Đụng Vào Hồ Ly - Chương 4: Ác mộng

Cập nhật lúc: 2026-02-10 15:12:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

– Mẹ! Con ở Thiên Ngạo Minh Trang Thị đều học mà! Con ! Không !

– A Hàn! Nghe...

– Không! Con ...

– CÂM MIỆNG! – Tiếng quát của Trang T.ử Lâm cắt ngang lời than của Trang Hàn. – Không gì để thương lượng cả! Ngày mai khi chuyện với con xong, con lập tức dọn sang nhà ở! Mọi việc do Đông Tuyết sắp xếp! Xong! Giờ thì cút ngoài!

Ui da! Lão đại đúng là lão đại! Trang Hàn bụng đầy uất ức nhưng dám ho he tiếng nào, đành lủi thủi ngoài chờ c.h.ế.t.

Tại Hàn gia - Bắt đầu chuỗi ngày địa ngục

Ba ngày (chính xác là ngày 20 tháng 11, hãy ghi nhớ ngày , ngày ác mộng bắt đầu), Trang Hàn chính thức nhập hộ khẩu Hàn gia, bắt đầu kiếp sống "tu nghiệp" thời hạn.

...

Bịch! (Tiếng vật nặng rơi xuống đất).

* Địa điểm: Phòng cho khách lầu 3 nhà họ Hàn.

* Thời gian: 3:00 sáng ngày 21 tháng 11.

* Nguyên nhân: Hàn Đông Tuyết tung cước đá Trang Hàn xuống sàn.

* Kết quả: Trang Hàn tỉnh ngủ (tất nhiên ).

– Á... ngủ! Cô cái gì thế hả? – Trang Hàn đang ngái ngủ, nhưng thấy khuôn mặt lạnh lùng của Hàn Đông Tuyết thì cơn buồn ngủ bay biến sạch.

– Ha ha... Hì hì... Có việc gì ạ? – Trang Hàn chột . Dù chẳng gì sai nhưng sinh sát quyền hành đang trong tay nữ ma đầu , cúi đầu . Hơn nữa cũng bỏ rơi . Ôi... t.h.ả.m quá!

Thực ngày hôm qua mới đến Hàn gia nên chuyện gì, chỉ sắp xếp hành lý. Hàn Đông Tuyết vắng nhà nên Trang Hàn ngủ một giấc ngon lành. Nhớ lúc mới đến, đưa cho một cái bảng biểu gì đó, bảo là thời gian biểu do Đông Tuyết sắp xếp. Lúc vứt xó thèm , ai ngờ tai họa ập đến nhanh !

– Dậy! – Hàn Đông Tuyết quan tâm thái độ của , cửa.

Trang Hàn toát mồ hôi lạnh, vội vàng vớ lấy cái bảng biểu tủ đầu giường.

Cái quái gì đây??

* 3:00: Dậy.

* 3:30: Luyện thể lực cơ bản.

* 4:30: Nhu đạo.

* 5:30: Karate.

* 6:30: Boxing.

* 7:30: Thả lỏng.

* 8:00: Ăn sáng.

* 9:00: Đến công ty việc.

* 12:00: Ăn trưa.

* 13:00: Học quản trị doanh nghiệp.

* 16:00: Tập gym.

* 18:00: Ăn tối.

* 19:00: Làm quen công việc trong bang.

* Sớm nhất là 00:00 mới ngủ???

Không thể nào! Đây là lịch trình của robot ?

Ôi... Không sống nổi ! G.i.ế.c ! Thượng đế ơi! Thần linh ơi! Ai đó cứu với...

Thấy Trang Hàn mãi , Hàn Đông Tuyết phòng:

– Nhanh lên! 3 giờ 25 !

– Cái gì! Á... Còn 5 phút... – Trang Hàn cuống cuồng vùng dậy, chân nọ xọ chân , cuối cùng cũng nghiêm chỉnh mặt Đông Tuyết.

– Tốt! Nếu sớm ngày xuất sư, sẽ nỗ lực dạy dỗ ! Xuống lầu, phòng tập thể thao tầng hầm!

– Á... Không thể nào!

Khi bước phòng tập, Trang Hàn đơ tập.

Phòng tập nhà họ Hàn to khủng khiếp, đầy đủ thiết hiện đại. điều sợ là máy móc, mà là đao thương côn bổng trưng bày đầy rẫy, sát khí đằng đằng.

Theo yêu cầu của Đông Tuyết, Trang Hàn "vận động" từng thiết . Mới khởi động nửa tiếng mà tắt thở. Suốt quá trình, Đông Tuyết một lời, chỉ lạnh lùng chằm chằm toát mồ hôi hột.

– Ừm! Hôm nay thế thôi! Đây chỉ là bài kiểm tra thể lực cơ bản. Huấn luyện chính thức bắt đầu từ ngày mai. Chuẩn sang bài tiếp theo!

Hả? Cái gì? Thí nghiệm? Ngày mai mới chính thức á?

Ôi... Mồ hôi chảy thành sông mà bảo là nhẹ nhàng?

...

Sau buổi sáng "huấn luyện địa ngục" đầy m.á.u và nước mắt (theo nghĩa bóng), cuối cùng cũng đến giờ ăn sáng.

Trên bàn ăn, đều ăn uống tao nhã, chỉ Trang Hàn đờ đẫn. Tay cầm đũa mà mắt cứ díp .

Buồn ngủ quá... Muốn ngủ quá...

– Á á á! – Một tiếng hét chọc tiết heo vang lên.

Trang Hàn tỉnh ngủ hẳn. Vì Hàn Đông Tuyết nhéo mạnh chỗ bầm tím vai (chỗ cô quật hôm qua).

Bữa sáng chan đầy nước mắt cuối cùng cũng trôi qua.

Tiếp theo là đến công ty. Tưởng Hàn Đông Tuyết sẽ cùng giám sát, ai ngờ cô ném cho Giám đốc Lâm biến mất. Ban đầu Trang Hàn còn sợ cô kiểm tra đột xuất, nhưng đến 11:20 vẫn thấy tăm .

Còn 40 phút nữa là nghỉ trưa, nghĩ thầm: Chắc cô mặc kệ , tranh thủ ngủ một giấc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-vao-ho-ly/chuong-4-ac-mong.html.]

Hắn đặt báo thức lúc 11:55, gục xuống bàn.

...

Ồ! Ánh nắng! Hoa tươi! Bãi biển! Mỹ nữ... Đẹp quá... He he...

BỐP!

– Á! – Trang Hàn giật b.ắ.n .

Trước mặt là Hàn Đông Tuyết đang cầm cây gậy bóng chày.

Đừng mà!

Bốp!

(Ngày 21 tháng 11, Trang Hàn thứ hai đo đất trong ngày).

– Tỉnh ? Còn ngủ nữa ?

Ôi! Không thể nào! Vừa là mơ ? Sao đồng hồ báo thức kêu?

– Á... Hì hì... ngủ! Thật đấy... Hì hì... – Trang Hàn như mếu. Làm bây giờ? Đi mà ngủ gật, cô sẽ xử thế nào?

– Trừ tiền thưởng tháng ! À quên với , từ hôm nay, tất cả tài sản và thẻ tín dụng của đóng băng. Tiền tiêu vặt hàng tháng cắt. Với vị trí và bằng cấp hiện tại, lương của là 2.000 tệ/tháng! Đi muộn, về sớm, việc riêng, ngủ gật... đều trừ tiền. Công việc thành cũng trừ tiền.

– Còn nữa, xe của tịch thu. Đi thế nào sắp xếp. Tạm thời thế . Bây giờ là 12:58, chương trình buổi chiều bắt đầu. Chuẩn !

– Cái gì!?... Á!

Trang Hàn mà đầu nổ tung. Phong tỏa tài chính? Lương 2.000 tệ? Còn xe cộ... Khoan ! 12:58? còn ăn trưa mà!!!

Cái bụng đói meo của Trang Hàn cuối cùng cũng lết qua buổi chiều. ác mộng hết, còn đến phòng tập thể thao.

Mẹ ơi... Ba ơi... Con sống nữa...

khi đến cái gọi là "phòng tập" của Hàn Đông Tuyết, tim Trang Hàn nhảy lên tận cổ họng.

Đây là cái gì?

Tầng hầm là một đấu trường ngầm! Tối tăm, ẩm thấp và đầy mùi nguy hiểm.

Đưa đến đây gì? Không! Không !

...

Thượng đế cứu, thần linh cũng bận vắng. Trang Hàn lê tấm tàn ma dại và khuôn mặt sưng vù như quả cà chua về Hàn gia. Mọi bàn ăn chỉ dám ném cho ánh mắt đồng cảm từ xa.

Sau bữa tối, Trang Hàn lết về phòng, tưởng rằng một ngày địa ngục kết thúc. , Hàn Đông Tuyết xuất hiện.

– Thuốc bôi chỗ sưng, t.h.u.ố.c bôi chỗ chảy m.á.u! Nhanh lên! 7 giờ đợi ở bãi đỗ xe!

Nói xong, cô lưng bỏ .

Hả? Hì hì... Lại còn ngoài nữa á? Không thể nào...

...

7 giờ đúng, Trang Hàn mặt ở bãi đỗ xe.

Sở dĩ ngoan ngoãn như lý do. Hắn tra hỏi về quá khứ của biểu . Biết cô là cao thủ Nhu đạo, Karate, Boxing... còn là lão đại bang Yêu Hồ. Đáng sợ quá! Nên nhất là ngoan ngoãn để bảo tính mạng.

– Cầm lấy! Chiếc xe là của !

Hàn Đông Tuyết ném cho cái mũ bảo hiểm leo lên chiếc mô tô phân khối lớn. Thấy Trang Hàn ngây , cô quát:

– Không hiểu ? Lên xe!

– Hả?... Hì hì... Đi xe máy á?... bao giờ...

Hàn Đông Tuyết nụ ngây ngô của mới nhớ , tên đại thiếu gia xe máy. Ngốc! Ngốc c.h.ế.t !

– Leo lên xe !

– Hả??

– Lên!

– Dạ!

...

Sau một hồi lạng lách đ.á.n.h võng, họ đến một nhà kho bỏ hoang bên bờ biển. Đêm nay ở đây xảy một trận hỗn chiến.

Do ba con hồ ly bận việc nên Bạch Hồ đích tới tọa trấn. Cô mang Trang Hàn theo để đ.á.n.h , mà để quen với "môi trường".

Mười lăm phút , việc giải quyết xong xuôi.

– Bạch Hồ! Mọi chuyện thỏa! Thực đại tỷ cứ yên tâm, mấy tên tép riu cần đại tỷ tay ... – Tên đàn em nịnh nọt ngớt.

Bạch Hồ chỉ Trang Hàn:

– Hắn tên là Trang Hàn, từ hôm nay là trong bang... Ừm... Bảo bọn nó trả địa bàn cướp... Tra thêm cái cho ! Ngày kết quả!

Dặn dò xong, Bạch Hồ leo lên xe phóng . Trang Hàn vội vàng trèo lên xe bám theo, để đám đàn em ngơ ngác.

– Ê, cái tên Trang Hàn đó là ai ? – Tên đàn em A hỏi.

– Ai mà ! – Tên B đáp.

– Hắn xe của đại tỷ Bạch Hồ đấy! – Tên A ngưỡng mộ.

Thư Sách

– Ừ! Chắc chắn phận đơn giản!

– Mày xem, khi nào là loại quan hệ... á hự... đó đó ? – Tên A gian.

– Ừ! Khó lắm! Không chừng là... "trai bao" của đại tỷ...

Chỉ tên đàn em đầu sỏ lúc nãy mới lờ mờ đoán : Cái tên Trang Hàn đó chắc chắn là kẻ xui xẻo đang đại tỷ hành hạ. Nhìn cái mặt sưng vù . Haizzz, tội nghiệp thằng bé! Tự cầu phúc !

Loading...