Em có thể lấy xúc tu của anh không? - Chương 33

Cập nhật lúc: 2025-12-25 13:42:02
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Viên là một cô bé mặt tròn tròn, tóc xoăn tít.

Cô cũng là một thức tỉnh giả, chỉ là phương hướng thức tỉnh thuộc loại “Hiện ảnh” – thể trực tiếp biểu hiện hình ảnh mà thấy hoặc tưởng tượng trong đầu ngoài, một năng lực thiên phú khá vặt vãnh.

Bởi vì giá trị gì lớn nên cô cũng giống như đa bình thường, sống tạm trong một căn phòng nhỏ diện tích tới hai mươi mét vuông.

Ngày thường cô sống tạm nhờ việc cho một vài nhà xuất bản —— “Nhân loại nhất định sẽ diệt vong tay thức tỉnh giả!!!”, tờ rơi tuyên truyền mang đậm phong cách tận thế chính là do cô cho Phái tịnh hóa.

Có thể , cô là kiểu công ăn lương thấp bé nhất trong xã hội.

May mắn , cô thường đăng vài tấm tranh minh họa diễn đàn thức tỉnh giả, thỉnh thoảng các đại lão donate cho, cuộc sống cũng đến nỗi quá khó khăn.

Vì cô hoạt động ở khu vực đặc biệt, nên thậm chí đủ tư cách nhận cảnh báo cấp đen.

Thế nhưng, một hâm mộ nhận cảnh báo đó, và thông báo cho cô.

Tô Viên rơi nỗi sợ hãi vô biên.

thấy tiếng còi báo động phòng ch.ói tai bên ngoài, tiếng dẫn chương trình TV đưa cảnh báo, tiếng mưa ào ào đổ xuống, và trong đầu là vô hình ảnh vặn vẹo, điên loạn, đáng sợ cứ hiện liên tục.

Trên mặt bàn, giấy vẽ chất thành từng lớp, đầy những hình ảnh đen sì vặn vẹo dữ tợn khó mà miêu tả nổi.

Cô tưởng tượng vô cách ch·ết của bản .

lúc , cô thấy tiếng gõ cửa.

dậy, như mộng du mà bước tới mở cửa.

lúc một tia chớp lóe lên, soi rõ cảnh tượng ngoài cửa.

Một thiếu niên mọc đầy xúc tu nhếch môi, để lộ hàm răng trắng muốt, đôi đồng t.ử màu vàng kim tràn ngập ác ý và hưng phấn.

“Surprise!”

Tô Viên đột ngột hít ngược một lạnh, hàm răng va lập cập: “Thẩm… Thẩm… Thẩm…”

tưởng tượng kiểu c.h.ế.t khác , nhưng thế nào cũng ngờ một mạng mò tới g.i.ế.c c.h.ế.t!

Một chiếc xúc tu đẩy cô sang một bên, Thẩm Tế Nguyệt ung dung chen căn phòng nhỏ chật hẹp.

Tám chiếc xúc tu thô dài lập tức lấp đầy ngóc ngách trong phòng.

Ánh mắt đảo quanh một vòng, tường dán đầy tranh vẽ vi phạm lệnh cấm, mà nhân vật chính đều là .

Một chiếc xúc tu quấn lấy Tô Viên – đang mềm nhũn gần như ngã quỵ lôi lên, tiện tay đóng sập cửa phòng.

Thẩm Tế Nguyệt mở màn hình vòng tay, tìm một bức tranh cấp độ 18+ vẽ với nét vẽ cường điệu, đưa sát mặt Tô Viên, hỏi: “Cái là cô vẽ?”

Tô Viên run rẩy trả lời: “Là… là… là vẽ…”

Thẩm Tế Nguyệt buông xúc tu , Tô Viên lập tức ngã m.ô.n.g xuống đất.

Hắn cúi , áp sát mặt cô, : “Xóa sạch cho , hơn nữa tuyệt đối vẽ nữa. Nếu …”

Hắn hết, chỉ lộ hàm răng trắng toát.

Tô Viên cứ tưởng c.h.ế.t chắc , ai ngờ yêu cầu của Thẩm Tế Nguyệt đơn giản đến ngờ.

Cô ngây một thoáng, vội bò dậy: “Thiếu tá yên tâm, sẽ xóa sạch ngay! Sau tuyệt đối dám vẽ mấy thứ mơ mộng về ngài nữa!”

Thẩm Tế Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng, trong lúc chờ cô xóa tranh, tiện tay mở danh sách theo dõi vòng tay của Tạ Trăn.

Tài khoản theo dõi mới nhất chỉ một cái tên, ID là “Nấm Nhỏ”.

Hắn khẽ bĩu môi trong lòng, ngón tay do dự lơ lửng nút “Thêm bạn”.

Nấm ngốc mới là trợ lý cơ mà, chẳng đáng lẽ chủ động gửi lời mời thêm bạn đến cấp ?

Nếu tự gửi quá mất mặt ?

Ngay lúc còn đang lưỡng lự, một giọt nước màu đỏ đột ngột nhỏ xuống, suýt nữa rơi trúng đầu Tô Viên. Một chiếc xúc tu vươn kéo cô về phía .

Xoạch – giọt nước đập xuống bàn.

Tô Viên sững một chút, ngẩng đầu lên.

Chắc là do cửa sổ quá cũ kỹ, nước mưa theo khe hở giữa cửa sổ và trần nhà thấm trong, suýt chút nữa là tràn đến Tô Viên.

Mặt cô lập tức tái nhợt.

về phía Thượng tá Tạ, giọng run run : “Thẩm… thiếu tá Thẩm… cảm… cảm ơn …”

Thẩm Tế Nguyệt để ý đến cô, bước nhanh tới khu vực đặt điện thoại nội bộ của Tổ hành động Đặc biệt, : “, Thẩm Tế Nguyệt, cư dân khu C, tòa 59, hiện tại hiện tượng thấm nước. Mang đồ bảo hộ và máy quét đến xử lý.”

Nói xong, cúp máy, chút do dự nhấn nút “Thêm bạn”.

Anh chỉ là nhắc nhở cái cây nấm ngốc chú ý chống thấm nước mà thôi.

Anh nghĩ như .

Không ngờ, lời mời gửi , đối phương lập tức chấp nhận. Hơn nữa gần như ngay đó, đối phương liền gửi lời thoại bằng giọng tới.

Thẩm Tế Nguyệt khẽ nhếch khóe miệng một chút, đổi giọng, ngữ điệu phần thiếu kiên nhẫn: “Alo, cô mà…”

“Thiếu tá, cứu em…”

Tô Viên trông thấy, nét mặt thiếu niên mặt trong khoảnh khắc bỗng trở nên vô cùng đáng sợ.

Giây tiếp theo, ảnh biến mất khỏi căn phòng chật hẹp.

Tựa như từng xuất hiện ở đó.

*

Hứa Mạt Mạt cảm thấy đau.

Cây b.út dường như đ.â.m thủng làn da cổ cô.

Nghe thấy giọng của thiếu niên bên , cô tuyệt vọng nghĩ, còn cơ hội ăn xúc tu của nữa.

“Cô đúng thật là một cây nấm phế vật đó~”

Giọng thiếu niên mang theo vẻ ghét bỏ lười biếng vang lên.

Ngay giây tiếp theo, Hứa Mạt Mạt thấy một tiếng “răng rắc” vang giòn, đàn ông đằng đang gào lên câu: “ c.h.ế.t thì cô cũng đừng mong sống !” thì đột nhiên im bặt.

Hứa Mạt Mạt đẩy cánh tay đang dí cô, để cho cây b.út cổ rơi xuống.

Một chiếc xúc tu từ cổ đàn ông chui .

Xúc tu trực tiếp vặn gãy cổ .

Hứa Mạt Mạt đầu , liền thấy Thẩm Tế Nguyệt đang lưng hai đến một mét.

Hắn lúc mới thong thả cắt đứt vòng tay thông tin, nở nụ đầy ác ý: “Không cô cái gì cũng ăn ? Sao ăn luôn cả ?”

Hứa Mạt Mạt lơ sự mỉa mai của , vui vẻ : “Thiếu tá, cảm ơn đến cứu em.”

Thẩm Tế Nguyệt hừ lạnh một tiếng, dời ánh mắt : “Cô là trợ lý của , cô mà c.h.ế.t thì ai hầu hạ chứ?”

Trong phòng thiết , ít đầu tiên thấy Thẩm Tế Nguyệt tay g.i.ế.c dứt khoát như , nhất thời dọa đến sững sờ, quên cả phản ứng.

Lục Dương ho khẽ một tiếng, hạ thấp giọng : “Thiếu tá Thẩm, còn xác nhận là lây nhiễm …”

Ý là — ngài trực tiếp g.i.ế.c .

Nửa câu , thẳng, nhưng ai nấy đều hiểu rõ ý mà truyền đạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/em-co-the-lay-xuc-tu-cua-anh-khong/chuong-33.html.]

Thẩm Tế Nguyệt ngước mắt lên, con ngươi kim sắc lạnh lẽo lướt qua, hỏi : “Thì ?”

Thì ?

Nghe thấy câu đó, lòng Lục Dương trầm xuống.

Hắn nghi ngờ chỉ dị biến của Thẩm Tế Nguyệt tăng lên .

Tôn Tình đeo găng tay cao su, tới : “Kiểm tra một chút là , nếu lây nhiễm thì nhanh ch.óng đưa thiêu hủy.”

Lời tạm thời cắt ngang sự nghi ngờ của đối với việc Thẩm Tế Nguyệt trực tiếp g.i.ế.c .

Trước mắt, t.h.i t.h.ể của Điền Đông mới là thứ nguy hiểm nhất. Nếu Điền Đông thực sự ký sinh bởi trứng muỗi mà xử lý kịp thời, để chúng nở trùng muỗi thì e rằng những mặt ở đây sẽ chẳng ai sống sót nổi.

Lập tức nghiên cứu viên mặc đồ bảo hộ bước tới, lấy mẫu mô từ t.h.i t.h.ể Điền Đông, đặt kính hiển vi quan sát, như một khối thịt heo ký sinh nghiêm trọng, bên trong dày đặc trứng trùng đang ngọ nguậy.

Mọi nhanh ch.óng đưa t.h.i t.h.ể ở ruộng Điền Đông đến lò thiêu.

Bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn.

Giông bão cùng mưa to đan xen, gió giật đèn đường chập chờn lúc sáng lúc tối.

Trời mưa như thể dội nước từ cao xuống.

Mọi cửa sổ ngoài. Chỉ trong một tiếng đồng hồ, đất trống bên ngoài tòa nhà thí nghiệm ngập nước đến gần hai mươi centimet.

Tôn Tình thở dài, "Lượng mưa kinh khủng thế , e là đến nửa ngày nữa là thành phố A bắt đầu ngập lụt ngược ."

Một khi nước lũ tràn ngược, những sống tầng hầm, thậm chí là cư dân tầng trệt trong các khu dân cư bình dân, e rằng một ai thể sống sót.

Nếu còn phát triển muỗi Nạp, thì tất cả những mặc đồ bảo hộ đều sẽ...

nổi giận: "Năm nào mùa mưa cũng c.h.ế.t, năm nào hệ thống thoát nước cũng nát như ! thật sự nghi ngờ đống tiền của chính phủ rốt cuộc dùng việc gì!"

Tôn Tình : "Bên cục khí tượng phát thông báo, lượng mưa trong một tiếng là 560mm, gấp mười lượng mưa trung bình mùa mưa trong vài thập kỷ qua! Công trình phòng lũ nào chịu nổi kiểu mưa thế chứ?"

"Có thể cầu cứu viện từ thành phố khác ?"

Tôn Tình đáp: "Rất khó, mưa to thế , cả máy bay lẫn ô tô đều đến . Hơn nữa..."

khổ, "Biết mấy thành phố khác còn t.h.ả.m hơn chúng ."

Không ai gì nữa.

Tất cả đều , tai họa mới chỉ mới bắt đầu.

Chờ đến khi nước lũ tràn ngược, hệ thống điện và hệ thống thông tin phá hỏng, trùng phát triển thành muỗi Nạp bay , lúc đó mới thật sự là địa ngục trần gian.

Hứa Mạt Mạt dòng nước mưa đỏ như m.á.u chảy dọc theo kính pha lê.

Cô vốn chẳng thích trời mưa lớn như .

“Mạt Mạt, đây một chút.” Lục Dương đột nhiên vỗ vai cô, gọi cô sang một bên.

“Lục chủ nhiệm, chuyện gì ?” cô hỏi. 

Lục Dương gật đầu, đưa cho cô một ống chích nhỏ, chỗ còn nối liền một ống nghiệm tí xíu.

Hứa Mạt Mạt từng thấy thứ , lúc lấy m.á.u, cũng dùng loại ống chích như thế .

Lục Dương : “Còn nhớ nội dung công việc của cô ?”

Hứa Mạt Mạt gật đầu. Nội dung công việc của cô chủ yếu chia ba phần: ghi chép liệu cơ thể của thiếu tá Thẩm Tế Nguyệt; phối hợp với phòng thí nghiệm một nghiên cứu thực nghiệm; và chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của thiếu tá Thẩm.

Lục Dương : “Hiện tại, em cần rút một ống m.á.u của thiếu tá Thẩm. Làm ?”

Ý là: tiên âm thầm gây tê cho Thẩm Tế Nguyệt, đó nhân lúc còn sức phản kháng thì lấy m.á.u.

Hứa Mạt Mạt : “Em hỏi một tiếng .”

Rồi đợi Lục Dương ngăn , cô chạy đến mặt Thẩm Tế Nguyệt, ngoan ngoãn hỏi: “Thiếu tá, thể để em rút một ống m.á.u ?”

Lục Dương: “……”

điều khiến càng ngờ tới là, Thẩm Tế Nguyệt khi xong chẳng hề phản đối gì, xắn tay áo lên, để lộ cánh tay trắng trẻo, thon dài mà rắn rỏi.

“Phiền phức thật.” Anh món đồ trong tay Hứa Mạt Mạt, vẻ mặt kiên nhẫn. “Làm nhanh lên.”

“Dạ.”

Hứa Mạt Mạt cầm kim tiêm, định chọc tĩnh mạch của . mà cô từng tiêm cho khác bao giờ, thử mấy vẫn đ.â.m trúng chỗ cần đ.â.m.

Thẩm Tế Nguyệt dứt khoát giật lấy đồ trong tay cô, dùng xúc tu điều khiển kim tiêm, tự rút một ống m.á.u.

 Xúc tu cầm ống m.á.u đưa đến mặt Lục Dương.

Thẩm Tế Nguyệt hỏi: “Lục chủ nhiệm m.á.u của gì?”

Lục Dương thành thật trả lời: “Thiếu tá, nghi ngờ chỉ dị biến của tăng vọt, xét nghiệm DNA.”

“Ừ.”

Sắc mặt thản nhiên, xúc tu buông lỏng, mẫu m.á.u rơi tay Lục Dương.

Lục Dương gật đầu, định xoay rời thì Thẩm Tế Nguyệt thêm một câu: “Lần lấy m.á.u thì tới hỏi thẳng , chỉ cần lúc đấy còn giữ lý trí.”

Lục Dương im lặng một giây, đầu : “Được, thiếu tá.”

Thẩm Tế Nguyệt buông tay áo, Hứa Mạt Mạt vẫn còn xổm bên cạnh .

Cô ngẩng đầu , mắt chớp chớp.

“……Ngốc.”

Hứa Mạt Mạt: “.....”

hiểu tại con tà ác vô cớ mắng .

Hiển nhiên, cũng ý định giải thích.

Hứa Mạt Mạt tức giận.

Hắn dựa mạnh, mắng ai thì mắng .

Đợi cô mạnh lên……

Cô đột nhiên nghĩ đến, mạnh lên thì chắc vẫn đ.á.n.h

Nghĩ đến khả năng đó, cô khỏi thấy tủi .

“Tít tít tít.”

Vòng tay của Thẩm Tế Nguyệt đột nhiên vang lên.

“Alo.” Hắn lười nhác trả lời.

Đầu bên là giọng Tạ Trăn: “Nếu rảnh như thì ngoài nhận nhiệm vụ . Tầng hầm bệnh viện 1 phong tỏa, chỉ còn Trần Khai ở đó, hỗ trợ.”

Thẩm Tế Nguyệt cúp máy, dậy.

Hứa Mạt Mạt hỏi: “Thiếu tá, định ngoài ?”

“Ừ.” Hắn cô một lát, đột nhiên vươn xúc tu bóp mạnh mặt cô, hung dữ : “Về ăn bậy nữa, ?”

Hứa Mạt Mạt nhéo mặt, phát âm thanh kỳ lạ: “Em ăng bậy âu……”

Đột nhiên, buông xúc tu , đó xoa xoa đỉnh đầu cô, gì, đột nhiên biến mất.

Loading...