Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 43
Cập nhật lúc: 2025-12-26 11:51:38
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ xong lời uy h.i.ế.p tàn nhẫn, ánh mắt sáng rực chằm chằm Hứa Mạt Mạt.
mà, một lúc lâu, Hứa Mạt Mạt cũng hề giống như đám xúc tu , ôm lấy cầu xin đừng chia tay.
Cậu nhịn mà chút bất an, ở trong lòng hỏi đám xúc tu nhọn nhọn: “Chị hình như một chút cũng sợ chia tay với , bây giờ?”
Đám xúc tu nhọn bắt đầu rì rầm quân sư quạt mo:
“Cô đang giả vờ đó!”
“ , chỉ cần dọa một cái, cô nhất định sẽ xin tha, hơn nữa còn đang ở mặt bao nhiêu , chẳng lẽ chịu mất mặt như thế?”
“Con gái mà, cũng sĩ diện lắm đó ~”
“Chờ đến chỗ ai, cô nhất định sẽ mặc gì thì .”
“Yên tâm , cô siêu thích , đây còn ôm chịu buông tay mà ~”
“……”
Nghe xong đám xúc tu cổ vũ, Thẩm Tế Nguyệt nhỏ lập tức tràn đầy tự tin, Hứa Mạt Mạt, thúc giục: “Này, chị thấy đấy?”
Hứa Mạt Mạt thấy.
Chỉ là...
Cô chỉnh : “Không bạn gái, chị là trợ lý của em.”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ sững sờ một chút, vội hỏi đám quân sư quạt mo: “Chị chị bạn gái của , chỉ là trợ lý thôi.”
Đám xúc tu nhanh ch.óng ứng biến:
“Ai ya, con gái mà, đều thẹn thùng cả, trò giữa chốn đông thì ngại thừa nhận lắm ~”
“Hơn nữa hung dữ như , dịu dàng một chút!”
“Anh cứ , nếu bạn gái của thì sẽ đối xử , còn tặng quà nữa.”
“ đúng! Như cô chắc chắn sẽ đồng ý thôi ~”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ hiểu.
Cậu lập tức dịu giọng, bày giọng con nít ngây ngô : “Nấm nhỏ, em sẽ với trợ lý , chỉ với bạn gái thôi. Chị bạn gái em , chị gì em đều cho chị.”
Hứa U U bên cạnh xong tức đến phát điên, kéo tay Hứa Mạt Mạt: “Chị Mạt Mạt, chị đừng lừa, thiếu tá quá hổ! Anh bây giờ ngay cả quần áo còn thì thể cho chị cái gì chứ!”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ lập tức nhe răng uy h.i.ế.p Hứa U U.
Hứa Mạt Mạt nghiêm túc suy nghĩ, hỏi : “Chị bạn gái em , em thật sự cái gì cũng cho chị ?”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ kiêu ngạo hừ một tiếng: “Dĩ nhiên !”
Cậu chính là bạn trai hào phóng bụng, đương nhiên nuôi bạn gái.
Hứa Mạt Mạt chút động lòng.
Không nếu cô đòi cho một cái xúc tua, liệu đồng ý nhỉ?
“Vậy... .”
Hứa Mạt Mạt đồng ý .
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ lập tức vui mừng nhảy lông tông trong môi trường nuôi cấy, đồng t.ử màu vàng kim sáng long lanh cô, tít mắt, lập tức sai bảo: “Vậy chị tiếp tục đút cá khô cho em .”
Hứa Mạt Mạt cầm cá khô nhỏ: “ em ngoan ngoãn lời đấy.”
Thẩm Tế Nguyệt gật đầu như giã tỏi: “Vâng !”
Vừa gật đầu xong, đột nhiên cảm thấy gì đó sai sai.
Rõ ràng ban đầu là bạn gái lời .
Tại trong chớp mắt thành ngoan ngoãn lời ?
mà, bộ não còn phát triển chỉnh rõ ràng xử lý vấn đề phức tạp như , thấy miếng cá khô nhỏ đưa tới bên miệng, Thẩm Tế Nguyệt nhỏ lập tức vứt nghi hoặc đầu, vui vẻ hưởng thụ sự chăm sóc của bạn gái.
Nhân viên phòng thí nghiệm chứng kiến bộ quá trình: “……”
“Haizz…”
Mọi trong lòng đồng loạt thở dài.
Vì công việc, nấm nhỏ thực sự hy sinh quá nhiều .
Thế là tiếp tục bận rộn.
Dọn dẹp thì dọn dẹp, sắp xếp thí nghiệm thì sắp xếp thí nghiệm.
Ngay cả Hứa U U và Lỗ Lỗ cũng hết hi vọng, cùng , đút cá khô nhỏ cho ăn như đang nghi thức an ủi cuối cùng.
Tiến sĩ Viên Kỳ quan sát, lẩm bẩm trong đầu: “Với tốc độ , đến mười ngày nữa, chắc là thể khôi phục trạng thái ban đầu… Ừm… hình như cũng quên ký ức đó. Chẳng lẽ ký ức của tạm thời lưu trữ trong đại não xúc tu? Đại não xúc tu chính là ổ cứng lưu của … Ừm, thế thì, trừ khi đem xúc tu và trung tâm đại não của tiêu diệt sạch, nếu Thẩm Tế Nguyệt lẽ sẽ cứ tái sinh mãi, trở thành một dạng ‘ thể bất t.ử’ theo nghĩa nào đó.”
Hắn đang đắm chìm trong suy luận thì điện thoại trong phòng thí nghiệm bất chợt reo vang.
Một nhân viên máy, “Alo” một tiếng, sắc mặt lập tức đổi, : “ cần xin chỉ thị.”
Nói xong, đó che microphone , sang tiến sĩ Viên Kỳ: “Tiến sĩ, bên Tổ hành động Đặc biệt gọi đến, bên ngoài xuất hiện lượng lớn muỗi Nạp, cần đưa thêm một nhóm đến đây tạm trú.”
Tiến sĩ Viên Kỳ trong đầu vẫn còn đang xoay quanh các giả thuyết, mấy để tâm, liền phẩy tay: “Vậy để họ đưa đến .”
“ mà…” – nhân viên mặt đầy khó xử – “Lần … họ đưa tới hai mươi nghìn .”
Tiến sĩ Viên Kỳ vẫn quan tâm mấy chuyện vặt vãnh: “Chuyện kiểu ai phụ trách thì cứ tìm đó.”
Nhân viên bất đắc dĩ, đành gọi điện nội tuyến cho Lục Dương: “Alo, chủ nhiệm Lục…”
Anh thuật thông báo nhận, Lục Dương , liền hiểu ngay đây chuyện thể cò kè mặc cả.
Thời kỳ đặc biệt, chỉ Phòng thí nghiệm 1, mà lẽ cả Hiệp hội thức tỉnh giả, Tổ hành động Đặc biệt, thậm chí chính quyền thành phố A đều kín chỗ, còn nơi nào đủ để tiếp nhận dân lánh nạn.
Anh lập tức gác công việc trong tay, phân công sắp xếp khu vực cho hai vạn sắp đến.
Sau đó lên lầu, gõ cửa phòng tiến sĩ Viên Kỳ: “Tiến sĩ, trong phòng của ngài thể sắp xếp thêm một .”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ đang ăn cá khô cực kỳ vui vẻ, lập tức từ bể nuôi nhảy dựng lên, giận dữ hét: “Không ! Không cho thêm !”
Mấy cái xúc tu nhọn nhọn mới , nấm nhỏ là vì quá nhiều nên mới mắc cỡ.
Hắn cực ghét chỗ đông , nhiều ồn ào c.h.ế.t, nấm nhỏ còn chịu ôm hôn nữa!
Lục Dương lộ vẻ khó xử: “Thiếu tá, phòng thí nghiệm sắp tiếp nhận thêm hai vạn , thật sự còn chỗ để sắp xếp.”
Thẩm Tế Nguyệt thèm quan tâm: “ ở bên cái nấm nhỏ! Chúng ở một bên !”
Hắn đột nhiên dừng một chút, như đang lắng cái gì đó, lập tức đổi giọng: “ về tầng hầm! cùng nấm nhỏ trở về tầng hầm!”
Mấy cái xúc tu nhọn nhọn mới , nấm nhỏ lúc ở tầng hầm từng ôm chịu buông tay, hì hì.
Lục Dương lay chuyển Thẩm Tế Nguyệt, đành bất đắc dĩ gật đầu: “Được , để cho dọn dẹp.”
Vì nơi đó là chỗ ở chung của Hứa Mạt Mạt và Thẩm Tế Nguyệt, mà Hứa Mạt Mạt thể chất đặc biệt, nên tầng hầm cũng cần khử trùng quá nghiêm ngặt, chỉ cần hút hết nước, ga giường, chăn đệm, bàn ghế là .
Về phần mấy cái trứng sâu còn sót , sợi nấm thể coi như đồ ăn vặt mà xử lý luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-43.html.]
Không mất bao lâu, tầng hầm dọn dẹp xong.
Lục Dương gọi mấy nhân viên mặc đồ bảo hộ tới, cẩn thận nâng bể nuôi và các thiết gắn liền của Thẩm Tế Nguyệt xuống tầng hầm.
Hứa Mạt Mạt sợ trứng muỗi còn sót sẽ ký sinh lên Thẩm Tế Nguyệt, nên đợi đám khỏi là lập tức bắt tay dọn dẹp, điều khiển tất cả sợi nấm quét sạch quanh phòng.
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ ngâm trong bể dinh dưỡng, mấy cái xúc tu nhọn nhọn đang thì thầm với :
“Ha ha, đám đó , cô khẳng định sẽ chạy ôm !”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ hừ lạnh trong lòng: “ mới hiếm lạ chị ôm .”
Cậu chỉ là nể mặt cô là bạn gái , nên mới cho cô cơ hội đó.
Hứa Mạt Mạt ý định ôm , chỉ lo vươn sợi nấm dọn phòng.
Cậu lập tức vui.
Mấy cái xúc tu nhọn : “Ui chao, cô dọn dẹp cũng là vì đó! Sợ trứng muỗi ký sinh, cô quan tâm bao nhiêu!”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ liền vui lên .
khi Hứa Mạt Mạt dọn sạch tầng hầm ngầm, mà chẳng ôm , đó lấy đó một quyển từ điển, bắt đầu… học bài.
Thẩm Tế Nguyệt mãi nhịn nổi nữa, gọi: “Này, nấm nhỏ!”
Hóa Hứa Mạt Mạt từ chỗ Lục Dương lấy một đống sách mới, trong đó quyển từ điển tiếng Anh.
Cô lập tức nhớ , khi rời khỏi rừng rậm, cô mang theo một quyển sổ nhỏ tiếng Anh.
Quyển từ điển cuối cùng cũng giúp cô hiểu quyển đó cái gì !
Đang vui vẻ thì tiếng gọi của Thẩm Tế Nguyệt nhỏ
Cô đầu , thấy mặt mày nhăn nhó , chút ngại ngùng : “Chị nghĩ ôm em một cái ?”
“A” — Hứa Mạt Mạt chút ngoài ý , hiểu đột nhiên .
Cậu nhóc khựng , bất thình lình nổi giận, hung dữ :
“Này, chị căn bản ôm em ?!”
Hứa Mạt Mạt định gật đầu thì bản năng sinh vật gào lên cảnh báo, gật đầu lúc chắc chắn sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m.
Cô lúng túng đáp: “À… cũng …”
“A.”
Bỗng trong khí vang lên một tiếng lạnh, tràn ngập mùi giễu cợt: “Ngu ngốc.”
Đồng t.ử vàng kim của Thẩm Tế Nguyệt nhỏ lập tức chuyển hướng, ánh mắt lạnh như băng quét tới chỗ phát âm thanh.
Hứa Mạt Mạt cũng theo , chỉ thấy Tạ Trăn xuất hiện, trở dáng vẻ phó trưởng phòng tuấn mỹ và đầy áp lực của Tổ hành động Đặc biệt.
Hắn chống gậy bước , mỗi bước đều ưu nhã, chẳng giống còn đau đến vững chút nào.
“Thượng tá Tạ.” Hứa Mạt Mạt chủ động chào hỏi. “Sao đến đây?”
“Hai việc.” Tạ Trăn đến mặt Thẩm Tế Nguyệt, ngơ ánh mắt tràn ngập địch ý của , rút từ túi áo một chiếc vòng cổ kim loại màu đen.
Hứa Mạt Mạt: “……!”
Chiếc vòng cổ kim loại , Hứa Mạt Mạt nhận ngay, đó là khóa thần kinh của Thẩm Tế Nguyệt.
Trước đây, khi cô phẫu thuật cho , bởi bộ cơ thể gần như trứng ký sinh ăn sạch, cô tháo chiếc khóa thần kinh .
Vừa thấy nó, Thẩm Tế Nguyệt nhỏ ngay lập tức phản ứng vô cùng dữ dội.
Cậu gần như lập tức “xù lông”, nhe răng trợn mắt, tám chiếc xúc tu dựng thẳng, sẵn sàng lao tấn công.
rốt cuộc… chỉ là một đứa trẻ đến bốn tuổi.
Tạ Trăn dễ dàng áp chế như bắt một con mèo con.
“Răng rắc!” một tiếng
Chiếc khóa thần kinh màu đen cài cổ .
Tám chiếc xúc tu còn quẫy đạp dữ dội, ngay lập tức vô lực rũ xuống.
Tạ Trăn ném trở bể dinh dưỡng, Thẩm Tế Nguyệt nhỏ chìm thẳng xuống đáy, lặng im.
“Chuyện thứ hai…”
Tạ Trăn bước đến mặt Hứa Mạt Mạt, rút khẩu s.ú.n.g bên hông, đặt tay nàng.
“Phòng thí nghiệm sắp thêm hai vạn . Trong đó ngư long hỗn tạp, chẳng thiếu kẻ nguy hiểm. Hãy tự bảo vệ . Đừng trông chờ tên ngốc .”
Dứt lời, Tạ Trăn liền biến mất.
Hứa Mạt Mạt lập tức chạy tới bên bể dinh dưỡng, trong.
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ đang lặng lẽ ngâm , đôi mắt vàng kim giờ ảm đạm, mí mắt rũ xuống, trông vô cùng héo hắt.
Chiếc khóa thần kinh như thể khóa c.h.ặ.t cả trái tim kiêu ngạo ai sánh nổi của .
“Thiếu tá…” Hứa Mạt Mạt khẽ gọi.
Cậu nhóc chỉ hé mắt cô, cuộn xúc tu ôm c.h.ặ.t lấy chính , càng lúc càng như một quả cầu nhỏ trốn tránh tất cả.
Hứa Mạt Mạt gõ nhẹ lên thành bể pha lê, gọi: “Thiếu tá…”
Cô dường như thể cảm nhận tâm trạng giờ phút — buồn bã, bất lực — cô để dỗ vui lên. Cuối cùng, cô chỉ nghĩ mỗi cách: “Thiếu tá, em ăn cá khô nhỏ ?”
, cá khô nhỏ vốn là “vũ khí tối thượng” cũng chẳng còn chút sức hấp dẫn nào.
Chú bạch tuộc nhỏ cứ thế cuộn tròn, trầm đáy bể.
Hứa Mạt Mạt bất lực, nhưng hình dáng bây giờ, cô thấy đáng thương đau lòng.
Sau một hồi suy nghĩ, cô quyết định thử thêm một nữa.
Cô đưa tay bể, nhẹ nhàng chạm lấy một chiếc xúc tu: “Thiếu tá, chẳng em thích cứ ngâm mãi trong bể ? Ra ngoài chơi một chút nhé?”
Cậu nhóc nhỏ khẽ duỗi một chiếc xúc tu khác, hất tay cô , tiếp tục thu , thèm để ý.
Hứa Mạt Mạt thở dài thật sâu.
Cô lục tìm quanh phòng, tìm quả bóng thích chơi , nhét xúc tu : “Thiếu tá, chơi bóng nhé?”
Thẩm Tế Nguyệt hờ hững ném thẳng quả bóng xa.
Lần , Hứa Mạt Mạt thật sự hết cách.
Cô chỉ thể xuống bên bể, lặng lẽ bạch tuộc bé xíu cuộn động đậy.
Không bao lâu trôi qua, bất ngờ, chú bạch tuộc nhỏ mở xúc tu, chui khỏi bể.
Một cái đầu ướt nhẹp ló lên, nhỏ giọng hỏi câu hỏi ban nãy, như thể lấy hết can đảm: “Chị, chị ôm em một cái ?”