DƯỚI HIÊN NGHE TIẾNG CHUÔNG - Chương 13

Cập nhật lúc: 2025-12-28 09:11:56
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

24

Khi tỉnh , khóe mắt vẫn còn vương một giọt lệ.

Ta nghi hoặc lau giọt nước , bên tai liền vang lên một tiếng hừ lạnh: "Tỉnh ? Nàng cũng khéo ngủ thật đấy Văn Linh, đòi thả diều là nàng, rốt cuộc diều là thả, quà vặt là nàng ăn, ăn xong là lăn ngủ, một giấc ngủ tận một canh giờ. Có đôi khi thực sự thắc mắc sự khác biệt giữa nàng và Phì Phì là gì đấy."

Phì Phì là con heo con mà hàng xóm tặng. Ta nỡ g.i.ế.c thịt nên cứ thế nuôi nó.

Ta uể oải vươn vai một cái, ngước lên , nọ miệng thì càm ràm nhưng tay vẫn cầm ô che chắn kỹ, để nắng chiếu mặt dù chỉ một chút. Ta thẳng dậy, hôn một cái rõ kêu lên mặt .

"... Giữa thanh thiên bạch nhật thế ." Chàng thản nhiên : "Chuyện nên đôi."

"Nói tiếng ."

"Còn bên mặt trái nữa."

Ta ghé sát , ngay lúc môi sắp chạm thì dừng khựng : "Nằm mơ , tại thưởng cho chứ?"

Nói xong, liền vắt chân lên cổ mà chạy. Hai năm nay tính tình và lòng kiên nhẫn của Yến Tùy lên nhiều, duy chỉ cái tính "tất báo" nhỏ mọn là chẳng hề đổi — cứ việc cuối cùng khi rời thượng kinh là thu thập bằng chứng phạm tội của tổ phụ và Đại bá phụ, khiến cả hai mất chức, khiến tổ phụ mất sạch thanh danh tuổi già, lếch thếch dọn cả nhà về Nam Dương là đủ hiểu .

Để bắt thì thê t.h.ả.m chắc luôn!

Tiếc , chạy thoát khỏi khinh công. Ta vẫn tóm , vị cựu Thống lĩnh Trấn Phủ Ty ấn xuống con thuyền nhỏ giữa đầm lau sậy, "trừng phạt" cho một trận trò.

Xong xuôi, chân bủn rủn cả nổi, đành để cõng về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/duoi-hien-nghe-tieng-chuong/chuong-13.html.]

"Hôm qua kháo ngoài chợ, Hoàng đế băng hà , những phi tần con đều tuẫn táng, Trân phi... cũng trong đó."

Chàng khựng một chút: "Ừm."

Ta phủ phục lưng , gì thêm. Hai năm , khi Yến Tùy áp giải t.h.i t.h.ể Lý Như Mộ về thượng kinh, liền đưa xuôi Nam đến Hoài Nam . Những đứa con còn của Hoàng đế đều còn nhỏ, nhưng cả hai cha con họ đều hiểu rõ một điều: Dù bồi dưỡng kế vị từ đám con nhỏ , Hoàng đế cũng tuyệt đối lập Yến Tùy Thái t.ử. Thân phận của chính là vết nhơ của Hoàng đế.

Vì thế, Yến Tùy tự c.h.ặ.t một đốt ngón tay út để bày tỏ quyết tâm rời khỏi vòng xoáy hoàng quyền, dùng nó để đổi lấy tự do cho chúng . Chúng sống cuộc đời mà ngày xưa Trân phi từng mong Yến Tùy sẽ : Tự do tự tại, cơm áo lo.

Nghĩ đến đây, chợt nhớ một chuyện, ghé sát tai Yến Tùy:

"Báo cho một tin mừng, — sắp cha ."

Chàng thèm ngoảnh đầu : "Bảo gọi nàng bằng cha? Kiếp sa— Cái gì?!"

Tinhhadetmong

Chàng khựng , phắt đầu. Ta gật đầu xác nhận.

Chàng ngây hồi lâu, bỗng nhiên cuống quýt chân tay:

"Thế... thế còn bắt cõng? Có ép bụng ?"

"Văn Linh! Sao lúc nãy nàng cho ! Ta mới giày vò mạnh bạo như ... chỗ nào khó chịu chứ?"

Chàng vội vàng đổi tư thế, bế thốc lên mà . Ta đến mệt lả, áp mặt n.g.ự.c , lắng nhịp tim đập mạnh mẽ và đầy sức sống.

Đây chẳng chính là một kết cục thật , thật .

(Hoàn)

Loading...