Đụng Vào Hồ Ly - Chương 7: Lễ Giáng Sinh
Cập nhật lúc: 2026-02-10 15:16:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơm no rượu say, bốn con hồ ly đầu đàn tụ tập sân thượng hóng gió.
– Hồng Hồ! Giáng Sinh kế hoạch gì ? – Lam Hồ xoa cái bụng no căng, lười biếng hỏi.
– Đương nhiên là ! – Hồng Hồ dặm phấn trang điểm than thở – Mấy gã "đại gia" đó phiền c.h.ế.t ! Ngày nào cũng gửi cả núi quà đến...
– Ồ ~~ – Lam Hồ Hồng Hồ bằng ánh mắt sùng bái giả tạo.
Hồng Hồ soi gương, tự đắc:
– Sùng bái cưng! Biết ... nhan sắc đặt ở cũng tỏa sáng cả thôi...
Lam Hồ ngẫm nghĩ một chút lập tức phản bác:
– Không đúng nha! Hồng Hồ... Tớ trai của Tiểu Bạch là Hàn Đông Thần chẳng phản ứng gì với cả. Nghe đồn ở bệnh viện S, cứ thấy là tránh như tránh tà thần đó ~~ Cả bệnh viện ai cũng nha ~~
Vừa đến tên Hàn Đông Thần, Hồng Hồ liền xù lông:
– Hắn đàn ông! Hắn là tên đại biến thái! Đứng đại mỹ nữ như tớ mà phản ứng gì... đích thị là biến thái!
Lam Hồ vội bênh vực:
– Không thể nào! Anh Đông Thần là nha ~~
– Biến thái! – Hồng Hồ gào lên.
– Nói bậy... – Lam Hồ cãi .
Hồng Hồ liếc xéo Lam Hồ, khẩy:
– Lam Hồ ... Hì hì... Giáng Sinh chắc ai hẹn hò với nhỉ! Đoán trúng tim đen chứ gì, gì tiết mục nào...
– Ai bảo... Giáng Sinh năm nay tớ bận đấy nhé... – Lam Hồ gân cổ lên cãi.
Hồng Hồ tò mò dí sát mặt :
– Nói thử xem nào!
– Công ty tổ chức tiệc tối! Tớ sẽ...
– Cậu sẽ thế nào? Để tớ đoán nhé... để chân sai vặt chứ gì? – Hồng Hồ chặn họng ngay khi Lam Hồ mở miệng.
Lam Hồ trố mắt Hồng Hồ đang với cái gương:
– Sao thế!?
Hồng Hồ bồi thêm một đao:
– Ngốc! Cái loại tính cách như mà... Ôi... Khó ai thèm rước lắm nha! ~~~
– Nói bậy! – Lam Hồ phục. sự thật mất lòng, cô nàng biện giải thế nào cũng vô dụng.
– Hừ! – Hồng Hồ khẩy.
– Phản đối...
– Ha ha ha...
– Cậu...
– HAI NGƯỜI CÂM MIỆNG HẾT CHO TÔI! ỒN CHẾT ĐI ĐƯỢC!
Ba giây , gian im phăng phắc. Vẫn là Bạch Hồ lợi hại nhất, một câu là giải quyết xong chuyện. Ngầu quá !
Lam Hồ giở thói nịnh nọt, sán gần Bạch Hồ:
– Tiểu ~~ Bạch ~~ Đừng hung dữ thế mà! ~~ Người sợ lắm đó! ~~ Tiểu ~~ Bạch ~~ Tớ Giáng Sinh là sinh nhật , nhưng cũng thể khó ở như chứ! Dọa sợ c.h.ế.t...
Lời còn dứt, Lam Hồ phóng như bay về phía Trang Hàn đang bưng khay điểm tâm lên.
– Tiểu ~~ Bạch ~~ Oa! Có tráng miệng bữa ăn kìa! Của tớ ——
Nhìn Lam Hồ lao đĩa bánh ngọt, đều nghi ngờ cái dày của cô nàng bằng gì mà chứa nhiều thế.
Trang Hàn ở cầu thang nãy giờ, tự nhiên cuộc đối thoại của họ.
Sinh nhật Hàn Đông Tuyết là Lễ Giáng Sinh ? Sao từng ai nhỉ?
Bạch Hồ đồng hồ, thấy thời gian cũng còn sớm, liền sang phân phó:
– Hắc Chồn, việc ở Malaysia giao cho ...
– Hồng Hồ, tớ cần Giáng Sinh tiết mục gì, nhưng ngày 25 tớ thấy bản phác thảo lô hàng ...
– Còn nữa, Lam Hồ, lo mà thẩm định lô hàng từ Mỹ về cho kỹ, đừng để xảy sai sót... Tốt, buổi tụ tập hôm nay kết thúc tại đây!
– Được! Tớ đây! – Hắc Chồn thấy Bạch Hồ bắt đầu tiễn khách liền dậy về .
Lam Hồ còn mè nheo gì đó:
– Tiểu ~~ Bạch ~~ Đừng mà... Tớ ...
– Được ! Lam Hồ! Đi về thôi ——
Hồng Hồ túm cổ con nhỏ đang kêu trời đất lôi xuống lầu.
Trong chốc lát, sân thượng trở nên yên tĩnh.
– Có chuyện gì ? – Bạch Hồ ngẩng đầu lên, hỏi Trang Hàn.
– À! Không gì... Vừa nãy ... cô tổ chức sinh nhật ? – Trang Hàn Bạch Hồ đang cúi đầu, đoán biểu cảm của cô.
Bạch Hồ lạnh lùng đáp:
– qua cái tuổi thích tổ chức sinh nhật lâu !
– Cô còn nhỏ tuổi hơn đấy! – Trang Hàn cãi .
– Hừ!
Bạch Hồ chẳng thèm chấp nhặt, cầm miếng bánh ngọt đưa lên miệng.
– Hỏi thế thôi! Cô sinh đời càng ! Hừ! – Trang Hàn thấy lo chuyện bao đồng, bực bội xuống lầu. Ai thèm quan tâm cô chứ!
Còn một sân thượng, Hàn Đông Tuyết nửa miếng bánh tay, lẩm bẩm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-vao-ho-ly/chuong-7-le-giang-sinh.html.]
– Phải ! Quan tâm gì...
Đêm Giáng Sinh
Tuyết bắt đầu rơi.
Từng bông, từng bông tuyết trắng xóa rơi xuống...
Không từ vang lên tiếng nhạc Giáng Sinh. Trang Hàn một phố, trong lòng dâng lên cảm giác mất mát. Đêm Bình An, ba nước ngoài, nhà họ Hàn cũng bốc sạch sẽ... Chỉ còn . Không... còn một nữa là Hàn Đông Tuyết, nhưng cô thì bóng chim tăm cá chẳng thấy ...
Haizzz... Đêm Bình An mà lang thang một thế .
Thư Sách
Bỗng nhiên, một đoạn đối thoại lọt tai Trang Hàn.
– Anh đến ! Đợi lâu ? – Một cô gái dịu dàng hỏi.
– Không lâu! Đi thôi! Chúng ăn chút gì đó! – Chàng trai nắm lấy tay cô gái.
– Vâng! – Cô gái thẹn thùng cúi đầu.
Lướt qua cặp tình nhân hạnh phúc , Trang Hàn càng thấy tủi . Chẳng vui vẻ chút nào.
Về thôi! Lang thang nữa chắc c.h.ế.t cóng ngoài đường mất.
Vừa xoay định chạy về nhà, ánh mắt Trang Hàn bỗng thu hút bởi một vật lấp lánh ánh bạc. Hắn bước đến một sạp hàng vỉa hè.
Nhớ , Trang Hàn đời nào thèm ngó ngàng đến những nơi bán hàng rong thế , trong ký ức của , nơi chỉ sự dơ bẩn... Không từ bao giờ, cũng bắt đầu quen với cuộc sống bình dân ...
Trang Hàn cầm lấy sợi dây chuyền mặt hình bông tuyết sạp, bán hàng đang co ro trong góc tường, hỏi:
– Cái bao nhiêu tiền?
– ...
Không thấy trả lời. Trang Hàn kỹ .
Chủ sạp là một bé chừng mười sáu, mười bảy tuổi, co rúm trong góc, chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh, khuôn mặt tím tái vì lạnh.
– Này! Tỉnh ! Cậu ngủ!...
Trang Hàn nhận bé chắc chắn ăn gì, áo ấm, sắp chịu nổi nữa . Không suy nghĩ nhiều, Trang Hàn bế xốc bé lên chạy thẳng về nhà. Nơi gần nhà nhất, đưa đến bệnh viện sợ kịp.
Về đến nhà, Trang Hàn đặt bé lên giường lớn trong phòng khách, bật máy sưởi để nhiệt giảm thêm. Sau một đêm vật lộn chăm sóc, bé dần chút ý thức, Trang Hàn bón cho ít sữa ấm.
Quá trưa hôm , bé tỉnh . Nhìn Trang Hàn đang gục ngủ bên mép giường, hoang mang chuyện gì xảy .
Nhớ là... đang bán mấy món đồ trang sức, đó lạnh... đói...
A! Chẳng lẽ c.h.ế.t ? Nếu một xinh như ở bên cạnh, còn ấm áp thế ... Căn phòng cũng lớn quá... Gấp mười mấy chỗ ở...
– Hi! Cậu tỉnh ! – Trang Hàn thấy bé tỉnh, đôi mắt ngơ ngác quanh.
Cậu bé giật :
– Anh... !?
– Hả? Cái gì? Đương nhiên ! Cậu lạnh đến mức ngốc luôn chứ? – Trang Hàn tưởng bé sốt đến mê sảng.
Cậu bé tò mò hỏi:
– Anh thiên thần ?
– Thiên thần!? – Trang Hàn thấy bay đầy đầu. Thiên thần cái khỉ gì! là sống sờ sờ đây!
Cậu bé sờ lên khuôn mặt ấm áp của :
– Vậy... là em còn sống ?
Lúc Trang Hàn mới hiểu , bật :
– Đương nhiên là còn sống! Ha ha ~~~ Cậu tưởng c.h.ế.t ! Ha ha ha ~~~
– Dạ... – Cậu bé ngượng ngùng gật đầu.
– Được ! thề với trời là còn sống, hơn nữa còn sống ... Cậu đói đúng , để lấy đồ ăn cho .
Nói , Trang Hàn xuống bếp.
Lát , Trang Hàn bưng bát cháo nóng hổi .
– Ăn chút gì ! Nếm thử xem! Tay nghề mới của đấy...
– Dạ! – Cậu bé nếm một miếng, mắt sáng lên – Ngon quá!
Cậu ngờ trai nấu ăn ngon như .
Trang Hàn thấy bé ăn ngon lành cũng thấy vui lây:
– Ngon thì ăn nhiều một chút!
Ăn xong, Trang Hàn bên mép giường hỏi chuyện:
– Cậu tên là gì? Sao sắp c.h.ế.t cóng ở chợ thế ? Lại còn mặc ít áo như ...
– Em... – Cậu bé u buồn, nên – Em tên là... Thẩm Phi...
– Thẩm Phi ? là Trang Hàn! – Trang Hàn hào phóng giới thiệu tên tuổi lừng lẫy của .
– Dạ... Em... em từ thành phố C đến... Vốn dĩ em đến tìm , nhưng mà... – Thẩm Phi ngập ngừng Trang Hàn.
– Tìm ? Thế cha ?
– Họ mất .
– A! Xin ! – Trang Hàn thấy lỡ lời.
– Không ! Em đến đây mới chuyển nhà nơi khác...
– Họ chuyển báo cho ?
– Không ạ! – Thẩm Phi lắc đầu – Vốn dĩ cũng thiết lắm, chỉ là khi mất cha yên tâm về em, bảo em đến tìm họ để nương tựa...