Đụng Vào Hồ Ly - Chương 8: Quá Khứ Của Bạch Hồ
Cập nhật lúc: 2026-02-10 15:16:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Phi hiểu kể hết chuyện cho Trang Hàn ... Có lẽ vì cứu ... Có lẽ vì khuôn mặt giống thiên thần...
Một năm , cha Thẩm Phi qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông. Cậu lặn lội đến thành phố D tìm nhưng họ bỏ . Tiền bạc trộm sạch, đành lưu lạc ở đây. Thẩm Phi hoa tay, từng học trang sức bạc, nhưng còn quá nhỏ, mấy bán chút tiền đều bọn du côn trấn lột. Mùa đông đến, vẫn sống chui rúc trong khu ổ chuột...
– Đông Tuyết! Cô về lúc nào thế... – Thẩm Phi ngủ, Trang Hàn định ngoài thì thấy Hàn Đông Tuyết lù lù ở cửa.
– Vừa mới về! Hắn là ai!? – Bạch Hồ chỉ tay giường.
– A! ~~ Một bạn ~~ – Trang Hàn chột .
– Bạn? Trang công t.ử bắt đầu đổi gu thích đàn ông từ bao giờ thế? – Bạch Hồ thừa Trang Hàn là hoa hoa công t.ử nổi tiếng sát gái, từng kết giao với đàn ông.
Trang Hàn vội thanh minh:
– Cô bậy bạ gì đó! Cậu là cứu ngoài đường...
Lời thốt , Trang Hàn hối hận.
Bạch Hồ liếc giường, lạnh lùng :
– Hừ! Ra ngoài! chuyện !
Hai xuống ghế sô pha phòng khách.
– Anh đang gì ? – Bạch Hồ mở lời .
– Cậu sắp c.h.ế.t cóng ngoài đường ! – Trang Hàn cãi .
– Liên quan gì đến ? – Bạch Hồ trừng mắt.
– Cô... Cậu !
– Đuổi ! Ngay lập tức! – Bạch Hồ lệnh, cho phép biện giải.
– ...
Biết Trang Hàn đang để tình cảm chi phối, Bạch Hồ hạ giọng giải thích:
– Chính vì nên mới đuổi ! Nơi chỉ em Yêu Hồ Bang lui tới, mà còn tai mắt của các bang phái khác. Nếu xảy chuyện gì, chôn cùng ?
Lời của Hàn Đông Tuyết như gáo nước lạnh tạt mặt Trang Hàn.
– ! Phải đưa ... bây giờ?
– Vào đ.á.n.h thức dậy! Đi theo !
– Ừ! – Trang Hàn thấy lý, đành ngoan ngoãn theo.
Quán Bar Băng Ngày
Bạch Hồ lái xe đưa hai đến một quán bar lạ hoắc.
– Đến ! Xuống xe !
Trang Hàn dìu Thẩm Phi xuống xe, ngơ ngác biển hiệu. Đến quán bar gì?
– Đứng ngẩn đó gì! Dẫn đây! – Bạch Hồ , bỏ Trang Hàn đầy thắc mắc phía .
Vào trong quán, Hàn Đông Tuyết phịch xuống quầy bar, châm điếu t.h.u.ố.c, với nhân viên:
– Gọi ông chủ các đây!
– A! Hì hì ~~ Thưa cô, ông chủ đây, chuyện gì cô cứ với ! – Nhân viên cô gái mặc đồ trắng toát khí thế bức , là dễ chọc.
– HÀN —— VÀO —— ĐÔNG —— ANH LĂN RA ĐÂY CHO TÔI! NẾU KHÔNG TÔI ĐỐT CÁI Ổ CHÓ NÀY ĐẤY! NGHE THẤY KHÔNG! ——
Tiếng hét của Bạch Hồ tất cả khách khứa giật .
Bạch Hồ chẳng thèm quan tâm, tiếp tục gào:
– HÀN VÀO ĐÔNG! CÓ NGHE KHÔNG HẢ?
– Á! Cô em gái quý hóa ~~ Ha ha ~~ – Hàn Vào Đông trốn nữa, đành chui cầu hòa – Ha ha ~~ Có chuyện gì thế? ~~ Rảnh rỗi đến thăm ~~
– Bớt nhảm! Không đang tìm nhân viên phục vụ ! Em mang đến cho một đây! – Bạch Hồ chỉ Thẩm Phi.
– Hì hì ~~ Không dám phiền em gái phí tâm ~~ Ha ha ~~ Anh...
– Sao? Anh cần ? – Bạch Hồ lườm ông trai (họ).
– Ôi! ~~~ Cần chứ! Đương nhiên là cần! – Hàn Vào Đông vội vàng gật đầu lia lịa.
– Vậy giao cho ! À quên , cần điều dưỡng một hai tháng mới việc ! Đối xử với cho ! Nếu thì...
– Anh ! Anh mà!
– Tốt! Trang Hàn, giao cho Hàn Vào Đông là xong! Chúng về!
Nói xong, Hàn Đông Tuyết lưng định . Thẩm Phi nãy giờ vẫn hiểu chuyện gì, cứ túm c.h.ặ.t áo Trang Hàn.
– còn chút chuyện. – Trang Hàn với Bạch Hồ.
– Được! đợi bên ngoài.
Trang Hàn sang dặn dò Thẩm Phi:
– Thẩm Phi, . Đây là họ của , cứ ở chỗ . Ngày nào cũng sẽ đến thăm ...
Rồi sang Hàn Vào Đông:
– Cảm ơn ! Biểu ca Vào Đông...
– Ha ha ~~ Nên mà ~~ Hì hì ~~ (Nụ của Hàn Vào Đông méo xệch vì sợ cô em gái).
– Trang Hàn! – Thẩm Phi gọi với , dúi tay một vật. – Cho !
Trang Hàn sợi dây chuyền hình bông tuyết tay:
– Cái !?
– Hôm qua mua nó !
– tiền! – Trang Hàn nhớ tiền tiêu vặt "bà chằn" trừ sạch.
– Tặng đấy!
– Cái ...
Thẩm Phi gượng:
– Anh định tặng đúng ! Em đoán tặng bạn gái... Cầm lấy ! Đêm Bình An ở bên cô ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-vao-ho-ly/chuong-8-qua-khu-cua-bach-ho.html.]
– Ừ! Cảm ơn !
Trang Hàn nắm c.h.ặ.t mặt dây chuyền hình bông tuyết, mỉm với Thẩm Phi.
– Mai gặp nhé...
Trên xe trở về nhà
Trang Hàn im lặng, cửa sổ, với Hàn Đông Tuyết câu nào.
Về đến nhà, Hàn Đông Tuyết mở chốt cửa xe.
– Cho xuống!
– Anh giận vì đuổi ? – Bạch Hồ hỏi.
Trang Hàn mặt , lạnh nhạt đáp:
– Không !
– Vậy đang cái gì đấy! Đến thời kỳ mãn kinh nên phát điên ? – Bạch Hồ thái độ ấu trĩ của mà ngứa mắt.
– Cô mới mãn kinh ...
Trang Hàn định cãi , nhưng khi sang mắt Hàn Đông Tuyết, khựng . Ánh mắt cô thoảng nét bi thương.
– từng cứu một cô bé cảnh giống hệt ... Khi đó nó mới 8 tuổi... cũng chỉ mới 13, tiếp quản Yêu Hồ Bang... Chúng sống vui vẻ một năm...
Bạch Hồ chậm rãi kể, giọng trầm xuống như vọng về từ cõi c.h.ế.t.
– Sau đó... Sau đó vì quá ngạo mạn, gây thù chuốc oán quá nhiều mà chủ quan nghĩ bọn chúng dám gì... Vào một đêm mưa... nhà... Đêm hôm đó... Mấy bang phái đối địch bắt cóc con bé...
– Cô bé đó là ai? – Trang Hàn tò mò hỏi.
– Tây Sơn...
– Tây Sơn?!
– Con bé c.h.ế.t ... – Giọng Bạch Hồ nghẹn – Bọn chúng hề ý định thả ... Bọn chúng treo con bé lên trong một phân xưởng bỏ hoang... Dùng roi da... Dùng roi da đ.á.n.h nó hết đến khác... Sau đó... Sau đó ném xác con bé cửa Yêu Hồ Bang...
Giọng Trang Hàn run rẩy:
– Vậy... bọn đó...
Bạch Hồ chằm chằm về phía , ánh mắt sắc lạnh:
– Bọn chúng đều c.h.ế.t hết ... thế thì chứ... Quả Quả (Tây Sơn) cũng thể sống ...
– Xin ! – Trang Hàn cúi đầu.
– Anh ! Là của ...
Đêm khuya
Cốc! Cốc!
Sau khi câu chuyện của Hàn Đông Tuyết, Trang Hàn quyết định gõ cửa phòng cô.
– Có chuyện gì? – Hàn Đông Tuyết mở cửa.
– À! Cái cho cô! – Trang Hàn nhét sợi dây chuyền tay Bạch Hồ.
– Cái gì đây?
– Một cái mặt dây chuyền... Hôm nay là sinh nhật cô... chúc mừng sinh nhật muộn thế , cô phiền chứ!
Bạch Hồ mặt dây chuyền hình bông tuyết trong tay, nhíu mày:
– ghét nhất là bông tuyết!
Trang Hàn , vươn tay định giật :
– Không thích thì trả đây...
– Đã tặng còn đòi ! Không cửa !
Nói xong, Hàn Đông Tuyết nắm c.h.ặ.t sợi dây chuyền, đóng sầm cửa .
– Ngủ ngon! ngủ đây!
Bong! Bong! ... Bong!
Đồng hồ phòng khách điểm 12 tiếng. Đã sang ngày mới .
Haizzz! Xem là cuối cùng chúc mừng sinh nhật cô ...
Nghĩ , Trang Hàn trở về phòng.
(Thực , từ cái c.h.ế.t của Tây Sơn, Hàn Đông Tuyết bao giờ tổ chức sinh nhật nữa...)
Những ngày đó trôi qua khá bình yên.
Tại cổng trường Đại học D
– Trang Hàn!
Một cô nàng hình bốc lửa sán gần Trang Hàn.
– Dạo bận gì thế? ~~ Sao ngó ngàng gì đến cả ~~
– việc! Đi đây! – Trang Hàn liếc cô ả Trình Lôi Lôi, lạnh lùng đáp. Giờ chẳng còn hứng thú lãng phí thời gian với mấy cô nàng kiểu nữa.
– Đừng mà ~~ Người đợi mãi ~~ Chở về ~~ – Trình Lôi Lôi nũng nịu.
Thư Sách
Trang Hàn cái váy ngắn cũn cỡn của Trình Lôi Lôi, khóe miệng nhếch lên nụ châm chọc:
– xe mô tô! Cô mặc thế thì kiểu gì?
Thực Trình Lôi Lôi dạo Trang Hàn học bằng xe mô tô, nhưng vẫn cố tình hỏi:
– Mô tô á!? Xe của !?
Hừ! Muốn quản chuyện của ông ! Mơ cưng!
– Sao nào! Không việc gì thì đây!
Không đợi Trình Lôi Lôi kịp phản ứng, Trang Hàn leo lên xe phóng v.út .
– Trang Hàn... Đợi em...
Trình Lôi Lôi theo bóng lưng Trang Hàn xa dần, tức tối dậm chân bình bịch xuống đất.
Hừ! Đồ đáng ghét!