Đụng Vào Hồ Ly - Chương 10:Đặc Huấn Mùa Đông 2

Cập nhật lúc: 2026-02-10 15:19:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

! Lúc đến còn đường mòn, đó xuyên rừng. Ôi ~~ Không chịu ~~ Lại còn thú dữ nữa ~~

Trang Hàn đành ngậm ngùi bước "ngôi nhà", đồ đạc thiếu thốn đến t.h.ả.m thương bên trong, lòng lạnh một nửa.

– Đông Tuyết! Thật sự ở đây ?

– Đương nhiên! Nhanh lên nào! Dọn dẹp một chút, tối nay ngủ ở đây...

Căn nhà nhỏ đúng nghĩa là "nhỏ", chỉ chừng 10 mét vuông. Hướng Nam một cửa chính một cửa sổ. Trong phòng kê hai chiếc giường sát tường, phía Bắc một cái tủ, một cái bàn còn dùng và hai cái ghế... Ôi! ~~ Cuối cùng cũng hiểu thế nào là "nhà tranh vách đất"!

...

Tối qua hiểu đói quá mà Trang Hàn lăn ngủ mất.

Sáng sớm, mở mắt trần nhà thủng lỗ chỗ. Ôi! ~~ Dậy thôi!

Trang Hàn dậy... Ủa ~~ Hàn Đông Tuyết ? Sao cô dậy sớm thế...

Trang Hàn bước ngoài, khung cảnh xung quanh —— Núi xanh + Núi xanh + Núi xanh!

– Dậy ! – Bạch Hồ đầu , .

– Ừ! Cô dậy lúc nào thế? Cô cứ như buồn ngủ nhỉ! – Trang Hàn sán gần.

– Sớm hơn một chút... Lại ăn sáng ! – Bạch Hồ đưa cho Trang Hàn một thứ gì đó.

– Bữa sáng???

Hôm qua leo núi rõ ràng mang theo đồ ăn mà? Sao bữa sáng?

– Anh ăn ?

Trang Hàn chỉ thấy đói cồn cào, cầm lấy ăn ngấu nghiến:

– Ờ!... Cái gì đây? Thịt nướng ?... Ừm! Ngon quá...

Bạch Hồ nhẹ nhàng buông một câu:

– Thịt rắn đấy!

Trang Hàn khựng , miệng cứng đờ:

– Á —— Cô cho ăn cái gì!!!

– Thịt rắn!

– Cô ——

Trang Hàn suýt chút nữa ngất xỉu vì tức (và sợ).

Bạch Hồ tỉnh bơ:

– Sao thế! Ở đây thịt rắn ăn là lắm ! Có khi săn nhịn đói cả ngày đấy!

– Hừ! ăn!

Bạch Hồ mặc kệ , tự ăn phần của :

– Lát nữa còn huấn luyện, tùy ! Không ăn thì ăn nốt...

– Không gì khác để ăn ? – Trang Hàn ôm tia hy vọng cuối cùng.

– Có chứ! Trong rừng bắt cái gì thì ăn cái đó. tự bắt... À, đừng mong xuống núi kiếm ăn nhé, vì xuống núi cũng mất mấy chục dặm đường rừng mới nhà dân...

Trang Hàn sán gần Bạch Hồ, giọng nhão nhoẹt:

– Đông ~~ Tuyết ~~

– Anh lây bệnh của Lam Hồ hả! Đừng gọi kiểu đó —— Nghe thấy —— Á ——

– Dạ ~~

Trang Hàn miếng thịt rắn trong tay, đành ngoan ngoãn chấp nhận phận. Ít nhất cô bắt ăn thịt .

...

Cứ như thế, Trang Hàn bắt đầu khóa đặc huấn mùa đông của .

Leo núi... Trang Hàn từng leo nhiều ngọn núi đến thế...

Chạy bộ... Trang Hàn từng chạy nhiều con đường gập ghềnh đến thế...

Săn thú... Trang Hàn từng kinh nghiệm hổ đuổi chạy trối c.h.ế.t...

Quá nhiều cái " đầu tiên" khiến Trang Hàn rốt cuộc cũng hiểu : Đằng sự thành công trả giá bằng bao nhiêu mồ hôi và nước mắt...

Mỗi sáng thức dậy, Trang Hàn đều vươn vai một cái thật dài, thở dài: Hú hồn! May quá vẫn còn sống! Sau đó bắt đầu một ngày địa ngục.

...

Một ngày nọ, hai huấn luyện vách núi.

– Trang Hàn! Bám chắc ! – Trên vách núi cheo leo, Trang Hàn và Hàn Đông Tuyết đang đu dây xuống.

– Được! Á ——

Trang Hàn lách qua một tảng đá thì dây thừng bỗng nhiên đứt.

– Trang Hàn! —— Đồ ngốc!

Bạch Hồ ở phía hét lên. Đồ ngốc ~~ Sao dây thừng đứt chứ ~~ Haizzz ~~ Đồ ngốc ~~

...

Dưới đáy vực

– Trang Hàn! Trang Hàn! Tỉnh ! Có thấy ... Tỉnh dậy ...

Hàn Đông Tuyết dùng sức lay Trang Hàn đang hôn mê.

– Á... Đông Tuyết... Á... Lạnh quá... Sao em ở đây... Nhớ là... vách núi... dây thừng đứt... A! c.h.ế.t !... Vậy em cũng... – Trang Hàn bắt đầu sảng.

– Ngậm cái miệng quạ đen của ... Anh c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t! – Hàn Đông Tuyết trợn mắt – Ôi... Xem nhiều thế chắc là , dậy ! Đừng ăn vạ...

– Đông Tuyết! Đây là thế!?

Trang Hàn từ từ dậy, bốn phía sương khói mờ ảo:

– Chỗ lạnh quá...

– Được ! Bớt nhảm ! Đây là đáy cốc, cả hai chúng đều rơi từ xuống. Muốn lên thì tìm đường, một con đường... Ha ha... Rất âm u... Rất k.h.ủ.n.g b.ố... Rất... – Hàn Đông Tuyết hù dọa Trang Hàn mặt cắt còn giọt m.á.u.

– Thôi —— —— Đừng nữa ——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-vao-ho-ly/chuong-10dac-huan-mua-dong-2.html.]

Bạch Hồ cố tình hạ giọng âm trầm:

– Trang ~~ Hàn ~~ Biểu ~~ Ca ~~ Anh ~~ Sợ ~~ À ~~?

– Ngậm cái miệng heo của cô ! Á —— Cô nhéo ! – Trang Hàn ôm cánh tay tím bầm kháng nghị.

– Anh bảo miệng ai là miệng heo hả?? Hả ~~

– Là ! Là miệng !?... Đừng bỏ ở đây, Đông Tuyết cô đấy!? Đợi với! – Thấy Bạch Hồ bỏ , Trang Hàn sợ hãi vội vàng bám theo.

– Kêu cái gì!? – Hàn Đông Tuyết ngoáy cái lỗ tai sắp điếc vì tiếng hét của – Anh tìm xem đường , buồn ngủ... a... a... ngủ một lát ! Ừm ừm...

Nói cô dựa một tảng đá lớn nhắm mắt .

– Đông Tuyết! Đông Tuyết đừng ngủ mà! ... Cô dậy ...

Ôi ~~ Đừng mà ~~ Tại chứ!? hết ~~ Hừ! mới thèm tìm đường! cũng ngủ ở đây... Hừ!

(Ôi! ~~ Sợ quá ~~ Không ngủ ~~ Đáng sợ quá ~~)

Hít hà ~~ Thơm quá ~~ Ôi ~~ Mùi thịt nướng ~~

Trong giấc mơ, Trang Hàn ngửi thấy một mùi thơm nức mũi. Không cưỡng sự cám dỗ của đồ ăn, mở mắt tìm kiếm...

– Ôi ~~ Đông Tuyết ~~ Cô kiếm đồ ăn thế ~~ cũng đói quá ~~ Chia cho một ít ~~

(Lại một gã đàn ông vứt bỏ liêm sỉ vì miếng ăn ~~ Dạo đàn ông thế nhỉ ~~)

– Không! – Hàn Đông Tuyết thèm – Bảo tìm đường thì ... Giờ còn đòi ăn... Ha ha... Không cửa ...

– Cửa sổ !?...

– Bịt kín !

– Đông ~~ Tuyết ~~ Biểu ~~ Muội ~~ Tiểu ~~ Bạch ~~

– STOP! Anh ở với chả học cái gì, học cái thói nhõng nhẽo của Lam Hồ! Ôi! ~~ Tức c.h.ế.t mất ~~ Cho ...

Nói , Hàn Đông Tuyết ném cho Trang Hàn một cái gì đó.

Trang Hàn híp mắt:

– Hì hì —— Có phần cho ~~ Ôi ~~ Cảm động quá ~~

– Rốt cuộc ăn !

– Ôi! ~~ Ăn! Đương nhiên là ăn! ... Ngon quá ... Đông Tuyết ~~ Ừm ừm... Cô cho ăn cái gì thế ~~ Ừm ~~ Ngon thật ~~

Bạch Hồ thản nhiên đáp:

– Thịt rắn!

– Á —— sợ ! Hừ! Thịt rắn thì thịt rắn... Ủa! Khoan —— Cô lừa —— Thịt rắn vị như thế —— Cô chơi ——

Trang Hàn bỗng phát hiện thớ thịt tay khác với thịt rắn, tức giận hét lên.

– Đáng đời! Anh ngốc nên mới lừa hết đến khác...

Trang Hàn lao Bạch Hồ, dỗi hờn:

quyết tha cho cô... Hừ —— Dám chơi ——

– Trang Hàn —— Xuống khỏi ngay ——

– Không xuống! Đông Tuyết, kìa, đằng hình như cái gì đó... – Trang Hàn ngẩng đầu về phía xa, hình như bóng dáng gì đó.

– Có cái gì ! Anh cút xuống cho ... – Lời dứt thì Trang Hàn cắt ngang.

– Á —— Đông Tuyết! Cái đó cử động kìa —— Đông Tuyết ——

– Dậy!

Hàn Đông Tuyết đạp bay Trang Hàn sang một bên.

Thư Sách

– Có cái khỉ gì , ăn no thì ngủ !

– Có mà! Để xem... – Nói xong, Trang Hàn lấy hết can đảm về phía đó.

– Tùy ... – Hàn Đông Tuyết dựa gốc cây bên đống lửa, nhàn nhã .

– Á Á Á ——————!

Không lâu , một tiếng hét chọc tiết heo vang lên đúng như dự đoán của Hàn Đông Tuyết. Cô bất đắc dĩ tới chỗ Trang Hàn...

– Đông ~~ Tuyết ~~ Có ma —— Ở kìa ——

Trang Hàn sợ hãi bệt xuống đất, chỉ tay lên cành cây cách đó xa.

Bạch Hồ định kéo dậy, thản nhiên :

– Đó ma! Là c.h.ế.t!

Vừa c.h.ế.t, Trang Hàn hét còn to hơn:

– Á —— NGƯỜI CHẾT ——

Bạch Hồ suýt cho điếc tai:

– Đừng hét nữa —— Nếu treo lên cùng với cô đấy! Nghe !

Lúc Trang Hàn mới định thần :

– Sao cô đó là c.h.ế.t?! Chẳng lẽ... Chẳng lẽ cô từ ...

– À! thế! – Bạch Hồ thành thật trả lời, Trang Hàn suýt hộc m.á.u.

– Cô —— Cô thế mà cho ——

bảo ở đó .

– Cô ——

– Ha ha ~~ – Hàn Đông Tuyết xổm xuống bên cạnh Trang Hàn – Nói thật, ban đầu định dọa một chút, nhưng sợ mắc lừa... Ha ha... Cho nên mới ... Hì hì ~~ mà ~~ mà ~~ Ha ha...

 

 

 

 

 

 

Loading...