Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 42
Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:06:24
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Mạt Mạt cũng tò mò Thẩm Tế Nguyệt biến thành dạng gì.
Cô chào tạm biệt Tôn Tình lên lầu.
Trong phòng thí nghiệm, ngoài một ít mặc đồ bảo hộ đang bận rộn, những khác đều tụ thành từng nhóm nhỏ, hoặc hoặc , cố gắng giảm thiểu tiêu hao năng lượng.
Trên đường cô còn gặp một nhân viên việc trong phòng thí nghiệm.
Thấy Hứa Mạt Mạt, đối phương : “Nấm nhỏ về , vội xong nhớ khử trùng lớp nước mưa đấy nhé.”
Hứa Mạt Mạt ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ.”
Cô đến bên ngoài phòng nuôi cấy của Thẩm Tế Nguyệt và tiến sĩ Viên Kỳ, còn bước cửa thấy bên trong đang ầm ĩ cãi vã, nhiều đang chuyện, còn cả tiếng trẻ con .
Cô đẩy cửa , cảnh tượng bên trong còn hỗn loạn hơn cô tưởng tượng.
Trên trán Lỗ Lỗ chỉ còn một cái râu, cái còn đứt tận gốc, chỗ vết thương chảy nhiều m.á.u.
Kiến nhỏ t.h.ả.m thiết, bên cạnh mấy nhân viên nghiên cứu đang dỗ dành: “Bạn nhỏ đừng , râu rụng vẫn thể khâu , đừng , chờ chị Mạt Mạt của em trở về, để chị khâu cho em. Chị Mạt Mạt giỏi, tay vững, nhất định thể giúp em trở một kiến con nhỏ như lúc …”
Hứa U U chống tay lên hông chắn mặt Lỗ Lỗ, tức giận : “Anh thiếu tá, c.ắ.n rụng râu của Lỗ Lỗ! Mau trả râu cho Lỗ Lỗ! Anh tính quá , đợi chị Mạt Mạt về em sẽ mách chị ! Để chị thích nữa! Hứ!”
Đối diện với Hứa U U, phía bồn nuôi cấy pha lê lớn, một đứa trẻ trông như phiên bản nhỏ xíu của Thẩm Tế Nguyệt, chỉ hai ba tuổi, đang dùng xúc tu cao cao với lên đỉnh bồn nuôi, đồng t.ử màu vàng kim sáng lấp lánh.
Thẩm Tế Nguyệt mà biến thành một đứa trẻ!
Một cái xúc tu nhỏ hơn bình thường đang cuộn lấy cái râu của Lỗ Lỗ, dường như thấy lời Hứa U U, còn tò mò dùng tay khảy cái râu mềm oặt mà c.ắ.n đứt.
Bên cạnh, tiến sĩ Viên Kỳ đang ngâm trong dung dịch dinh dưỡng, bụng giải thích: “Hắn tái sinh quá nhanh nên cần tiêu hao lượng lớn năng lượng. Hắn chỉ là ăn cái kiến con thôi. thông thường, sẽ chọn sinh vật mà ghét nhất để xuống tay .”
Nghe , tim Hứa U U như ngừng đập, lo Thẩm Tế Nguyệt sẽ một ngụm nuốt luôn cái râu , thì Lỗ Lỗ sẽ trở thành một con kiến tàn tật chỉ một cái râu.
Động tác khảy râu của Thẩm Tế Nguyệt đột nhiên khựng , như cảm nhận điều gì, đầu về phía cửa.
Gương mặt trẻ con lộ một niềm vui rõ ràng thể thấy bằng mắt thường.
Hắn đột ngột biến mất, để cái râu rơi xuống.
Hứa U U vội nhào tới, đỡ lấy cái râu rơi xuống, trả cho Lỗ Lỗ.
Khoảnh khắc Thẩm Tế Nguyệt biến mất, Hứa Mạt Mạt lập tức cảm thấy đùi chợt lạnh, Thẩm Tế Nguyệt xuất hiện phía cô, xúc tu nhỏ hơn vài phần, nhớp nhớp dính dính, quấn lên chân cô.
Hứa Mạt Mạt cúi bế lên.
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ vươn bàn tay nhỏ mềm mềm, phát hai âm tiết mơ hồ: “mo…mo…”
p/s : tui ko chỗ là nam9 định gọi ‘mom mom’ ‘mạt mạt’ nữa nên tui vẫn giữ nguyên như bản convert nhé.
Lúc , những khác trong phòng cũng thấy Hứa Mạt Mạt.
Hứa U U lập tức tìm thể bênh vực, gọi “Chị Mạt Mạt” chạy tới mách: “Anh thiếu tá thật xa, em với Lỗ Lỗ đang chuyện với , tỉnh liền ăn Lỗ Lỗ! Cắn rụng cả râu của Lỗ Lỗ!”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ dường như hiểu Hứa U U đang gì, một bên xúc tu quấn lấy cánh tay Hứa Mạt Mạt như nũng, mặt xoay về phía Hứa U U, lộ hàm răng trắng uy h.i.ế.p câụ bé.
Hứa U U giờ còn sợ chút nào, chỉ tay : “Chị Mạt Mạt, chị xem, còn dám hung dữ với em!”
Gương mặt nhỏ của Thẩm Tế Nguyệt lộ vẻ “Ta hung dữ với ngươi thì , ngươi gì ”.
Tiến sĩ Viên Kỳ thấy Hứa Mạt Mạt, vẻ mặt như thấy cứu tinh: “A, Hứa Mạt Mạt, cuối cùng cô cũng . Mau đưa môi trường nuôi cấy , bây giờ đói phát điên lên , cái gì cũng ăn.”
“Vâng.”
Hứa Mạt Mạt nhớ tới hình ảnh thấy trong ký ức của Tạ Trăn.
Lúc đó Thẩm Tế Nguyệt cũng , mới thành ăn một con thỏ biến dị, ăn một con sói dị hóa.
Lúc cô còn tưởng mấy sinh vật dị hóa đó tấn công Thẩm Tế Nguyệt, giờ , lẽ là do Thẩm Tế Nguyệt đói quá, chủ động săn mồi.
Cô lời bế Thẩm Tế Nguyệt nhỏ tới môi trường nuôi cấy, định thả , nhưng Thẩm Tế Nguyệt nhỏ giống như kẹo mạch nha, dính c.h.ặ.t lấy cô. Tay trái kéo xuống, dùng xúc tu quấn lấy tay trái; tay kéo xuống, xúc tu quấn lên tay , chung là nhất quyết chịu trong dung dịch dinh dưỡng.
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ quấn lấy Hứa Mạt Mạt, bật âm thanh non nớt: “Ăn… thịt thịt…”
Nhân viên bên cạnh dở dở : “Thiếu tá Thẩm ăn nhiều quá, lượng tiêu hao dịch dinh dưỡng gấp một trăm tiến sĩ Viên Kỳ. Phòng thí nghiệm của chúng thể phối dịch dinh dưỡng, nhưng đồ ăn thì hạn, nếu thiếu tá Thẩm ăn thế , e là đến ba ngày cạn sạch…”
Hứa Mạt Mạt bỗng nhiên linh cảm lóe lên, nghiêm túc : “Em ngoan ngoãn trong dinh dưỡng dịch, chị sẽ cho em ăn cá khô nhỏ, ?”
Trên mặt Thẩm Tế Nguyệt nhỏ hiện lên vẻ giằng co, cuối cùng cam lòng buông xúc tu đang quấn lấy tay Hứa Mạt Mạt , chui dung dịch dinh dưỡng.
Thấy cảnh , Lỗ Lỗ đột nhiên cũng phản ứng .
Hắn sụt sịt : “Chị Mạt Mạt, … hu hu… ghi hận chuyện chị cho em ăn cá khô nhỏ … hu hu…”
Hứa Mạt Mạt đầu , Thẩm Tế Nguyệt nhỏ đang bám lên vách pha lê bên trong, hướng về phía Lỗ Lỗ nhe răng trợn mắt.
Hứa Mạt Mạt: “…”
Thật đáng sợ, là khả năng .
Lỗ Lỗ cầm lấy cái râu mà Hứa U U đưa cho , nước mắt lưng tròng hỏi: “Chị Mạt Mạt… hu hu, cái râu của em còn thể nối ?”
Hứa Mạt Mạt tới một chút, “Chắc là thể, để chị thử xem.”
Cô dùng chỉ và kim mà nhân viên phòng thí nghiệm chuẩn sẵn, đặt cái râu của Lỗ Lỗ lên trán, đó đưa mấy sợi nấm, điều khiển sợi nấm như bác sĩ ngoại khoa, khâu liền chỗ đứt với cái râu với , cuối cùng thắt nút một cái.
Hứa Mạt Mạt: “Xong .”
Cô vui vẻ : “Như thì vết thương sẽ lành nhanh thôi.”
Đa năng lực giả khi thức tỉnh thì khả năng hồi phục cũng mạnh hơn thường nhiều.
Loại vết thương nhỏ , đến ba ngày là lành hẳn.
Lỗ Lỗ sờ cái râu nối , nín mỉm .
Hứa U U ở bên cạnh cũng vui, kéo tay bạn nhỏ sờ thử cái râu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-42.html.]
Rầm.
Chất lỏng trong môi trường nuôi cấy Thẩm Tế Nguyệt nhỏ tràn một ít.
Sự chú ý của lập tức phía .
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ vẻ mặt khó chịu ngâm trong dịch dinh dưỡng, hai tay khoanh n.g.ự.c, đôi mắt màu vàng sáng rực chằm chằm Hứa Mạt Mạt, ánh mắt tràn đầy cảnh cáo.
Hứa Mạt Mạt tới, xoa đầu , kinh nghiệm dỗ trẻ con: “Được , chị lấy cá khô nhỏ cho em, em ngoan nha, đừng bắt nạt bạn nhỏ khác nữa.”
Đứa trẻ hừ một tiếng, khinh thường mặt , nhưng cũng né tránh tay của Hứa Mạt Mạt, để mặc cô xoa đầu .
Cá khô nhỏ của Hứa Mạt Mạt đều để ở nhà.
Cô rời khỏi phòng thí nghiệm, bên ngoài mưa dường như nhỏ hơn, nhưng cô cũng rốt cuộc đó là chuyện .
Tôn Tình từng , trứng muỗi Nạp bắt đầu nở hàng loạt.
Lúc mưa lớn, bọn muỗi đó thể bay xa , nhưng nếu mưa tạnh, lẽ khắp nơi sẽ là muỗi.
Hứa Mạt Mạt đội mưa về đến nhà.
Cô sống ở tầng 3, tuy nhiên địa thế thấp hơn phòng thí nghiệm một chút, trong phòng ướt sũng, sàn là nước mưa màu đỏ.
Cô vội chạy phòng ngủ, kiểm tra quyển sổ nhỏ của .
May mắn là quyển sổ để ở vị trí cao, nước mưa ướt.
Chai lọ đựng bùn sắt và lá cây cũng để tủ đầu giường, nước mưa hỏng.
Hứa Mạt Mạt thở phào nhẹ nhõm, tài sản của tổn thất.
Làm việc mệt mỏi cả ngày, Hứa Mạt Mạt thấy bùn đất liền lăn ngủ một giấc, nhưng nghĩ tới Thẩm Tế Nguyệt nhỏ đang ngâm trong dịch dinh dưỡng đợi cô, cô vẫn cố gắng gạt bỏ suy nghĩ đó.
Cô lấy một túi lớn cá khô nhỏ trong tủ , vác trở phòng thí nghiệm.
Vừa bước đại sảnh phòng thí nghiệm, cô mới điều khiển sợi nấm rửa sạch nước mưa bám bên ngoài túi, thì thấy tiếng phát thanh vang lên giọng tiến sĩ Viên Kỳ đầy tuyệt vọng: “Hứa Mạt Mạt, đừng động nước mưa, mau tới đây!… Thẩm Tế Nguyệt, buông … Người , mau nhốt cái tên quỷ nhỏ cho !… Sao các động đậy gì ! Nhanh lên! Đến kéo !… Hứa Mạt Mạt, nhanh lên điii!”
Hứa Mạt Mạt: “…”
Vẻ mặt cô ngơ ngác, động tác tay nhanh hơn hẳn.
Rửa sạch sẽ trứng trùng trong nước mưa, lúc cô mới vác cá khô nhỏ lên lầu.
Vừa đẩy cửa , cô liền thấy Thẩm Tế Nguyệt nhỏ dường như lớn thêm một chút, trông chỉ chừng hai ba tuổi, hiện tại thoạt gần bốn tuổi.
Xúc tu của cũng dài hơn một chút, bé thoải mái trong dịch dinh dưỡng, mấy cái xúc tu từ môi trường nuôi cấy vươn , duỗi đến bên cạnh đỉnh bể nuôi cấy của tiến sĩ Viên Kỳ, đem đầu tiến sĩ Viên Kỳ giống như quả cầu, tung qua ném giữa các xúc tu.
Bên cạnh, hai chú kiến nhỏ và một đám nhân viên công tác đều mang vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc mà , ai dám tiến lên.
Làm ơn , cảnh tượng Thẩm Tế Nguyệt một ngụm c.ắ.n rụng râu của Lỗ Lỗ, đều tận mắt chứng kiến.
Thiếu tá Thẩm tuy biến thành trẻ con, nhưng chỉ vũ lực hề giảm xuống, ngược vì đại não tạm thời phát triển chỉnh, hành vi càng kiêng nể gì, ai giây tiếp theo sẽ nổi điên thế nào.
Nhìn thấy Hứa Mạt Mạt, xúc tu đang chơi đùa với đầu của tiến sĩ Viên Kỳ cứng đờ , đó yên lặng rút về môi trường nuôi cấy của Thẩm Tế Nguyệt theo vách pha lê.
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ Hứa Mạt Mạt một cái, ánh mắt chớp chớp, giọng nũng nịu nhưng đầy lý lẽ : “Nấm nhỏ, chị về , em ngoan, em bắt nạt các bạn nhỏ khác.”
Tiến sĩ Viên Kỳ quả thật hộc m.á.u.
, nhóc bắt nạt các bạn nhỏ khác.
nó nhóc bắt nạt !
Hứa Mạt Mạt nghĩ nghĩ, hình như cũng sai.
Ngày xuất phát đảo nhỏ, Thẩm Tế Nguyệt cũng giường chơi cầu bằng xúc tu như .
Chỉ là chơi cầu thôi mà, thích chơi cầu.
Hứa Mạt Mạt cảm thấy Thẩm Tế Nguyệt quả thật ngoan.
Vì thế, cô vác túi cá khô nhỏ tới, mở túi , lấy một con cá khô nhỏ đưa cho : “Đây là phần thưởng cho em vì ngoan, ăn cá khô nhỏ .”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ ghé đầu nhỏ lên khỏi môi trường nuôi cấy, “A” một tiếng, há miệng .
Hứa Mạt Mạt đành đút cá khô nhỏ miệng .
Đôi mắt màu vàng của Thẩm Tế Nguyệt cong cong, vui vẻ ăn.
Hứa Mạt Mạt cũng quên hai kiến nhỏ, nhất là Lỗ Lỗ, cô hứa với là đến thành phố A sẽ cho em nhiều cá khô nhỏ hơn.
Cô cũng lấy hai con cá khô nhỏ, chia cho hai con kiến nhỏ.
Không cẩn thận rơi một con xuống đất, Hứa Mạt Mạt nhặt lên chuẩn đút cho kiến nhỏ, một cái xúc tu liền ngăn cô .
Thẩm Tế Nguyệt vẻ mặt vui: “Không đút cho khác!”
Hứa Mạt Mạt: “Vì ?”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ vẻ mặt nghiêm túc: “Bởi vì chị là bạn gái của em!”
Hứa Mạt Mạt sửng sốt một chút, “Vì ?”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ dứt khoát bò khỏi môi trường nuôi cấy, chỉ tiến sĩ Viên Kỳ : “Là , nấm nhỏ là bạn gái tìm cho em.”
Viên Kỳ tiến sĩ cũng ngạc nhiên, “Nhóc thế mà cũng cái .”
Thẩm Tế Nguyệt nhỏ kiêu ngạo hừ một tiếng, giơ tám cái xúc tu nhòn nhọn lên, “Là bọn họ cho .”
Xúc tu quấn lấy Hứa Mạt Mạt: “Chị rõ , chị là bạn gái em, lời em, nếu … nếu …”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nhăn , dường như đang cố gắng nghĩ lời uy h.i.ế.p thật tàn nhẫn.
Cuối cùng, cũng nghĩ một câu tính sát thương mạnh nhất.
“Em sẽ chia tay với chị!”