Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 39

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:01:25
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Mạt Mạt mới cơm nước xong thì tiến sĩ Viên Kỳ gọi qua.

 

Ở đấy hai môi trường nuôi cấy bằng pha lê thật lớn, một cái đặt đầu tiến sĩ Viên Kỳ, một cái đặt các bộ phận còn của cơ thể Thẩm Tế nguyệt.

 

Khi thấy Hứa Mạt Mạt, hai cái “đầu” đang ngâm trong dịch dinh dưỡng của hai sinh mệnh kỳ quái đồng thời xoay cô.

 

“Mau tới đây mau tới đây……” tiến sĩ Viên Kỳ nhiệt tình gọi Hứa Mạt Mạt, “Cô xem, những cái xúc tu hẳn là vẫn còn sót ý thức, chúng thích cô.”

 

Theo lời tiến sĩ Viên Kỳ, những xúc tu nhòn nhọn to cỡ ngón cái đang ngâm trong dịch dinh dưỡng, giống như thứ gì đó hấp dẫn, lập tức trôi về phía Hứa Mạt Mạt.

 

Tiến sĩ Viên Kỳ : “Cô thử đưa tay xem.”

 

Hứa Mạt Mạt theo, đặt tay lên pha lê của môi trường nuôi cấy.

 

Những xúc tu nhòn nhọn lập tức trôi tới, dính sát tay cô qua lớp pha lê.

 

Có xúc tua còn giống như nũng, cọ lòng bàn tay cô qua lớp pha lê.

 

Hứa Mạt Mạt bỗng nhớ tới lúc ở thành phố Sương Mù, Thẩm Tế Nguyệt từng tặng cô một chiếc xúc tu nhòn nhọn, lúc đưa sợi nấm thử xem thể trò chuyện với xúc tu , nhưng sợ Thẩm Tế nguyệt phát hiện nên hành động.

 

Hiện tại Thẩm Tế nguyệt thành thế … Có lẽ… Cô thể thử một .

 

Sợi nấm trắng như tuyết vươn từ đầu ngón tay Hứa Mạt Mạt, luồn dịch dinh dưỡng trong môi trường nuôi cấy.

 

Những xúc tu nhòn nhọn đó hề chút đề phòng với sợi nấm, vui vẻ bơi tới, vây quanh lấy sợi nấm.

 

Sợi nấm dễ dàng tiếp xúc với hệ thần kinh của xúc tu.

 

Tuy nhiên, Hứa Mạt Mạt thấy gì cả.

 

Cô chỉ cảm nhận một loại cảm giác vui sướng kỳ quái.

 

Giống như cảm giác no bụng, nhưng chút khác biệt.

 

Cảm xúc xa lạ truyền đến từ hệ thần kinh của xúc tu khiến cô thấy mơ hồ, cảm thấy vui vẻ.

 

kìm nở nụ .

 

Tiến sĩ Viên Kỳ hứng thú quan sát bên cạnh, giải thích với cô: “Cô cảm nhận , là do tiếp xúc với cảm xúc của cô.”

 

Ông chỉ thu thập tư liệu về Thẩm Tế nguyệt, còn cả tư liệu của Hứa Mạt Mạt.

 

Ông sợi nấm của Hứa Mạt Mạt thể ký ức của khác thông qua kết nối thần kinh.

 

Nếu thể ký ức, tự nhiên cũng thể cảm nhận cảm xúc.

 

Hứa Mạt Mạt sững một chút, thu hồi sợi nấm.

 

Anh tiếp xúc … với cảm xúc của cô.

 

Thẩm Tế nguyệt tiếp xúc với cô, trong lòng là cảm xúc vui sướng như ?

 

Thế nhưng, luôn tỏ ghét cô, thường xuyên bắt nạt cô, còn chê bai cô là nấm ngốc.

 

Tuy nhiên, tiến sĩ Viên Kỳ cũng giải thích nghi vấn cho cô.

 

Cái đầu đang ngâm trong dịch dinh dưỡng của ông lẩm bẩm: “Cơ thể chỉ còn đại não và xúc tu, theo lý thuyết thì thoát khỏi ảnh hưởng của hormone, chẳng lẽ… Không , vẫn còn lỗ hổng, đại não mới là cơ quan nhận thức lớn nhất… Cũng đúng, lý luận chỉ áp dụng cho sinh vật trí tuệ…”

 

“Tiến sĩ, ngài gọi tới ?”

 

Hứa Mạt Mạt đợi một lúc, cắt ngang suy đoán của tiến sĩ Viên Kỳ.

 

“À… À!” Lúc tiến sĩ Viên Kỳ mới nhớ , : “Cô sợ trứng muỗi Nạp ký sinh nên nhờ cô mang t.h.u.ố.c đến cho thượng tá Tạ.”

 

“Giao t.h.u.ố.c?” Hứa Mạt Mạt nhớ , khi Tạ Trăn đến, tiến sĩ Viên Kỳ từng tiến sĩ Cù luôn điều chế t.h.u.ố.c cho Tạ Trăn, mà ông cũng thể điều chế.

 

, giao t.h.u.ố.c.”

 

Khi chuyện, Hứa Mạt Mạt thấy một ngăn kéo trí năng tự động mở .

 

Tiến sĩ Viên Kỳ : “Thuốc ở trong ngăn kéo, mới nhờ trợ lý chuẩn xong, giờ cô đưa cho Tạ Trăn , tính thời gian thì giờ chắc là lúc cần nhất.”

 

Hứa Mạt Mạt bước tới, lấy từ trong ngăn kéo một hộp nhỏ.

 

Bên trong hộp là vài ống tiêm loại nhỏ, cùng với vài lọ thủy tinh trong suốt.

 

Trên chai dán nhãn hình đầu lâu màu đen, là loại nhãn chỉ dùng cho t.h.u.ố.c kịch độc trong phòng thí nghiệm.

 

Dưới đầu lâu còn in bốn chữ: “Kịch độc, cẩn thận khi dùng.”

 

Hứa Mạt Mạt cầm hộp t.h.u.ố.c rời .

 

Trên đường, cô gửi tin nhắn cho Tạ Trăn hỏi đang ở , nhưng nhận hồi âm.

 

Cô đành hỏi Bạch Hỏa và Lý Vân Ngạn.

 

Lý Vân Ngạn cho cô: “Thượng tá Tạ khỏe lắm, chắc là về nhà . Cô thử đến nhà xem.”

 

Sau đó gửi kèm cho cô một địa chỉ.

 

Hứa Mạt Mạt theo địa chỉ, tới ký túc xá của Tổ hành động Đặc biệt.

 

Lúc , nước mưa chảy ngược gần như biến mất, đường phố ngoại trừ các thành viên Tổ hành động Đặc biệt và quân an ninh mặc đồ bảo hộ, gần như còn qua .

 

Khắp các con đường trong thành phố đều là những hố sụp sâu hoắm.

 

Tiếng s.ú.n.g vang lên ngừng từ sâu trong các con hẻm hoặc từ bên trong các khu dân cư.

 

Từng đống t.h.i t.h.ể chất như heo trong lò mổ, kéo đốt cháy.

 

Một thành viên Tổ hành động Đặc biệt thấy Hứa Mạt Mạt, lập tức cầm s.ú.n.g tiến đến, khi rà quét phát hiện cô ký sinh, mới lạnh giọng quát lớn: “Cô sống nữa ? Không ở trong nhà mà chạy loạn cái gì!”

 

Hứa Mạt Mạt đưa thiết đeo tay cho xem, trong đó tin nhắn liên lạc với Lý Vân Ngạn, : “ việc cần tìm thượng tá Tạ.”

 

Thành viên kỹ cô một cái, cuối cùng cũng nhớ đây là cô gái thượng tá Tạ ôm về hôm đó.

 

Anh dịu giọng hơn: “Bên ngoài nguy hiểm lắm, ấu trùng phát triển thành muỗi Nạp biến dị thành công , cô nên về sớm thì sẽ an hơn nhiều.”

 

Hứa Mạt Mạt đáp: “Không , thể chất đặc biệt, sẽ ký sinh.”

 

Nói , cô đưa tay sờ lên bức tường ướt đẫm nước mưa bên cạnh, sợi nấm liền chui khiến trứng muỗi Nạp trong đó lập tức tiêu diệt.

 

Đội viên: “……!”

 

Anh kinh ngạc cô một giây, lấy một huy chương màu đỏ đưa cho cô: “Đeo cái , sẽ ai đường ngăn cô , thì ngay cả ký túc xá của Tổ hành động Đặc biệt cô cũng .”

 

Hứa Mạt Mạt cảm ơn một tiếng, đeo huy chương màu đỏ lên n.g.ự.c.

 

Cô thuận lợi ký túc xá của Tổ hành động Đặc biệt.

 

Tới phòng mà Lý Vân Ngạn gửi, cô gõ cửa.

 

“Thượng tá Tạ.”

 

“……”

 

“Thượng tá Tạ.”

 

“……”

 

Bên trong phòng, Tạ Trăn đang c.ắ.n răng kéo ngăn tủ đầu giường, từ bên trong mò một ống tiêm cùng một lọ thủy tinh gần cạn đáy.

 

Anh cố gắng dùng ống tiêm rút chút dung dịch còn sót trong lọ.

 

lượng dung dịch quá ít, hơn nữa tay ngừng run rẩy, thử lâu vẫn thể rút .

 

Lúc , thấy gõ cửa.

 

Giọng mềm mại của cô gái vang lên ngoài cửa: “Thượng tá Tạ.”

 

Hắn nhắm mắt , trả lời.

 

cô dường như ý định bỏ cuộc, vẫn bình tĩnh gõ cửa thêm một nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-39.html.]

 

Tạ Trăn vẫn im lặng phản hồi.

 

Hứa Mạt Mạt đành lên tiếng: “Thượng tá, ở nhà ? Tiến sĩ Viên Kỳ nhờ đưa t.h.u.ố.c cho .”

 

Tạ Trăn vẫn nhắm mắt như thấy.

 

Hứa Mạt Mạt liền trực tiếp gọi vòng tay của .

 

Ong —— ong —— ong ——

 

Âm thanh rung động từ vòng tay vang lên, xuyên qua cánh cửa mỏng, truyền bên ngoài.

 

Hứa Mạt Mạt lập tức thấy tiếng đó.

 

Cô thở phào nhẹ nhõm, khẽ: “Thượng tá mở cửa chuyện thì sẽ để t.h.u.ố.c cửa nhé……”

 

Vừa khom lưng đặt hộp t.h.u.ố.c xuống đất, cánh cửa hé một khe nhỏ.

 

Ngẩng đầu lên, cô thấy phía khe cửa thì chút bất ngờ.

 

Anh dường như đang cố chịu đựng một loại đau đớn nào đó, thậm chí cũng vững, tay chống cánh cửa, chỉ lộ nửa khuôn mặt tái nhợt.

 

Anh đưa bàn tay trắng bệch, thon dài qua khe cửa, giọng khàn khàn đầy kiềm chế: “Đưa .”

 

Hứa Mạt Mạt thẳng dậy, đặt hộp t.h.u.ố.c tay .

 

Tạ Trăn cầm lấy hộp định đóng cửa, nhưng cửa còn kịp đóng, Hứa Mạt Mạt thấy bên trong vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất.

 

Rầm.

 

Cửa mở bung .

 

Tạ Trăn ngã sàn nhà. Nửa vẫn mặc chế phục của Tổ hành động Đặc biệt, nhưng nửa trống , từ phần eo trở xuống là đôi chân kim loại màu bạc trắng.

 

Chỗ nối giữa kim loại và phần thể bên dường như thứ gì đó đang trồi , khiến đôi chân máy đẩy lệch, trông cực kỳ mất cân đối.

 

Hứa Mạt Mạt sững một chút, trong đầu lập tức hiện lên vô suy nghĩ.

 

Cô nhớ tới hội trưởng từng rằng chỉ dị biến của thượng tá Tạ cực kỳ cao.

 

Cô nhớ tới cảm giác lạnh băng, cứng rắn khi vô tình chạm chân hôm đó.

 

Thì , chân của thật sự là da thịt mà là kim loại.

 

nghĩ tới lời tiến sĩ Viên Kỳ và hộp t.h.u.ố.c mà cô giao tận tay, trong khoảnh khắc, cô dường như hiểu nhiều điều.

 

Hứa Mạt Mạt lúng túng : “Thật xin .”

 

Tạ Trăn dùng tay chống nửa dậy, mái tóc dài màu vàng kim buông xuống che kín khuôn mặt, Hứa Mạt Mạt rõ biểu cảm của , chỉ thấy một tiếng lạnh lùng: “Cút.”

 

Hứa Mạt Mạt do dự.

 

chắc với tư cách một con , lúc nên theo lời và rời để giữ chút tôn nghiêm cho thì hơn, là phớt lờ lời để giúp giải quyết tình hình mắt thì hơn.

 

Cô cân nhắc hai giây, quyết định rằng con nên thực tế một chút, tạm gác vấn đề gọi là tôn nghiêm, xử lý xong rắc rối mắt mới là nhất.

 

Hứa Mạt Mạt xổm xuống bên cạnh Tạ Trăn, nhẹ giọng : “Thượng tá, thể giúp .”

 

Tạ Trăn bản lúc còn đủ sức chủ tình hình, liền phớt lờ cô, siết c.h.ặ.t hộp t.h.u.ố.c trong tay, gắng gượng bò về phía giường.

 

Hắn dường như vẫn còn thể điều khiển đôi chân kim loại như một phần của cơ thể, bởi vì chúng đang khẽ duỗi giống như thể .

 

Ngay ánh mắt chăm chú của Hứa Mạt Mạt, Tạ Trăn từng chút từng chút bò tới mép giường.

 

Tay run rẩy mở hộp t.h.u.ố.c, lấy một lọ t.h.u.ố.c cùng một ống chích mới.

 

Hắn để sót một giọt, rút hết d.ư.ợ.c dịch trong bình , đó, ngay mặt Hứa Mạt Mạt, gỡ bỏ đôi chân kim loại của , để lộ nơi tiếp giáp.

 

Nơi đó, làn da khô khốc, nứt nẻ, trông chẳng khác gì vùng da c.h.ế.t.

 

ngay những vùng da đó, mọc những mầm thịt nhỏ màu hồng nhạt.

 

Chúng như sinh mệnh, khẽ động đậy, vươn lên liên kết với phần chân kim loại.

 

Những mầm thịt hồng nhạt khiến Hứa Mạt Mạt hiểu nhớ tới xúc tu của Thẩm Tế Nguyệt.

 

Và chúng… thoạt phần mỹ vị.

 

ngay lúc , Tạ Trăn một chút do dự, dùng kim tiêm đ.â.m thẳng một mầm thịt.

 

Dược dịch tiêm khiến mầm thịt như hút cạn sinh khí trong nháy mắt, co , khô héo, biến thành lớp da nứt nẻ như vùng da xung quanh.

 

Tạ Trăn rút kim , tiếp tục tiêm cái tiếp theo…

 

Sắc mặt càng lúc càng đáng sợ.

 

Tay cũng run ngày càng dữ dội.

 

Mồ hôi chảy ròng ròng ướt đẫm bộ chế phục, ngay cả mái tóc dài màu vàng kim cũng ướt sũng, dính c.h.ặ.t khuôn mặt trắng bệch của .

 

động tác tiêu diệt những mầm thịt đó, chút chần chừ.

 

Hắn… dường như căm hận tột cùng những mầm thịt hồng nhạt .

 

Cho đến khi ống chích rỗng, tất cả các mầm thịt đều tiêu diệt, hóa thành mô c.h.ế.t khô cằn, Tạ Trăn mới dừng tay.

 

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng lấy một tia cảm xúc: “Giờ thì, cô thể cút ?”

 

“……Ừm. Vâng.”

 

Hứa Mạt Mạt cảm thấy đây thật sự chẳng giúp gì, đành dậy lùi : “Vậy… tạm biệt, thượng tá.”

 

Tạ Trăn nhắm mắt, đáp cô.

 

Mái tóc vàng ướt sũng bết khuôn mặt nhợt nhạt của , run nhẹ theo từng thở mỏng manh.

 

Hứa Mạt Mạt xoay bước đến cửa, rời khỏi phòng.

 

Khi cô đang định đóng cửa , bên trong vang lên một tiếng động nhẹ, tiếng vật gì đó rơi xuống sàn.

 

nhịn đầu .

 

Là ống chích trong tay Tạ Trăn rơi xuống sàn.

 

Còn thì như hôn mê, cả mềm oặt tựa mép giường.

 

Hứa Mạt Mạt đành , bước đến bên cạnh, nhẹ nhàng đẩy: “Thượng tá, chứ?”

 

Không phản ứng.

 

đỡ lên giường nhé.”

 

Vẫn phản ứng.

 

“Anh trả lời, coi như đồng ý đấy. Tỉnh thì đừng mắng em.”

 

Hứa Mạt Mạt cẩn thận nâng nửa của lên, khó khăn đặt lên giường.

 

Ánh mắt cô một nữa rơi những mầm thịt c.h.ế.t .

 

C.h.ế.t mùi vị gì nhỉ?

 

Nghĩ đến đây, cô chột lén Tạ Trăn.

 

Thượng tá Tạ vẫn nhắm mắt, trông yếu ớt và tái nhợt.

 

Hứa Mạt Mạt kìm lòng hiếu kỳ.

 

Cô len lén vươn sợi nấm , còn kịp nếm thử mùi vị gì thì cẩn thận thấy ký ức của .

 

Là ký ức… liên quan đến Thẩm Tế Nguyệt.

 

 

 

Loading...