DUYÊN LÀNH LẠI LỠ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-05-02 20:00:53
Lượt xem: 3,854

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trở về, quên Bùi Tố, quên hết những chuyện .

Trời hửng sáng, phía chân trời ánh lên sắc trắng như bụng cá.

Ta cầm khế đến quan phủ, thủ tục thoát khỏi nô tịch, xin lộ phiếu, đặt thuyền xuôi về phía nam.

Chặng cuối là đến y quán.

Đại phu vẫn nhớ mặt , đầu ngón tay đặt lên mạch, giọng ôn hòa.

“Cô nương nghĩ kỹ ?”

“Vâng.”

Ta cúi đầu, khẽ đáp.

“Không giữ.”

Không thể giữ.

Cũng nên giữ.

dậy bốc t.h.u.ố.c.

Ta ghế gỗ, lặng lẽ chờ, tay vô thức siết c.h.ặ.t vạt váy, nhăn cả mảnh vải nơi đầu gối.

Cửa phía bỗng bật mở.

Bùi Tố ngược sáng, lạnh giọng chất vấn.

“Trục Vũ đồ của nàng để quên ở chỗ ngươi.”

“Ngươi thấy ?”

Ta cứng đờ ngẩng mắt.

“Không.”

“Đồ nàng để thu dọn, giao cho thị nữ cận của nàng , xác nhận từng món một .”

Hắn im lặng .

Trong y quán hương t.h.u.ố.c thoảng nhẹ.

Đại phu gói d.ư.ợ.c liệu giấy gai vàng.

Bùi Tố dường như lúc mới chú ý, mày khẽ nhíu.

“… ”

Giọng dịu .

“Ngươi bệnh ?”

Hô hấp khẽ khựng .

Hắn sang đại phu.

“Nàng mắc bệnh gì?”

“Là say thuyền, cần chuẩn chút t.h.u.ố.c.”

Ta khẽ đáp.

Từ kinh thành đến Dương Châu, xuôi dòng về nam.

Ta gấp, thuyền nhanh hơn, chỉ hơn hai mươi ngày là đến.

Ta m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng, chính là lúc dễ choáng váng buồn nôn.

Vốn nên ở kinh thành bỏ đứa bé.

đại phu .

Sau khi dùng t.h.u.ố.c sảy t.h.a.i tĩnh dưỡng lâu ngày, nên bôn ba.

Hầu phủ bắt lập tức rời kinh, chậm chuyện Thế t.ử hạ sính lễ.

Ta chỉ thể .

Bùi Tố vượt qua , xé gói giấy gai niêm phong.

Ta , hiểu chút y lý.

Trước mắt là Ngô thù du, mộc qua, còn ít muối.

Phương t.h.u.ố.c sắc với nước sôi trăm , sai một chút nào.

Ta còn kịp thở phào.

Đã giọng lạnh như ngọc vỡ vang đầu.

“Theo về Hầu phủ một chuyến.”

“Trục Vũ mất đồ, thẩm vấn ngươi.”

Ta cân nhắc giây lát.

“Ta nay còn là gia nô. Tống cô nương thẩm vấn , e rằng…”

Bùi Tố siết cổ tay , kéo dậy, cho hết, bế xốc lên, nhét xe ngựa.

Hắn hạ rèm, dựa vách xe, hạ cùng một chỗ.

Lúc mới đáp nốt nửa câu còn dang dở.

“Ngươi từng là...”

Hắn nghiến răng nhè nhẹ.

“Chuyện còn tính xong, thể dễ dàng rời ?”

Ta choáng, nhắm mắt chuyện.

Xe ngựa thỉnh thoảng xóc nảy.

Ta ngã , gáy bất chợt va lòng bàn tay .

Ta khó chịu nheo mắt, đúng lúc chạm ánh mắt .

Không nhịn , nôn khan một tiếng.

Bàn tay đỡ bỗng khựng .

Tống Trục Vũ mất một viên trân châu.

Viên trân châu rơi gầm bàn trang điểm, trong bóng tối vẫn ánh lên quang trạch nhuận sáng.

Ta bước phòng thấy.

Sau lưng đẩy mạnh một cái.

“Thấy thì nhặt.”

Ta theo bản năng che bụng , nửa quỳ nửa ngã xuống đất, tay chống nền đau âm ỉ.

Sau lưng là từng ánh mắt mỉa mai, như mũi lúa, châm gáy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/duyen-lanh-lai-lo/chuong-3.html.]

Chỗ đó, chỉ thể phủ phục xuống đất mà nhặt.

Là nàng cố ý.

Rõ ràng thoát nô tịch.

Nàng vẫn ép cúi đầu quỳ gối.

Ta nhắm mắt, phủi bụi nơi vạt áo, dùng khăn lau vệt m.á.u nơi lòng bàn tay.

Đứng dậy, hề động.

“Đồ của Tống cô nương tìm , quấy rầy nữa.”

Ta bước qua ngưỡng cửa.

Thị nữ túm lấy cánh tay , giữ c.h.ặ.t.

Tống Trục Vũ , khẽ hất cằm.

“Vừa thoát nô tịch dám nổi tính khí mặt chủ cũ ?”

Trên b.úi tóc nàng , chiếc trâm chuồn chuồn lấp lánh.

Cánh vàng mỏng khẽ rung.

Như cũng đang nhạo.

Giữa chúng cách như vực thẳm.

còn là nô tỳ.

Đối diện với thiên kim quan gia, vẫn chỉ thể cúi đầu.

Ta thẳng, run rẩy, c.ắ.n rách môi.

Ánh mắt Bùi Tố lướt nhẹ qua .

Mày khẽ nhíu đến mức khó nhận .

“Thôi.”

“Nàng vụng về như thế, thể gì?”

Hắn tùy ý chỉ một tiểu tư.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Ngươi nhặt.”

Tống Trục Vũ cầm quạt tròn, bất mãn đẩy nhẹ vai .

Chỉ lạnh nhạt, ẩn chút kiên nhẫn.

“Nàng sắp .”

“Nàng còn tức giận gì nữa?”

Cuối cùng cũng thoát .

Không đầu, qua hành lang, xuyên qua hậu viện, hướng về cánh cửa nhỏ khảm trong tường gạch xanh.

Hoa lựu nở rộ.

Lá xanh hoa đỏ vươn dài ngoài cánh cửa khép hờ.

Sau lưng đuổi theo, bước chân vội vã, thở hổn hển gọi .

“Thanh Liên tỷ tỷ!”

Ta đầu, nhận là tiểu tư từng quen.

“Ta tên Kiều Liên.” Ta hạ giọng.

“Ta họ của .”

Không cái tên phu nhân ban.

Cũng cái tên Bùi Tố vẫn gọi.

Là tên thật của .

Tiểu tư khựng .

“Kiều tỷ tỷ.”

Trong lòng ôm đầy đồ cũ.

Con diều giấy ố vàng đặt vai, tay xách chiếc đèn l.ồ.ng sa đỏ tết Nguyên tiêu năm ngoái.

“Thế t.ử sai đến hỏi.”

“Tỷ tỷ để quên đồ ?”

Ta lắc đầu.

Gió xuyên qua hành lang, thổi khô cả vệt lệ.

“Không cần nữa.”

Ngoài cửa sổ mưa lớn tạnh.

đầu hạ, ban đêm vẫn còn lạnh.

Tiểu tư lấy áo choàng, khoác lên Bùi Tố.

Hắn cúi đầu sách, khuỷu tay tựa tay ghế.

Không nổi.

Khép sách , cuộn lên, mở .

Lật qua loa mấy trang.

Hắn thấy nơi góc trang mấy dòng phê chú mực son.

Cuối dòng ký tên—”Liên.”

Hắn nhắm mắt.

Nhớ sáu năm .

Kế mẫu mua về một nha đầu, rằng giữ bên dạy dỗ vài năm, sẽ đưa sang hầu hạ .

Bùi Tố thấy ma ma dắt nàng từ cửa nhỏ . Tóc nàng rối bời, xơ xác, gầy đến đáng thương.

Sau cũng , nàng xuất nghèo khó, chữ.

Hắn đôi mắt trong veo của nàng.

Phòng trong lòng mỏng như tấm yên la mềm, chạm nhẹ là vỡ.

“Ta dạy nàng.”

Nói là tỳ nữ, kỳ thực giống chủ t.ử, giống cùng lớn lên từ thuở bé, thanh mai trúc mã.

Lúc tình ý nồng đậm nhất, Bùi Tố đưa chiếc vòng ngọc của mẫu mất cho nàng, hứa một đời một kiếp một đôi .

 

Loading...