Về thì còn như nữa.
Bùi Tố , kế mẫu lòng rắn rết, những việc bà đều là nâng lên để hại .
Tất cả đều là giả.
Vẻ từ bi của kế mẫu là giả.
Ngay cả tình yêu của trong lòng cũng là sắp đặt.
Mọi ảo tưởng đều để kéo khỏi vị trí Thế t.ử, thậm chí lấy mạng .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Bùi Tố nhiều tự hỏi.
Nàng ?
Nàng cố ý ?
thể mềm lòng nữa.
Thanh danh bại hoại, tiền đồ mờ mịt, dám đ.á.n.h cược.
Nàng chỉ là quân cờ của kế mẫu.
Là kẻ dẫn dắt rơi xuống vực sâu.
Bùi Tố cúi đầu buộc dây áo choàng.
Bỗng ngửi thấy mùi hương lạ quen.
Thanh Liên thường hun áo, chỉ là thứ hương lâu dùng.
Tiểu tư mới tới hiểu chuyện, lấy nhầm một chiếc áo cũ.
Mặt trong vạt áo vết vá.
Ở đó cũng thêu một chữ “Liên”.
Khi Thanh Liên hiểu sự chênh lệch phận, lòng lo lo mất, u uất mấy ngày.
Hắn giữ lấy ngón tay nàng, từ phía ôm lấy nàng, cúi đầu vùi hõm cổ nàng, dính dấp mà nài nỉ.
“Thêu ở đây.”
“Để tất cả đều , Bùi Tố là của Thanh Liên.”
Hương hoa lựu nơi tóc nàng thoang thoảng như như .
Rõ ràng lâu lắm , giờ ngửi thấy.
Bùi Tố trầm mặc giây lát, đột nhiên khẽ, đầy giễu cợt.
“Đi gọi Tùng Trúc đến.”
Tùng Trúc nhập phủ cùng năm với Thanh Liên, nhỏ hơn nàng một tuổi.
Cũng khá hiểu ý .
Bùi Tố cởi áo choàng đưa cho tới.
Rõ ràng định bảo Tùng Trúc lấy chiếc áo khác, nhưng ma xui quỷ khiến hỏi:
“Thanh Liên ?”
Tùng Trúc đáp:
“Kiều cô nương bốn canh giờ lên thuyền.”
Nàng họ Kiều.
“Những thứ thì ?”
“Nàng cần nữa.”
Không cần nữa.
Bùi Tố bỗng thấy phiền muộn, hành lang quanh co bên ngoài, tay vô thức siết c.h.ặ.t.
“Nàng ?”
Tùng Trúc đáp: “Không.”
Hắn xong, hồi lâu Thế t.ử lên tiếng.
Ngẩng đầu , thấy sắc mặt Thế t.ử âm trầm, liền bổ sung:
“Mấy ngày khi thì .”
Tùng Trúc cũng thấy bất bình Kiều Liên, giọng trầm xuống.
“Kiều cô nương mấy tháng nay đều vui, sắc mặt kém. Sau đó hình như còn bệnh, sắc t.h.u.ố.c.”
Quả nhiên nàng bệnh .
Thực hôm nay sắc mặt nàng cũng khó coi, lúc nào cũng tái nhợt, cả mỏng như tờ giấy.
“Bệnh gì?”
Tùng Trúc .
Kiều Liên cũng với .
Bùi Tố đặt sách xuống.
“Đi tìm bã t.h.u.ố.c.”
Tùng Trúc lui .
Hai ngày nay chỉ nàng bệnh sắc t.h.u.ố.c, cũng dễ tìm.
Bùi Tố gọi phủ y dậy.
“Đây là t.h.u.ố.c gì?”
Lão đại phu vội khoác áo, thấy Thế t.ử ăn mặc mỏng manh, sắc mặt vội vàng, liền chuyện chẳng lành, run rẩy xem ngửi.
“Là t.h.u.ố.c gì?”
Thế t.ử mặt tái nhợt, hỏi nữa.
Ánh đèn l.ồ.ng chiếu tới mặt , lạnh lẽo như quỷ.
Đại phu run giọng:
“Nhân sâm, hoàng kỳ, đương quy…”
“Là t.h.u.ố.c an thai.”
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/duyen-lanh-lai-lo/chuong-4.html.]
Thuyền hơn hai mươi ngày thì tới Dương Châu.
Trong thời gian , từng do dự, giằng xé.
Ta mặt sông mênh mang khói sóng, tâm trí sa bùn lầy.
Rõ ràng là tự do, rõ ràng tiền.
Vì giữ cốt nhục của ?
Đứa bé sẽ gặp Bùi Tố.
Chỉ là con của .
Đường dài.
Ta chỉ cầm b.út, trong khoang thuyền.
Một suy nghĩ.
Nghĩ xem thể giữ đứa trẻ .
Nghĩ xem nếu là con gái thì nên đặt tên con bé là gì.
Những dòng chữ rơi xuống hỗn loạn thành câu.
Trên đường xuôi về phương nam, thỉnh thoảng gặp gió mưa.
Có mưa gió cuồng nộ, sóng đặc biệt dữ dội, thuyền thể cập bến.
Nước xối xả tràn khoang.
Hành lý lẻ tẻ theo thuyền lắc lư rơi đầy khoang thuyền.
Ta ngã xuống sàn, choáng váng đến mức chẳng rõ gì.
Lúc tưởng sẽ c.h.ế.t.
Sau đó, sóng yên gió lặng.
…
Trên thuyền, một gia đình xa lạ ôm c.h.ặ.t lấy , mừng đến rơi lệ.
Ta nôn mấy , tự sắc t.h.u.ố.c uống, cô độc một , bỗng nhiên nghĩ thông.
Ta suy nghĩ quá nhiều, thể vốn yếu. Nếu khó sinh mà c.h.ế.t, con ?
Ta thích, nếu sống đến ngày nó lớn khôn, nó còn thể , dựa ai?
Bùi Tố sẽ cưới vợ.
Sẽ con của riêng .
Hắn hận đến thế, cũng sẽ đối đãi với con .
Thế sự khó lường.
Năm mẫu qua đời, mới hơn mười tuổi.
Ngay cả tiền chôn cất bà cũng .
Lúc đường cùng, bán lấy ba mươi lượng bạc.
Từ đó, niềm vui ngắn ngủi, nỗi đau dài lâu.
Vận mệnh tồi tệ như , một trải qua là đủ .
Gió sóng dần lắng, thuyền cập bến.
Màu liễu xanh ở ngay mắt.
Xuống thuyền, mua một căn nhà.
Lại mua một thang t.h.u.ố.c phá thai, một lặng lẽ uống.
Sau hơn một tháng tĩnh dưỡng, mở tiệm thêu.
Vân nương là thuê quản sự.
Nàng là góa phụ, hơn mười mấy tuổi, việc nhanh nhẹn, hỏi chuyện riêng của , chỉ từ kinh thành đến.
Trong tiệm mấy thêu nương, quy mô lớn, danh tiếng cũng , nhưng đủ để mưu sinh.
Tháng thứ ba khi mở tiệm.
Một công t.ử thế gia từ kinh thành đến nhậm chức Tri phủ Dương Châu.
“Đại nhân họ Bùi,” Vân nương xuống kim thuận miệng , “mới lễ đội mũ, quả là thanh niên tài tuấn.”
Ánh nắng mùa thu chiếu xuống giàn thêu, khiến thoáng ngẩn .
Đầu ngón tay tê.
Tưởng sẽ gặp nữa.
đêm , khi khóa cửa tiệm, xách đèn về nhà.
Lại bắt gặp một cỗ xe ngựa đỗ bên cạnh tiệm thêu.
Đêm thu lạnh, khoác áo choàng, chỉ lộ nửa khuôn mặt, lặng lẽ men theo chân tường mà .
Có xuống xe.
Bùi Tố bước dài đuổi theo, đến mặt mới dừng .
“Kiều Liên.”
Hắn gỡ mũ trùm của , chăm chú mắt .
Hốc mắt đỏ lên.
“Vì cho ?”
Ngón tay khẽ co .
Cổ họng như chặn , nghẹn ngào, chỉ là gì.
Không thể .
Hắn sẽ chỉ cho rằng dùng chuyện để uy h.i.ế.p , sẽ càng thêm căm ghét .
Huống hồ còn định , cưới vợ.
Ta cũng giữ đứa bé.
Nói , quả thật đúng lúc.