là quá ngốc, dễ lừa quá , hì hì.

Đương nhiên Hứa Mạt Mạt trong lòng Thẩm Tế Nguyệt đang nghĩ gì.

Vừa mới dỗ xong, nhân viên trong phòng thí nghiệm xuống hỏi cô thể tiếp tục lọc nước mưa .

Phòng thí nghiệm đột nhiên thêm hai vạn , dù tiết kiệm cỡ nào thì lượng nước uống cũng sẽ sớm cạn kiệt. Trước khi nguồn nước ngầm trong thành phố sạch , Hứa Mạt Mạt chính là nguồn nước cứu mạng cho gần hai vạn sáu nghìn trong phòng thí nghiệm.

Hứa Mạt Mạt đồng ý . cô đưa một yêu cầu: “Em thể về nhà một chuyến để lấy vài món đồ ?”

mới tìm cuốn từ điển tiếng Anh, chút gấp chờ nổi xem cuốn vở cũ nát rốt cuộc ghi những gì.

Bà cố tổ nấm rằng cuốn vở đó rơi từ một t.h.i t.h.ể loài , mà cô cũng mọc từ nơi xác đó thối rữa.

Hứa Mạt Mạt cũng , rốt cuộc nguồn gốc của bản là cái gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-44.html.]

Nhân viên trong phòng thí nghiệm đương nhiên từ chối yêu cầu của Hứa Mạt Mạt, lập tức đồng ý ngay.

Hứa Mạt Mạt qua xoa đầu Thẩm Tế Nguyệt nhỏ: “Chị về nhà lấy đồ, em ngoan ngoãn nhé.”

Thẩm Tế Nguyệt nhỏ kiêu ngạo đầu , kiên nhẫn : “Biết .”

Hứa Mạt Mạt liền về nhà một chuyến, mang theo cuốn vở nhỏ của .

Lúc cô trở về, các thiết lọc nhân viên chuyển xuống tầng hầm.

Thẩm Tế Nguyệt đang nổi lơ lửng trong dịch dinh dưỡng, chơi trò ném bóng.

Thấy Hứa Mạt Mạt, xúc tu lập tức buông quả bóng , bò tới sát bể nuôi cấy, hỏi: “Nấm nhỏ, chị cầm gì về ?”

Hứa Mạt Mạt giơ cuốn vở rách trong tay lên: “Cái .”

“Đây là gì ?” Thẩm Tế Nguyệt tò mò.

“Là vở chị nhặt , chị xem bên trong cái gì.” Hứa Mạt Mạt thật .

Dừng một chút, cô tiếp: “Chị thích học tập.”

“Ồ ~” Thẩm Tế Nguyệt nhỏ bộ dáng như lớn, : “Em cũng thích học tập.”

Trong lúc chuyện, Hứa Mạt Mạt xuống bên chiếc bàn việc.

Trên bàn đặt cuốn từ điển tiếng Anh và cuốn vở rách nát.

Bên cạnh là thiết lọc nước.

Hứa Mạt Mạt vươn sợi nấm , nhờ nhân viên sắp xếp thiết .

lọc nước mưa, tra từ điển để bắt đầu nội dung trong cuốn vở.

Tuy nhiều trang phía mục nát đến mức khó , nhưng Hứa Mạt Mạt vẫn cố gắng xác định cuốn vở ghi điều gì.

Đây là một cuốn nhật ký hàng hải.

Là do một thuyền viên tên Andrew .

Thời gian là từ năm 2043 đến năm 2048.

Hứa Mạt Mạt nhớ, Tôn Tình từng với cô rằng thời điểm bắt đầu đại suy thoái của loài cũng rõ ràng, chỉ thể suy đoán là năm 2050.

Nói cách khác, những gì ghi trong cuốn vở khả năng là chuyện xảy thời đại suy thoái

Những điều ghi trong vở bình thường, chỉ là các việc lặt vặt xảy tàu.

Nhật ký chủ yếu là ghi chép vận chuyển hàng hóa, tình hình thời tiết lúc đó, phong tục ở các cảng dừng , những chuyện linh tinh vặt vãnh.

Thỉnh thoảng còn vài tranh chấp nhỏ giữa các thủy thủ.

Hứa Mạt Mạt cũng cảm thấy thất vọng.

Cuốn vở nhỏ từng Ban Giám Sát lục soát qua, nếu đó ghi tin tức gì quan trọng, chắc chắn họ để cho cô.

Cô sớm đoán nội dung trong đó thể cũng chẳng gì quan trọng.

cô vẫn nghiêm túc, tiếp tục từng chữ một về .

Andrew yêu thích sinh vật biển, ở khu Đại Hoa quốc nơi quê nhà, đặt một bể nước biển thật lớn, bình thường đều do vợ con chăm sóc.

Khi biển, thường xuyên gặp vài sinh vật biển đẽ kỳ lạ, sẽ vớt những sinh vật đó lên, nuôi thuyền, đến khi chuyến kết thúc thì mang về nhà, nuôi bể nước biển của .

【Ngày 7 tháng 3 năm 2048, trời yên biển lặng. Hôm nay gió êm sóng lặng, tranh thủ lúc rảnh rỗi, dựng một cây cần câu câu cá biển, câu một con cá bướm xinh . Vương quốc biển của sắp thêm thành viên mới .】

……

【Ngày 5 tháng 6 năm 2048, gió lớn. cảm thấy chúng Hải Thần phẫn nộ. từng thấy cơn sóng lớn như , nước biển màu đen, mặt biển cuồn cuộn, chiếc tàu hàng mười vạn tấn như món đồ chơi bằng nhựa, nhấp nhô mặt biển…… Chúng suýt nữa chìm.

Dự báo thời tiết cũng hôm nay sẽ loại thời tiết quỷ quái như .

Hiện tượng thiên văn kỳ dị kéo dài suốt hai tiếng.

Chúng may mắn sống sót, cá mập nuốt xuống biển.

Thật chút vui mừng, vì khi sóng biển qua, thấy mặt biển trôi nổi một con sứa màu hồng nhạt.

từng thấy loại sứa nào như .

Nó quá xinh , như mộng ảo, óng ánh trong suốt, giống như công chúa mỹ lệ của tộc biển trong truyền thuyết thần thoại.

Nó dường như thương, nổi lềnh bềnh mặt nước động đậy, chỉ xúc tu trong suốt thỉnh thoảng mới chút phản ứng.

vớt nó lên.

Hải Thần phù hộ, phù hộ công chúa mỹ lệ thể sống .

Ôi, đây là sinh mệnh nhỏ bé yếu ớt bao.

Là nội chiến trong tộc biển khiến nó thương ?

trong tộc của nó tiêu diệt, chỉ còn nó đáng thương .

Đừng lo lắng, sẽ cố hết sức cứu ngươi.

Ta sẽ mang ngươi về nhà, ngươi nhất định sẽ thích vương quốc mới của ngươi.

Ngươi vẫn sẽ là công chúa nhỏ nhất nơi đó.

Hy vọng đến lúc đó ngươi đừng ăn luôn những đồng bọn nhỏ của .

Bọn họ đều là những tinh linh xinh của đại dương.】

Hứa Mạt Mạt tiếp tục lật đến phần , đột nhiên chữ bắt đầu trở nên khác .

Trên đó là tiếng Trung, chỉ một câu: 【Cảm ơn vì đưa Thần đến.】

Không ảo giác , Hứa Mạt Mạt bỗng nhiên cảm thấy nét chữ tiếng Trung của câu đó chút quen mắt, hình như từng thấy ở đó.

nhớ .

Cô đặt cuốn vở rách nát và từ điển xuống, đầu Thẩm Tế Nguyệt.

Lúc cô mới ý thức thời gian dường như trôi qua khá lâu.

Thẩm Tế Nguyệt lớn thêm một chút, trông như sáu bảy tuổi.

Cơ thể mềm mềm bắt đầu vươn dài, mơ hồ hiện dáng vẻ thiếu niên cao gầy.

Hắn còn là Thẩm Tế Nguyệt nhỏ nữa.

Hắn biến thành thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt.

Hắn nửa trong dịch dinh dưỡng, trong tay cầm một thiết cứng nhắc, mặt đỏ, đang xem cái gì.

“Thiếu tá.” Hứa Mạt Mạt gọi một tiếng, “Em đang xem cái gì thế?”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt như giật , vội vàng giấu thiết cứng nhắc phía , đỏ mặt : “Em cũng đang học tập.”

Hứa Mạt Mạt càng thêm tò mò, cô tiếp tục truy hỏi: “Em đang học cái gì ?”

Thiếu niên Thẩm Tế Nguyệt ánh mắt lấp lánh, ấp úng : “Chuyện quan trọng, chị cần lo.”

Hứa Mạt Mạt: “Chuyện quan trọng thì vì chị cần lo?”

Thiếu niên chút tức hộc m.á.u, : “Đây là chuyện lớn mới , tóm , chị cần lo……”

Hắn đưa tay : “Em mặc quần áo, cho em một bộ quần áo.”

 

 

Loading...