Đụng Vào Hồ Ly - Chương 11:Đặc Huấn Mùa Đông 3
Cập nhật lúc: 2026-02-10 15:19:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong Hàn Đông Tuyết bỏ chạy về phía đống lửa.
– Hàn Đông Tuyết c.h.ế.t tiệt! Cô đó cho ——
Trong cơn tức giận, Trang Hàn quên cả sợ x.á.c c.h.ế.t, phắt dậy đuổi theo.
Bạch Hồ bắt đầu giọng âm trầm:
– Trang ~~ Hàn ~~ Biểu ~~ Ca ~~ Anh ~~ Không ~~ Sợ ~~ Nữa ~~ À ~~
– Câm miệng ——
Bạch Hồ dễ gì lời, cô ghé sát tai Trang Hàn thì thầm:
– Anh ~~ xem ~~ ~~ ~~ còn ~~ ~~ thể ~~ ~~ thấy ~~ cái ~~ sọ ~~ của ~~ cái ~~ xác ~~ kìa ~~ gào ~~ a ~~ gào ~~
– HÀN —— ĐÔNG —— TUYẾT ——
Bạch Hồ tươi rói:
– Hì hì... Biểu ca gọi gì em đó?
– Cô ——
Bạch Hồ xa:
– Biểu ca! Để em kể chuyện ma cho nhé! Ngày xửa ngày xưa...
Trang Hàn bịt c.h.ặ.t tai, trốn tránh ma âm của cô:
– Không —— ——
– Ngày xưa, một...
– Không ! Không ——
– Biểu ~~ Ca ~~ Anh ~~ Nhìn ~~ Em ~~ Đi ~~ Em ~~ Còn ~~ Là ~~ Em ~~ Không ~~
– Á Á Á ——————
Bạch Hồ đẩy đẩy Trang Hàn đang co rúm:
– Ha ha! Ha ha ha... Ha ha... Anh trai —— Ặc ặc —— (Ghét thế! Cười sặc cả nước miếng!) Anh trai —— Ặc ặc —— Thôi ! Trang Hàn! Dọa thôi mà! Này! Anh con trai đấy! Gan bé tí tẹo... Ôi... Mất mặt quá...
Trang Hàn bỏ tay , cãi cố:
– Ai bảo! căn bản là sợ!
Sau đó chột hỏi:
– Hì hì... Đông Tuyết... Cô sợ ~~ sát cô chút nhé... Hì hì...
– Hừ! Biểu ca!?
– Làm gì?!
– Gọi đó!
Trang Hàn ném thêm củi đống lửa:
– Cô cứ gọi tên ! Mỗi cô gọi "Biểu ca" là y như rằng chuyện .
– Hừ! ~~ Anh c.h.ế.t là ai ?
– Làm gì!? Lại định dọa ...
Bạch Hồ nhỏ:
– Không ! xem ! Cả và đều đó đấy!
– Đừng dọa !
– Thật mà! Anh đoán xem là ai!?
– đoán, ngủ đây! – Trang Hàn định xuống.
– Đoán ! tin ngủ bây giờ! – Bạch Hồ trúng tim đen.
Trang Hàn xuống, Bạch Hồ đang , hỏi:
– Người mà cả và cô đều cả đống, mà đoán !?
– Kể chuyện cho , sẽ ngay thôi.
– Không chuyện ma !
Bạch Hồ cũng xuống cạnh :
– Ai da! Không chuyện ma! Nghe , dân bản địa gọi thung lũng là Băng Cốc, nhưng nó còn một cái tên khác là Trí Tuệ Cốc.
Chủ đề lập tức thu hút sự chú ý của Trang Hàn:
– Trí Tuệ Cốc!? Ý cô là cái thung lũng chứa kho báu trong truyền thuyết hả!?
– Ừ!
– Vậy phụ nữ là ai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-vao-ho-ly/chuong-11dac-huan-mua-dong-3.html.]
– Anh sợ nữa ? Ha ha...
– Mau cho !
Bạch Hồ chậm rãi nhả cái tên:
– Điền Anh.
Trang Hàn hét lên:
– Điền Anh!? Tình nhân của lão đại bang Phi Hỏa!?
– Ừ! ... bà còn một phận ai ... Hắc Huyết Anh Đào!
– Hắc Huyết Anh Đào!? Ý cô là thành viên của Anh Đào Xã (Hội Hoa Anh Đào) biến mất 10 năm ?!
Bạch Hồ tinh nghịch vỗ đầu Trang Hàn:
– Ừ! Xem ngày nào cũng bắt học thuộc tài liệu cũng tác dụng đấy chứ...
– Ai da! Tiếp tục !
– Tiếp tục cái gì?
– Hắc Huyết Anh Đào !
– À! Khoảng 10 năm , Xã trưởng Anh Đào Xã là Anh Đào Thạch tin tức về Trí Tuệ Cốc, đó bắt đầu tìm kiếm kho báu mất tích nhiều năm ... tin tức lộ kiểu gì, Anh Đào Thạch ám sát, ai tấm bản đồ dẫn đến Trí Tuệ Cốc rơi tay ai...
– Đông Tuyết! Vậy cô đây là Trí Tuệ Cốc?
– là bình thường thôi... Vì Anh Đào Thạch c.h.ế.t, ông vẫn sống sờ sờ đấy!
– Vậy bọn họ ?
– Anh Đào Thạch một cận vệ lớn lên cùng ông từ nhỏ tên là Anh Đào Dạ. Anh Đào Dạ thích Hắc Huyết Anh Đào - lúc đó chỉ là một thành viên tép riu trong bang. Sau , Hắc Huyết Anh Đào lợi dụng tình cảm của Anh Đào Dạ để lấy bản đồ. khi Anh Đào Thạch ám sát, Anh Đào Dạ chịu giao bản đồ mà đem đốt ... Hắc Huyết Anh Đào tức giận g.i.ế.c c.h.ế.t Anh Đào Dạ, đó luôn tìm kiếm bản tấm bản đồ Anh Đào Thạch... Ôi... Thật ngờ bà tìm đến đây...
– Khoan ! Cô Điền Anh 10 năm ở Anh Đào Xã, bà bao nhiêu tuổi ...
– Chắc tầm 40...
– Ôi! ~~ Không thể nào ~~ 40 tuổi mà lão đại Phi Hỏa Bang cũng xơi ... nhớ nhầm thì lão đại Phi Hỏa Bang mới hơn 20 tuổi thôi mà...
– Ôi! ~~ Anh ngốc ... Nghĩ xem, 10 năm Hắc Huyết Anh Đào thể g.i.ế.c nhất cận vệ của Anh Đào Xã, bà chịu cam tâm l..m t.ì.n.h nhân cho một cái bang phái nhỏ ! – Bạch Hồ cốc đầu Trang Hàn.
– Ý cô là...
– ! Phi Hỏa Bang chỉ là cái bình phong... Chính xác mà , Hắc Huyết Anh Đào mới là thành lập Phi Hỏa Bang, còn gã lão đại chỉ là bù thôi...
– Ồ... Hắc Huyết Anh Đào lợi hại ? Trong tài liệu cô đưa ít nhắc đến bà ...
– Bà là một phụ nữ lợi hại. Là trẻ mồ côi, 16 tuổi bắt đầu l..m t.ì.n.h nhân... 25 tuổi gia nhập Anh Đào Xã, chỉ mất 2 năm để trở thành nhân vật cốt cán... mà... Anh Đào Thạch bao giờ tin tưởng bà ... nghĩ đến c.h.ế.t bà cũng ... Hừ... Lợi hại thì ích gì... Cho dù là ai... Làm nghề đối thủ g.i.ế.c thì cũng tín g.i.ế.c... Hắc Huyết Anh Đào... Hừ... Cuối cùng cũng chính tín của hại c.h.ế.t thôi...
– Đông Tuyết! Hình như cô đang buồn ? – Trang Hàn thấy biểu cảm Bạch Hồ đổi liên tục, lo lắng hỏi.
Bạch Hồ thảo luận về tâm trạng của , lảng sang chuyện khác:
– Ngủ ! Không buồn ngủ lắm ...
Trang Hàn cũng đào sâu đời tư khác, liền :
– Ờ! Để an ủi cô... Cho ôm cô ngủ nhé!... Hạnh phúc !... Có đại soái ca như bên cạnh...
– Đi c.h.ế.t ! Trang Hàn c.h.ế.t tiệt ——
Bạch Hồ Trang Hàn đang sán gần với vẻ mặt đắn, tung một cước.
– Ai ui! Đau quá —— – Trang Hàn ôm bụng kêu la.
– Đau c.h.ế.t —— – Bạch Hồ lưng ngủ.
– Cho ôm một cái mà! – Rốt cuộc Trang Hàn vẫn sợ, thà Bạch Hồ đá còn hơn ma nữ ám.
– Cút ——
– ...
Thời gian trôi qua, cuối cùng hai vẫn ôm ngủ. Trong lòng Trang Hàn vẫn còn chút sợ hãi, còn trong lòng Hàn Đông Tuyết, phần nhiều là sự cô độc...
Những ngày tháng cứ thế trôi qua, giữa những trận cãi vã ồn ào nhưng vui vẻ, hai tháng đặc huấn mùa đông kết thúc.
Tại căn hộ nhỏ của hai .
Thư Sách
Trang Hàn bàn cân, gào lên với Hàn Đông Tuyết:
– Ôi! ~~ Đông Tuyết! tăng 5kg ~~
– Heo! Đi đặc huấn mà cũng tăng cân ! là một con heo lãng phí lương thực quốc gia... – Bạch Hồ liếc Trang Hàn với vẻ tiếc nuối. Thật hiểu nổi, một đấng nam nhi mà quan tâm đến cân nặng, vóc dáng và khuôn mặt kỹ thế .
– Hừ! Heo thì gì ... Cô ăn thịt heo chắc... – Trang Hàn cân cãi .
Bạch Hồ dựa ghế sô pha, xoa xoa cái bụng đang biểu tình:
– ! ! Rất ! Rất ! Mời ngài Heo ~~ dời ~~ gót ~~ ngọc bếp, đói ! Hì hì... Làm chút gì ăn !
– Hừ!... – Trang Hàn hậm hực bếp.
Không từ bao giờ, hai họ bắt đầu hòa nhập cuộc sống của đối phương một cách tự nhiên như thế.