Ánh mắt Yến Tùy ngừng biến hóa theo từng lời . Ban đầu là bất lực, đến kinh ngạc, chấn động... cuối cùng biến thành sát ý ngút trời.
"Lão tổ phụ của nàng , còn một kẻ nữa là ai? Để g.i.ế.c luôn một thể."
Lời của như rít qua kẽ răng, nhưng bàn tay đang lau nước mắt mặt mực dịu dàng.
"Bây giờ vẫn lúc g.i.ế.c đó. Kẻ dám với những lời , ắt hẳn chuẩn vẹn , sợ tay ."
Yến Tùy : "Chẳng nàng bảo là mộng ?"
Ta chột dời mắt: "Phải a... Trong mộng thấy kẻ đó chuẩn vẹn mà."
Tinhhadetmong
Yến Tùy vạch trần . Chàng một hồi, thò tay n.g.ự.c áo lấy một cây châu thoa: "Kim Châu giáp biển, mở hòm đấy, cầm lấy mà chơi."
Ta ghé đầu gần: "Chàng cài cho ."
Chàng từ chối, cẩn trọng từng chút một cài cây châu thoa b.úi tóc của . Cảm thấy tay rời , định ngẩng đầu lên thì lòng bàn tay ấn nhẹ đầu.
Phía đỉnh đầu, giọng Yến Tùy khàn đặc hồi lâu mới vang lên: "Xin , bảo vệ cho nàng."
Ta bàng hoàng. Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, nước mắt thể kiểm soát mà rơi lã chã.
"Không trách , Yến Tùy, là của ."
"Là do tin tưởng ... quá muộn màng."
15
Ta vốn định kể đầu đuôi ngọn ngành những chuyện xảy ở kiếp cho Yến Tùy . trọng tâm của lúc nào cũng lệch .
"Vậy nàng lý do ... trúng nàng ?"
"Ta là ai, nàng cũng chứ?"
Biết, cái gì cũng . Câu chuyện của và Yến Tùy bắt đầu từ khi nào đây?
Cứ bắt đầu từ trận tuyết lớn bảy năm , khi Yến Tùy quỳ suốt nửa canh giờ bên ngoài xe ngựa của Đại bá phụ .
Năm đó tám tuổi, vẫn là Nhị tiểu thư nhà họ Văn tổ mẫu sủng ái đến vô pháp vô thiên. Nghe phố gánh múa rối mới đến, liền đòi xem bằng . Tổ mẫu chịu nổi sự nhõng nhẽo của nên đưa .
Giữa nghỉ của hai vở diễn, tựa bên cửa sổ ngắm tuyết, chợt phát hiện cuối ngõ xe ngựa của Đại bá phụ đang đỗ, mà xe ngựa , một thiếu niên nhỏ đang quỳ. Ban đầu, thấy lạ nhưng cũng mấy để tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/duoi-hien-nghe-tieng-chuong/chuong-9.html.]
xem hết thêm một vở kịch nữa, thiếu niên vẫn quỳ ở đó, Đại bá phụ cũng rời . Ta nhịn , thừa dịp tổ mẫu chú ý liền lẻn ngoài, vặn bắt gặp cảnh Đại bá phụ ném hai đồng tiền xu:
"Hôn sự hai nhà chúng từ nay xóa bỏ, cầm lấy mà an táng cha ngươi ."
Nói xong, xe ngựa của Đại bá phụ liền rời . Chỉ còn thiếu niên ngơ ngác quỳ đó, hai đồng tiền xu, dường như biến thành một tuyết.
Ta tức giận vô cùng! Tuy mới tám tuổi nhưng cũng đứa trẻ hiểu chuyện, "thoái hôn" là ý gì vẫn . "An táng" thì hiểu lắm, nhưng hai đồng tiền xu thì cái gì cơ chứ! Đại bá phụ đúng là đồ keo kiệt!
Ta hầm hầm tới, lẩm bẩm Đại bá phụ thật bủn xỉn, lôi tiền mừng tuổi từ trong túi gấm nhỏ của — nào là thỏ vàng nhỏ của tổ mẫu cho, cá vàng nhỏ của tổ phụ cho, nguyên bảo nhỏ của Đại bá phụ, hạt dưa vàng của Đại bá mẫu, tất cả nhét hết tay .
"Vị ca ca , đừng bận tâm đến Đại bá phụ của , ông chính là kẻ bủn xỉn! Chỗ cho , đủ để an... an cái gì ?"
Chàng ngơ ngác ngẩng đầu . Rất lâu cũng lời nào.
Lúc , từ xa vang lên tiếng gọi của ma ma, tổ mẫu phát hiện biến mất. Ta gọi thêm một tiếng nữa, vẫn đáp lời. Ta tưởng lạnh đến hóa ngốc , đành nghiến răng lấy vàng , nhét hết túi gấm, đau lòng treo cái túi lên cổ .
"Bên ngoài lạnh lắm, vị ca ca , tìm tổ mẫu đây, cũng mau về thôi!"
...
Đó chính là đầu gặp Yến Tùy. chẳng hề thấy chuyện gì to tát — lúc sủng ái, mấy thứ thỏ vàng cá vàng như thế còn nhiều lắm.
Vì , bao giờ nghĩ rằng, một chút thiện ý nhỏ bé mà chính còn chẳng để tâm , thể khiến Yến Tùy bằng con mắt khác. Thế nên khi gặp , mới tràn đầy sợ hãi đối với .
Yến Tùy ghi nhớ lâu, lâu. Lâu đến mức hình bóng ngày đó trong hồi ức của như tỏa hào quang, tựa như tiên t.ử trời.
Yến Tùy miêu tả như , cũng chẳng hề phản bác.
"Vậy thế của , nàng cũng chứ."
Ta — Đó là năm thứ ba khi gả cho , khi rạch nát mặt, bẻ gãy tay Văn Nhụy lúc là Tề Vương phi, mà vẫn Hoàng đế bao che, chịu hình phạt nặng nề, lúc đó mới .
16
"Chàng là... con trai của Trân phi và Bệ hạ."
Ta khẽ khàng thốt câu . Thần sắc Yến Tùy cứng đờ trong thoáng chốc. ánh mắt dịu dàng của , dần dần thả lỏng: "Ừm."
Chẳng ai dám tin rằng, Hoàng đế dây dưa rõ với thê t.ử của thần t.ử. Càng ai ngờ tới, vị thần thê mang long t.h.a.i và bí mật sinh hạ đứa trẻ.