Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 34

Cập nhật lúc: 2025-12-25 13:48:18
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Khai xong phẫu thuật, chỉ mới kịp tỉnh khỏi hôn mê thì nhận tin tức bệnh viện 1 nước mưa chảy .

Anh ôm lấy vết thương vẫn còn đang rỉ m.á.u, chống bò dậy, cầm theo v.ũ k.h.í xuống tầng .

Tầng một khu nhà phụ của bệnh viện 1.

Đây là nơi quan trọng nhất trong bộ bệnh viện.

Được trang thiết y tế đắt tiền cỡ lớn, đồng thời cũng là nơi duy trì hệ thống cung cấp điện của bệnh viện.

Lúc bệnh viện nhận thông báo, tầng một khu phụ vẫn còn nhiều bệnh nhân đang điều trị.

Nước mưa nhuốm đỏ theo cầu thang chảy xuống từng bậc.

Mọi ở tầng một khu phụ hoảng loạn lao về phía thang máy như phát điên.

Cửa thang máy mới định đóng thì một đàn ông trung niên đẩy bung , bên trong chật cứng .

Một ông lão lên tiếng: “Không nữa, quá tải .”

Người đàn ông kéo phắt ông lão ngoài: “Vậy là hết quá tải .”

to quá, thang máy vẫn báo quá tải.

Ánh mắt dừng một nữ bác sĩ cạnh.

Hắn định đẩy luôn cả cô ngoài thì—“Đoàng!” Một tiếng s.ú.n.g vang lên, b.ắ.n vỡ đầu gối .

Trần Khai ôm lấy vết thương bước tới, trong tay là khẩu s.ú.n.g và máy quét, máy quét hiện lên dấu X đỏ ch.ót.

“Xin , nhiễm .”

Anh vung s.ú.n.g, giáng thêm một phát lên đầu đàn ông .

Lính cảnh vệ theo lập tức tiến lên, khiêng xác thiêu hủy.

Nữ bác sĩ : “Cảm ơn , vết thương của chú ý đấy, đừng để toác .”

Quả nhiên, nữ bác sĩ đó chính là hôm qua phụ trách giải phẫu cho Trần Khai, là bác sĩ khoa sản.

Trần Khai gật đầu, đưa ông lão thang máy, đưa tay nhấn nút đóng cửa.

Hắn canh cửa thang máy, lượt rà quét từng lên lầu.

Đột nhiên, một cặp vợ chồng dắt theo một bé gái tầm hai, ba tuổi vội vã tới.

Cô bé trong tay đang cầm một món đồ chơi hình cầu tròn tròn.

Cặp vợ chồng đều kết quả quét là màu xanh, nhưng đến lượt cô bé, màn hình quét chuyển sang màu đỏ.

Trần Khai lập tức giương s.ú.n.g về phía cô bé.

Người sững trong chốc lát, vội vàng xổm xuống ôm con gái lòng, lớn tiếng : “Không thể nào! Nhất định là máy ! vẫn luôn ở bên con bé, nó từng tiếp xúc với nước mưa!”

Người cha cũng vội phụ họa: “ ! Đồng chí! Cả nhà vẫn luôn bên , nếu nhiễm bệnh thì cũng là vợ chồng nhiễm chứ……”

Trần Khai im lặng: “……”

Ngay lúc đó, mặt cô bé đột nhiên xuất hiện một chiếc xúc tu.

Dường như từng thấy thứ , cô bé hề sợ hãi, còn nở nụ ngây thơ đáng yêu, vươn bàn tay bụ bẫm định sờ xúc tu.

Ngay đó, xúc tu chút do dự bẻ gãy cổ cô bé.

Thi thể cô bé xúc tu nhấc lên, đó từ từ đặt xuống mặt đất.

Trên khuôn mặt cô bé, vẫn còn giữ nụ tò mò đáng yêu.

“A ——!” Người c.h.ế.t sững, ôm đầu gào lên một tiếng thê lương đau đớn.

Cô lao đến định ôm con, nhưng vệ binh thành phố cứng rắn mang t.h.i t.h.ể cô bé .

Người phụ nữ ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Tế Nguyệt từ khi nào xuất hiện.

“Là mày!” Cô chỉ , môi run lên vì giận dữ, nghiến răng : “Đồ quái vật m.á.u lạnh g.i.ế.c ! Mày sẽ c.h.ế.t t.ử tế ! Quái vật! Mày nhất định sẽ c.h.ế.t t.ử tế!”

Vừa mắng, cô đám vệ binh kéo .

Trần Khai khó khăn lên tiếng: “Thiếu tá…”

Thẩm Tế Nguyệt đầu , vẻ mặt như đang khó hiểu: “Lần nào cũng nguyền rủa c.h.ế.t t.ử tế, cứ như thể bọn họ thật sự g.i.ế.c . Đến từ ngữ cũng chẳng thèm đổi…”

Một chiếc xúc tu nhặt lên con b.úp bê nhỏ rơi đất, đó còn lưu dấu vết màu đỏ nhàn nhạt.

Nước mưa mặt đất ngày một nhiều thêm.

Trần Khai đưa bộ đồ bảo hộ mà đội vệ binh thành phố mang đến: “Thiếu tá, ngài cũng mặc một bộ .”

Xúc tu của Thẩm Tế Nguyệt lớp da dày, sợi nấm của Hứa Mạt Mạt dù kéo giãn đến cũng thể đ.â.m xuyên, trứng ký sinh đương nhiên càng thể chui .

nửa của vẫn giống như những thức tỉnh giả khác, một khi tiếp xúc với nước mưa, trứng ký sinh dễ dàng bám .

Thẩm Tế Nguyệt gì, chỉ lặng lẽ mặc bộ đồ bảo hộ.

Chỉ là phần xúc tu rách, chỉ miễn cưỡng bảo vệ nửa , trông phần lôi thôi, chẳng giống ai.

Tầng phụ của lầu một dọn dẹp một lượt, đó bọn họ tiến lên tầng một.

Lúc , nước mưa bên ngoài cao đến nửa thước (~5cm), tầng một cũng nhanh ch.óng ngập.

Mọi tiếp tục chạy lên tầng .

Đội vệ binh thành phố phong tỏa bộ lối giữa các tầng, cấm cho bất kỳ ai tự ý di chuyển. Thẩm Tế Nguyệt và Trần Khai bắt đầu kiểm tra từng trong bệnh viện.

“Đoàng!”

“Đoàng!”

“Đoàng!”

Tiếng s.ú.n.g vang lên liên hồi dứt.

Từng t.h.i t.h.ể đưa , chất lò thiêu.

Họ lẽ từng là con, là , là chồng, là vợ của ai đó...

Chỉ một giờ , Trần Khai báo cáo với thượng tá Tạ Trăn: “Thượng tá, bệnh viện 1 xử lý xong .”

Tạ Trăn : “Tiếp tục tới địa điểm tiếp theo, khu C, tòa nhà dân cư 23.”

Trần Khai đáp: “Rõ!”

Thẩm Tế Nguyệt cùng Trần Khai lập tức tới điểm tiếp theo.

Lúc , mực nước bên ngoài dâng lên đến một mét.

Nước đục ngầu sắc đỏ, thi thoảng còn trôi lềnh bềnh xác kịp vớt lên.

mưa những giảm mà càng lúc càng to.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-34.html.]

Tiếng mưa rơi rào rạt, xen lẫn từng đợt tiếng s.ú.n.g nổ dồn dập.

Tòa nhà dân cư 23 ngay đối diện bệnh viện, hai leo lên một chiếc thuyền Kayak chèo qua.

Giữa đường, đèn đường hai bên bất ngờ đồng loạt tắt ngúm.

“C.h.ế.t tiệt! Mất điện .”

Dù sớm lường mưa to thế thì hệ thống điện cũng nhanh ch.óng sập, Trần Khai vẫn nhịn mắng một tiếng.

Thẩm Tế Nguyệt cau mày, mở một cuộc điện thoại từ vòng tay.

“Thiếu tá”, dù mưa rền gió dữ, thiếu nữ vẫn giữ giọng điệu nhẹ nhàng và chậm rãi như thường.

Thẩm Tế Nguyệt: “Mất điện ?”

“Vâng.”

“Phòng thí nghiệm máy phát riêng, bảo Lục Dương xử lý.”

“Vâng ạ.”

“…… Phòng thí nghiệm chuyện gì ?”

“À, .” Giọng cô như thể chợt nhớ , “Tiến sĩ Viên Kỳ cũng lây . Em đang c.h.ặ.t đ.ầ.u ông ……”

Mọi chuyện bắt đầu kể từ khi Thẩm Tế Nguyệt rời .

Sau khi xử lý t.h.i t.h.ể Điền Đông xong, quyết định kiểm kê các loại vật tư.

Cơn mưa lớn hơn tưởng tượng nhiều, cứ tiếp tục thế thì chẳng mấy chốc mà chỉ tầng hầm, tầng một, tầng hai, mà cả tầng ba cũng sẽ nhấn chìm.

Hơn nữa, vài công trình xây dựng từ lâu nhưng thiếu tu sửa nên xói lở, tầng đất bên nước mưa biến dạng, dẫn đến sụp đổ quy mô lớn, thậm chí ở sườn núi phía xa còn xuất hiện cả đất đá trôi… điều đáng sợ nhất vẫn là trứng của muỗi Nạp.

Ba ngày

Ba mươi ngày cũng thể giải quyết vấn đề.

Tất cả đều chuẩn tâm lý cho một cuộc chiến trường kỳ.

Sau khi kiểm kê bộ vật tư, họ phát hiện những thứ còn trong phòng thí nghiệm chỉ đủ dùng trong một tuần.

Đặc biệt là nước sạch – chỉ còn đủ cho năm ngày.

lúc đó, tiến sĩ Viên Kỳ gọi qua điện thoại nội bộ, bảo đến tìm ông.

Hứa Mạt Mạt cùng xuống lầu, đẩy cửa thấy một cánh tay trái rơi giữa hành lang.

Cơ bắp lộ rõ cánh tay, nhưng bề mặt trứng trùng đang lúc nhúc.

Tiến sĩ Viên Kỳ bên cạnh ghế, sắc mặt trắng bệch, nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh. Ông sợ c.h.ế.t, nhưng ông mới phát hiện sợi nấm thần kỳ . Mọi thứ ông vẫn kịp nghiên cứu cái gì, hiểu rõ gì về nó. Nếu ông c.h.ế.t bây giờ, ông c.h.ế.t cũng nhắm mắt!

Tiến sĩ Viên Kỳ với : " vô ý ký sinh, c.h.ặ.t đứt cánh tay của , nhưng vẫn còn một ít trứng xâm nhập cơ thể. Rất nhanh thôi, chúng sẽ ăn sạch cơ thể ..."

Ông ho một tiếng tiếp: " từng tài liệu về muỗi Nạp. Loài chỉ tấn công đại não và hệ thần kinh ở giai đoạn cuối. Hơn nữa, cơ thể biến dị tập trung đại não, đại não của khác bình thường, thể trực tiếp nuôi dưỡng bằng dịch dinh dưỡng. theo hướng dẫn của , tháo rời đầu đặt khay nuôi cấy. Kỹ thuật kết nối não – máy tính là công trình nghiên cứu lâu năm của nhân loại, đến giờ khá chỉnh. Nếu nối thần kinh của với thiết tiếp nhận tư duy, vẫn thể sống sót thông qua máy tính…"

“Các cần lo lắng, sớm nghĩ đến ngày . Cơ thể con đối với chẳng qua chỉ là một thứ trói buộc. tri thức khoa học khoa ngoại thần kinh vượt trội, cách thế nào để trong điều kiện tổn thương đến đại não và hệ thần kinh mà… tháo rời cái đầu của … Các … khụ khụ, chỉ cần theo yêu cầu của …”

“Trước hết, chuẩn trang thiết thể cung cấp dưỡng chất duy trì sự sống cho phần đầu của …”

Theo lời tiến sĩ Viên Kỳ, mấy nghiên cứu viên lập tức bắt tay việc.

Tựa như đây là kỹ năng khắc tận xương tủy của họ.

Chỉ là, vấn đề lớn nhất ở khâu nuôi cấy, mà là ai sẽ cầm d.a.o tháo đầu của tiến sĩ Viên Kỳ xuống?

Khoa ngoại thần kinh là lĩnh vực đỉnh cao trong y học.

Dù là bác sĩ ngoại khoa dày dạn kinh nghiệm, phần lớn cũng đủ khả năng thực hiện ca mổ tách rời phần đầu.

“Các , mỗi , dùng hai ngón tay cầm một cây đũa pha lê, giữ tay thật vững, run, ngang qua mặt một lượt…”

Cả nhóm lượt theo yêu cầu của , cầm đũa pha lê ngang qua mặt một vòng.

Hắn lắc đầu.

Mỗi cây đũa pha lê trong tay họ đều rung nhẹ.

Tay run như thế, thể nào ca mổ .

Cuối cùng, đến lượt Tôn Tình.

Tiến sĩ Viên Kỳ gật đầu: “Cô thể trợ thủ.”

Khi đến lượt Hứa Mạt Mạt cầm đũa pha lê qua mặt , mắt tiến sĩ Viên Kỳ cuối cùng cũng sáng rực lên.

“Cô!” Hắn chỉ Hứa Mạt Mạt. “Cô sẽ là cầm d.a.o.”

Trên gương mặt tái nhợt của hiện lên vẻ hưng phấn đầy quỷ dị. “Có lẽ đây là mệnh, khiến cô giúp nghiên cứu xem rốt cuộc cô là thứ gì.”

Hứa Mạt Mạt: “…”

Thế là, Hứa Mạt Mạt tạm thời trở thành một bác sĩ khoa ngoại thần kinh.

Lúc Thẩm Tế Nguyệt gọi điện thoại đến, Hứa Mạt Mạt đang thực hiện ca mổ cho tiến sĩ Viên Kỳ.

Sự cố điện giải quyết từ trong lúc kiểm kê vật tư, hệ thống chuyển sang máy phát điện dự phòng nên ca mổ vẫn diễn suôn sẻ, gián đoạn.

“Thiếu tá, em đang bận, em cúp máy nhé.”

Hứa Mạt Mạt thời gian để giải thích nhiều với Thẩm Tế Nguyệt, cô trực tiếp cúp máy tiếp tục cầm d.a.o mổ theo chỉ dẫn của tiến sĩ Viên Kỳ.

Cô lấy mẫu thần kinh từ đầu tiến sĩ Viên Kỳ ngoài, đó cắt đứt đốt sống cổ, gỡ đầu ông xuống một cách chỉnh, thả dung dịch nuôi dưỡng chuẩn sẵn từ . Những đầu mút dây thần kinh não cuối cùng nối liền với các tấm điện cực, đầu còn của tấm điện cực kết nối với một siêu máy tính trong phòng thí nghiệm.

Khởi động máy.

Tiến sĩ Viên Kỳ mở mắt trong dung dịch nuôi dưỡng. Ông mở miệng, từ trong miệng nổi lên từng chuỗi bong bóng lộc cộc, đồng thời, tín hiệu từ đại não ông trực tiếp chuyển thành mã điện t.ử hiện lên màn hình máy tính.

“Chào , thật vui khi gặp . Cho phép một nữa tự giới thiệu, làtiến sĩ Viên – máy tính – Kỳ. Có lẽ do thoát ly thể con , cảm thấy như chạm một thế giới cao cấp hơn. Thời gian đối với hiện tại giống như dữ liệu trong máy tính, như một hệ trục tọa độ trong toán học, thể tùy ý điều chỉnh… Cảm giác , khi còn là một nhân loại cấp thấp, thể cảm nhận . Loại cảm giác … thật sự huyền diệu. Mọi điều gì hỏi, sẽ trả lời tất cả.”

Không ai lên tiếng.

Mọi vẫn còn khiếp sợ việc tiến sĩ Viên Kỳ thật sự thể tồn tại hình thức như . Chỉ còn cái đầu của tiến sĩ Viên Kỳ, ở một mức độ nào đó, còn giống phi nhân loại hơn cả Thẩm Tế Nguyệt.

Trong bầu khí im lặng, một giọng mềm mại của thiếu nữ vang lên, đưa một câu hỏi mà ngay cả tiến sĩ Viên Kỳ cũng thể ngờ tới.

Hứa Mạt Mạt hỏi: “Tiến sĩ Viên Kỳ, xin hỏi, ngài nhiễm trứng ký sinh bằng cách nào ạ?”

Lúc cô và Tôn Tình lên lầu, rõ ràng đóng kín cửa sổ.

Tôn Tình thậm chí còn dùng hóa chất rửa sạch hết những nơi thể tiếp xúc với nước mưa quanh khu vực.

Có lẽ là bản năng sinh tồn, Hứa Mạt Mạt cảm thấy rõ ràng rằng quanh cuộc sống của , dường như thứ gì đó đang lặng lẽ chằm chằm cô.

Cảm giác khiến cô nhớ những ngày trong rừng sâu, khi còn chạy trốn, từng những con thú nhỏ rình mò định ăn tươi nuốt sống , một cảm giác vô cùng khó chịu.

 

 

Loading...