Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 35

Cập nhật lúc: 2025-12-25 13:48:19
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bởi vì, đúng lúc tìm thấy manh mối gì về sợi nấm, cảm nhận sự triệu hoán từ trời cao…”

Tín hiệu thần kinh của tiến sĩ Viên Kỳ truyền hệ thống loa của máy tính.

Giọng tổng hợp bằng AI giờ đây thể mô phỏng cảm xúc con một cách hảo, âm thanh phát từ loa giống hệt biểu cảm mê đắm và cuồng nhiệt khuôn mặt trôi nổi trong dung dịch nuôi dưỡng của tiến sĩ Viên Kỳ.

“Giống như linh quang trong truyền thuyết lóe lên, thấy trong đầu vang lên tiếng một phụ nữ, ngươi , cái sợi nấm thần kỳ liệu tác dụng với trứng ký sinh Nạp muỗi ?”

! Sao nghĩ đến chứ? lập tức quyết định tiến hành thí nghiệm!”

dùng nước mưa thu thập để nhỏ lên lam kính — tuy trong quá trình đó cẩn thận nhiễm trứng, nhưng chuyện đó quan trọng, với chẳng tổn thất gì cả — các xem ——”

Giọng của tiến sĩ Viên Kỳ càng thêm hưng phấn.

Màn hình kính hiển vi điện t.ử bật sáng, trong chất lỏng đỏ ngầu đầy trứng ký sinh, ở trung tâm là một sợi nấm trắng toát bất kỳ cấu trúc rõ ràng nào.

Cái sợi nấm đó đang từ từ c.ắ.n nuốt những trứng ký sinh trùng xung quanh với tốc độ chậm rãi.

Những quả trứng ký sinh đỏ ngầu đó dường như ý thức, chúng tránh xa sợi nấm, tạo thành một vùng “nước sạch” trong suốt ngay giữa lam kính.

Ở đây hầu hết đều là nhân viên nghiên cứu, chứng kiến cảnh tượng , ai cũng nhịn mà tiến gần, bắt đầu xì xào bàn tán.

“Một sợi nấm hề cấu trúc gì mà thể c.ắ.n nuốt sinh mệnh khác, nó ? tin thứ gì tồn tại mà cấu trúc, lời giải thích duy nhất là hệ thống khoa học hiện tại của con đủ để quan sát cấu trúc thực sự của nó…”

Mọi xem, tự hỏi, lắng tiến sĩ Viên Kỳ đưa các suy đoán của .

Đột nhiên, Tôn Tình sờ cằm một câu: “ !”

Tất cả về phía cô, kể cả tiến sĩ Viên Kỳ.

Tiến sĩ Viên Kỳ hỏi: “Ồ? Cô ? Cô cái gì?”

Hứa Mạt Mạt cũng nhịn sang Tôn Tình.

Tới thời điểm , cô mơ hồ cảm thấy, bản lẽ chỉ là một cây nấm.

Ít nhất, là một cây nấm bình thường.

Tôn Tình ngẩng đầu lên: “Nãy giờ cứ suy nghĩ, nếu hết nước uống thì bây giờ. Con uống nước quá ba ngày thì sẽ c.h.ế.t… bây giờ, nếu cái sợi nấm nhỏ thể c.ắ.n nuốt trứng ký sinh, chúng thể dùng nó để lọc nước mưa, ít nhất cũng c.h.ế.t khát.”

Ánh mắt Hứa Mạt Mạt càng thêm rực cháy.

Tôn Tình kéo Hứa Mạt Mạt: “Đi thôi, chúng thí nghiệm.”

Những khác rào rào đuổi theo.

“Các ! Các …!” Tiến sĩ Viên Kỳ trợn tròn mắt, “Các chẳng chút tôn trọng khoa học nào hết!”

Tôn Tình đầu : “Xin , tiến sĩ. Chúng giống ngài, thể ngâm trong dung dịch nuôi dưỡng mà vẫn sống sót, chúng còn ăn uống. Vậy nên, việc khám phá ranh giới khoa học, vạch trần chân tướng , tạm thời chỉ thể để một ngài gánh vác.”

Hứa Mạt Mạt Tôn Tình kéo một phòng thí nghiệm mới.

Ở đó đặt nhiều thiết lọc nước.

Tôn Tình để Hứa Mạt Mạt lên bàn thí nghiệm, bắt đầu chuẩn các dụng cụ, những khác cũng theo đó hỗ trợ bên cạnh.

“Trứng ký sinh của muỗi Nạp thể xuyên qua lưới lọc, nhiệt độ cao và hóa chất axit kiềm mạnh cũng khó tiêu diệt, cho nên đây thể lọc sạch nước mưa… Nấm nhỏ, vươn hết sợi nấm của em , chị kiểm tra tốc độ dòng chảy…”

Hứa Mạt Mạt ngoan ngoãn theo yêu cầu của Tôn Tình, vươn bộ sợi nấm .

Cô cảm thấy gần đây như trưởng thành thêm chút ít, sợi nấm vươn dài hơn hai mét, rậm rạp, như tơ tằm đang nhả tơ.

Một nhóm nhà nghiên cứu cẩn thận trải đều sợi nấm của cô lên lưới lọc.

Vài nhà nghiên cứu nam mặc đồ bảo hộ, ngoài mang mấy thùng nước mưa.

Tôn Tình cũng mặc đồ bảo hộ cẩn thận, bắt đầu nhỏ từng giọt nước mưa lên lưới lọc.

Khi Tạ Trăn đến nơi, cảnh tượng mắt chính là như .

Hứa Mạt Mạt bàn thí nghiệm, vô sợi nấm trắng toát vươn từ tứ chi cô, kết nối với một vòng thiết lọc.

Nước mưa đỏ sậm chảy , chảy là dòng nước trong suốt tinh khiết.

Các nhà nghiên cứu mặc đồ bảo hộ cạnh cầm b.út ghi chép.

“Thượng tá Tạ.” Tôn Tình bước tới, chào . “Ngài tới ?”

Tạ Trăn : “Khu C mấy tòa nhà sập, chúng cứu một , định tạm thời đưa họ đến phòng thí nghiệm các cô để trú tạm. Các cô thể tiếp nhận bao nhiêu ?”

Tôn Tình nhanh ch.óng tính toán trong lòng: “Nếu chỉ cần duy trì sự sống cơ bản, chúng thể tiếp nhận 5000 .”

“5000 ?” Tạ Trăn kinh ngạc.

, bọn mới tìm cách tạo nước sạch…” Tôn Tình sang Hứa Mạt Mạt. “Sợi nấm của nấm nhỏ thể c.ắ.n nuốt trứng ký sinh muỗi Nạp, bọn đang dùng cô để lọc nước. Chỉ là hiệu suất cao, miễn cưỡng cũng chỉ đủ cung cấp nước uống cho 5000 .”

Thực với hiệu suất hiện tại thì thể đủ cho 7000 , nhưng nấm nhỏ cũng cần nghỉ ngơi mà.

Cho nên Tôn Tình âm thầm giảm bớt con khi báo cáo.

Tạ Trăn chống gậy bước đến mặt Hứa Mạt Mạt.

Hứa Mạt Mạt sớm thấy giọng của Tạ Trăn, chỉ là đỉnh đầu cô cũng sợi nấm vươn , nhóm nghiên cứu viên cho cô đầu .

Tạ Trăn từ cao xuống cô vài giây, ngay lúc Hứa Mạt Mạt tưởng rằng sắp nhạo dáng vẻ nhỏ bé đáng thương của , thì hỏi một câu:

“Mệt ?”

Hứa Mạt Mạt nghĩ một chút, lắc đầu.

quen với trạng thái như , cơ thể nhúc nhích, chỉ vươn sợi nấm để hấp thu dinh dưỡng.

Trước đây khi còn là một cây nấm, trong thời gian dài, cô đều sống như .

Tạ Trăn nhàn nhạt : “Mệt thì .”

“Vâng.” Nghĩ một lúc, Hứa Mạt Mạt bổ sung một câu: “Cảm ơn thượng tá.”

Ánh mắt đàn ông liếc qua dòng nước mưa đỏ sậm, trong đầu chợt nhớ tới cuộc trò chuyện giữa Hứa Mạt Mạt và Thẩm Tế Nguyệt hòn đảo nhỏ.

Hiếm khi chút tò mò, liền hỏi: “Mùi vị thế nào, so với gián thì ?”

Hứa Mạt Mạt nghiêm túc nếm thử một chút, thành thật trả lời: “Không khác mấy.”

Đều “Thần huyết” giống con cá , cũng vẻ ngon miệng giống xúc tu của Thẩm Tế Nguyệt.

“À.” Tạ Trăn khẽ, khom lưng, vươn tay , nghĩ đến điều gì, do dự một chút, cuối cùng vẫn đưa tay nhéo nhéo má cô, “Giờ bận quá, đợi thêm lát nữa, sẽ để Thẩm Tế Nguyệt về bầu bạn với em.”

Hứa Mạt Mạt thêm: “Cảm ơn thượng tá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-35.html.]

Tạ Trăn trả lời, xoay với Tôn Tình một câu: “Nửa tiếng nữa sẽ đưa thêm tới.”

Nói xong, đợi Tôn Tình trả lời, biến mất.

“Ui.” Hứa Mạt Mạt phát một tiếng cảm thán kinh ngạc, “Anh giống y hệt thiếu tá Thẩm.”

Thẩm Tế Nguyệt cũng thể như ... vèo một cái là xuất hiện, vèo một cái biến mất.

Tôn Tình cầm sổ bước tới: “ , thượng tá Tạ và thiếu tá Thẩm cùng thức tỉnh theo hướng hệ gian.”

“Ồ.” Hứa Mạt Mạt cũng nghĩ gì nhiều, chỉ nhỏ giọng thở dài một câu: “Trùng hợp ghê.”

Nửa tiếng , Tạ Trăn đưa nhóm đầu tiên tới.

Lúc bên ngoài, mực nước dâng ngập bộ tầng một, vô thuyền nhựa nhỏ chèo xuyên qua dòng nước, thuyền đều là những mặc đồ bảo hộ.

Lục Dương phụ trách tiếp nhận nhóm .

Anh mở cửa sổ tầng hai, trực tiếp đưa họ phòng khử trùng.

Đồ bảo hộ khan hiếm, khi khử trùng xong, những bộ đồ còn thu hồi để cấp phát cho khác sử dụng.

Tạ Trăn để Trần Khai và một đội viên thuộc Tổ hành động Đặc biệt để duy trì trật tự, đó lập tức đón nhóm tiếp theo.

Từng nhóm lượt đưa phòng thí nghiệm.

Sau khi bộ đưa đến, Tạ Trăn mang đến thêm hai “con kiến nhỏ”.

Tạ Trăn : “Các thức tỉnh giả cấp cao trong hiệp hội đều ngoài nhiệm vụ , hai đứa nhỏ ai trông coi, bọn chúng cứ đòi đến tìm Hứa Mạt Mạt, nên tiện thể mang tới luôn.”

Lục Dương để ý thấy, đồ bảo hộ hai đứa nhỏ giống với những khác.

Anh hỏi: “Thượng tá Tạ, đồ bảo hộ dành cho trẻ em ?”

Tạ Trăn đáp: “Đây là do một thức tỉnh giả hệ dị biến hướng tằm trong hiệp hội dệt giúp, chỉ đúng hai bộ .”

Lục Dương: “ hiểu .”

Tuy nhiên, bộ đồ bảo hộ của khác đều thu , chỉ hai thức tỉnh giả nhỏ vẫn mặc đồ bảo hộ, dễ dẫn đến rắc rối.

Lục Dương dẫn hai “con kiến nhỏ” , định tìm một chỗ kín đáo để giấu đồ bảo hộ của bọn chúng, tránh để khác thấy.

may, đường đụng một đàn ông đang bế con.

Đứa bé trông cũng chỉ sáu, bảy tuổi, hai cha con cùng mặc một bộ đồ bảo hộ . Nhìn thấy Lục Dương dẫn theo hai đứa nhỏ khác, đàn ông lập tức lộ vẻ mặt kỳ lạ: “Chủ nhiệm Lục, bọn trẻ đồ bảo hộ? Với tại đồ bảo hộ của bọn thu ?”

Lục Dương lặp lời Tạ Trăn .

Người đàn ông vẻ tin, vì đồ bảo hộ hai đứa nhỏ rõ ràng khác với đồ của những khác.

Hai đứa nhỏ cởi đồ bảo hộ, ngoan ngoãn đưa đến phòng thí nghiệm nơi Hứa Mạt Mạt đang ở.

Trên đường , Lục Dương giải thích cho chúng tình trạng hiện tại của Hứa Mạt Mạt, nên khi thấy cả cô mọc đầy sợi nấm, chúng cũng tỏ ngạc nhiên mà cùng khen ngợi: “Wow, chị Mạt Mạt, chị lợi hại thật đấy.”

Hứa Mạt Mạt thấy chúng cũng vui vẻ, cho chúng trong nhà cô trữ khô cá nhỏ, đợi khi mưa tạnh sẽ mang cho chúng ăn.

“Không chị Mạt Mạt, bọn em cần ăn cá khô, chị việc vất vả quá …”

Chúng cảm thấy, để Hứa Mạt Mạt im bất động bàn thí nghiệm như cực khổ .

“Chị Mạt Mạt, chị buồn ? Bọn em kể chuyện bên ngoài cho chị nhé…”

Hứa Mạt Mạt: “Được thôi.”

“Bên ngoài c.h.ế.t nhiều … Mưa to… Cả thức tỉnh giả cũng c.h.ế.t… Thượng tá Tạ vẫn luôn ngừng g.i.ế.c đám đó… Lúc đưa bọn em đến đây, em thấy thượng tá Tạ , khu dân cư sụp đổ hơn ba vạn , mà cứu chỉ tới năm nghìn…”

Hai “con kiến nhỏ” nắm tay , thỉnh thoảng còn chạm râu, trông cực kỳ ăn ý.

“Ông hội trưởng loài muỗi Nạp tiến hóa, đây mất ba ngày mới nở thành trùng, bây giờ nhanh nhất chỉ cần năm tiếng là đủ …”

Hứa Mạt Mạt tính thử thời gian. Nếu tính từ lúc những giọt nước mưa đầu tiên rơi xuống đất, thì đúng là năm tiếng.

Tôn Tình đưa cho mỗi một chén nhỏ nước lọc sạch, “Đã năm tiếng .”

“A, bây giờ?”

Hứa U U lộ vẻ mặt hoảng hốt, còn Lỗ Lỗ thì bình tĩnh hơn hẳn.

Cậu sống một với lũ gián đảo nhỏ quá lâu, so với Hứa U U thì quen với nguy hiểm.

Tôn Tình : “Không còn cách nào khác. Phòng thí nghiệm đặt lưới mã hóa ở ống thông gió, nhưng cũng thể đảm bảo 100% sẽ muỗi trưởng thành bay . Vì , của Tổ hành động Đặc biệt ngừng rà soát , hễ phát hiện ai ký sinh là lập tức xử lý ngay.”

Hứa Mạt Mạt cũng bắt đầu thấy lo.

nhịn nhớ đến Thẩm Tế Nguyệt.

Nếu cái xúc tu mà cô luôn nghĩ đến cuối cùng muỗi ăn mất…

Cô nhất định sẽ cực kỳ, cực kỳ tức giận!

Nghĩ tới đây, cô nhịn : “U U, em thể giúp chị gửi tin cho thiếu tá Thẩm ?”

Hứa U U lập tức lấy vòng tay : “Gửi gì , chị Mạt Mạt?”

Hứa Mạt Mạt: “Nói với , nhất định cẩn thận, đừng để muỗi ăn mất.”

Hứa U U: “Vâng!”

Hứa U U cũng kết bạn với Thẩm Tế Nguyệt, tìm liên hệ với tài khoản “T.ử Thần” gửi một tin nhắn.

Dũng cảm như kiến, sợ khó khăn:

“Anh thiếu tá, chị Mạt Mạt bảo em nhắn với , nhất định cẩn thận, tuyệt đối đừng để muỗi ăn mất.”

Ngừng một chút, thêm câu nữa Hứa Mạt Mạt: “Chị Mạt Mạt quan tâm lắm đó~”

Gửi xong, ghé sát tai Hứa Mạt Mạt, nhỏ giọng : “Chị Mạt Mạt, em cho chị một bí mật.”

Hứa Mạt Mạt: “Bí mật gì thế?”

Hứa U U: “Em với Lỗ Lỗ đều đồ bảo hộ đó, là dì Tằm dệt riêng cho bọn em. Đến lúc cần, em thể mặc chung một bộ với Lỗ Lỗ, bộ còn em để dành cho chị.”

Cậu nghĩ Hứa Mạt Mạt nhỏ như , chắc là cũng thể… nhét đồ bảo hộ dành cho trẻ em… đó.

Cậu dứt lời, Hứa Mạt Mạt bỗng thấy một tiếng s.ú.n.g nổ vang.

 

 

Loading...