ẾCH CHẲNG DẦM MƯA - NGOẠI TRUYỆN (3)
Cập nhật lúc: 2026-03-22 07:50:20
Lượt xem: 860
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng ngẩng mặt, ghé sát bên tai , thở ấm áp phả :
“Là … là …”
Hắn bỗng mở mắt.
Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, lưng rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Trong phòng tối đen, ngoài cửa tuyết vẫn rơi.
Người trong lòng vẫn ở đó.
Hắn cúi đầu nàng, nàng ngủ yên.
Dải lụa đỏ đương nhiên .
Hắn gương mặt ngủ của Xảo Xảo lâu, lâu đến khi nhịp tim dần định.
Rồi nhẹ nhàng xoay , kéo nàng sát lòng hơn, nhắm mắt .
Lần thì ngủ nữa. Hoàn ngủ .
nàng vẫn ở trong lòng — ấm áp, mềm mại, chân thực.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Còn giống mộng hơn cả trong mộng.
04
Hắn vốn nghĩ, đêm đó, quan hệ giữa hai sẽ tiến thêm một bước.
Đêm Xảo Xảo ngủ yên trong lòng , sáng dậy mặt đỏ bừng, vội vàng rời khỏi bên , lúc ăn cơm cũng dám ngẩng đầu .
Hắn nghĩ, sắp .
Chỉ cần đợi thêm, ủ thêm chút nữa, khối băng sẽ tan.
trời dường như luôn trêu — qua năm, Ôn Đình Ngọc đến.
Hắn vốn giấu Xảo Xảo.
Hắn với nàng, bảo Ôn công t.ử đến, đang đợi trong thư phòng.
Nàng sững một chút, gật đầu, .
Rồi nàng .
Người cũ gặp , dường như vô vàn lời .
Đèn trong thư phòng sáng mãi.
Châu Doãn trong sân, cánh cửa sổ .
Trên giấy cửa in bóng hai , một một , cách xa.
Không rõ họ gì, chỉ thấy ngọn đèn , từ buổi chiều đến tận hoàng hôn vẫn sáng.
Hắn bao lâu, chính cũng .
Sau đó chân tê cứng, mới về phòng .
Ngồi yên, dậy, bên cửa sổ .
Ngọn đèn vẫn sáng.
Hắn bắt đầu thấy khó chịu.
Không đau như d.a.o cắt, mà là nặng nề, đến thở cũng khó.
Hắn tự an ủi :
Vốn dĩ nàng đến đây là để việc, tìm chỗ dung .
Vốn dĩ Ôn Đình Ngọc là quen nàng .
Vốn dĩ… vốn dĩ nên mong cầu gì.
Những đạo lý , đều hiểu.
…
lúc hai vị trưởng ở cùng , mở một vò rượu mơ.
Hắn gì, chỉ đó.
Huynh trưởng rót rượu, uống.
Rót một chén, uống một chén.
Rót hai chén, uống hai chén.
Uống đến một lúc, bỗng đưa tay, giật lấy vò rượu.
Hai còn kịp phản ứng, ngửa đầu, trực tiếp uống từng ngụm lớn.
“A Doãn!”
Hắn để ý, tiếp tục uống.
Đến khi gần nửa vò cạn sạch, mới đặt mạnh xuống bàn, thở dốc.
Hai vị , đầy vẻ xót xa.
Đại ca mở lời , trầm giọng giọng:
“Đêm đó, …”
Nói đến nửa chừng, tiếp .
Nhị ca tiếp lời, thở dài:
“Đêm đó cơ hội như , than cũng ‘ ’ hết, …”
Hắn cúi đầu, .
Men rượu dâng lên, thứ mắt bắt đầu chao đảo.
Rất lâu , khàn giọng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ech-chang-dam-mua/ngoai-truyen-3.html.]
“Đệ dám. Đệ sợ trong lòng nàng còn . Đệ sợ nàng chỉ vì lạnh, chứ … gần .”
“Đệ sợ nếu tiến thêm một bước… nàng sẽ rời .”
Hắn ngẩng đầu hai vị , còn khó coi hơn .
“Đại ca, nhị ca… các xem, vô dụng ?”
Đại ca gì, chỉ vỗ vai .
Nhị ca mặt , nỡ .
Trong phòng lặng lâu.
Ngoài cửa, ngọn đèn vẫn sáng.
Ánh đèn trong thư phòng , chiếu suốt cả buổi chiều, khiến lòng Châu Doãn trống rỗng.
Hắn cúi đầu, vùi mặt cánh tay.
Giọng cũng theo đó mà vang lên:
“Đệ vốn định chờ thêm… ủ thêm chút nữa…”
Khoảnh khắc , ai đáp lời.
Vò rượu mơ vơi quá nửa, nghiêng bàn, từng giọt rượu nhỏ xuống.
Giống như lòng lúc .
Không đau, chỉ là ẩm ướt, lạnh lẽo đến tận cùng.
Sau đó say, gục xuống bàn, miệng vẫn lẩm bẩm điều gì đó.
Hai vị ghé , chỉ hai chữ:
“Không dám… dám…”
Ngọn đèn ngoài cửa, cuối cùng cũng tắt.
Trong cơn mê, Châu Doãn dường như thấy khẽ đẩy cửa bước , đến bên .
Là ai?
Hắn .
Cũng còn sức mở mắt .
06
Thật Xảo Xảo cũng quá nhiều với Ôn Đình Ngọc, càng dây dưa lâu.
Nàng cũng ngờ đến.
Dù bức thư cuối cùng, nàng cũng hồi âm.
Nàng ngoài cửa thư phòng, thấy .
Gầy , tiều tụy hẳn, mắt thâm đen, như lâu ngủ một giấc trọn vẹn.
Nàng giữ lễ, hỏi một câu:
“Vẫn chứ?”
Ôn Đình Ngọc nàng, mắt dần đỏ lên.
“Không . Xảo Xảo, sống hề .”
“Ta thật sự hối hận . Nàng thể… cho thêm một cơ hội ?”
Trần Xảo Xảo cụp mắt, đáp.
Những chuyện năm xưa dồn về, từng cảnh từng cảnh.
Nàng nhớ bên bếp sắc t.h.u.ố.c cho , nhớ bộ áo nàng may lệch lạc, nhớ ngày quan sai vây quanh rời khỏi con hẻm, đầu nàng một cái .
Khi là thật lòng thích.
tất cả là chuyện cũ .
“Bây giờ tuy tất cả, nhưng cuối cùng mới phát hiện chỉ sống trong thấp thỏm. Ta luôn nhớ đến nàng, nhớ lúc nàng ở bên , chúng …”
“Không cần nữa, ngài nên về .”
Xảo Xảo cắt lời, giọng lớn, nhưng khiến lập tức im bặt.
Ôn Đình Ngọc nàng, trong mắt như thứ gì đó vỡ .
“Xảo Xảo…”
“Lần … lẽ rõ. Ta còn trách ngài nữa. Bây giờ sống , ở kinh thành ngài cũng nên như .”
“Đường về kinh xa, nên khởi hành sớm, khi trời tối còn kịp đến trạm dịch.”
Nghe xong, Ôn Đình Ngọc , nụ còn khó coi hơn .
“Thì … nàng thật sự buông .”
Xảo Xảo thêm, cũng ý tiễn .
Ôn Đình Ngọc rời .
Ra đến cổng viện, đầu một .
Nàng còn đó.
Trong sân trống trải, chỉ còn gió lùa qua hành lang, cuốn một chiếc lá rơi, xoay vài vòng rơi xuống.
05
Khi Xảo Xảo trở về, trong phòng vẫn còn mùi rượu.
Châu Doãn gục bàn, mặt vùi trong cánh tay, nhúc nhích.
Vò rượu mơ bên cạnh cạn từ lâu.