Đụng Vào Hồ Ly - Chương 1: Tuyết Mùa Đông

Cập nhật lúc: 2026-02-10 15:09:46
Lượt xem: 8

 

Trời dần tối.

Hàn Đông Tuyết – kìm nén cả ngày trong trường học – cuối cùng cũng giải thoát. Cô bước những bước chân nhẹ nhàng hướng về phía cổng trường.

“A! Thật là quá ! Nếu còn cái trường thêm một lát nữa, điên thì cũng phát rồ mất thôi!”

Hàn Đông Tuyết, còn trong giang hồ gọi là "Bạch Hồ", là một trong những đại ca khét tiếng của bang Yêu Hồ tại thành phố D. Cô hành sự quyết đoán, việc vững vàng, là một nhân tài hiếm trong thế giới ngầm. vì gia thế hiển hách, ít bộ mặt thật của "Bạch Hồ". Ngay cả mặt nhà, cô cũng luôn xử lý việc kín kẽ, nên đến nay cha vẫn chỉ nghĩ cô là một cô tiểu thư ham chơi, gây rắc rối nhỏ mà thôi.

Vợ chồng Hàn gia vì con gái trở thành một giáo dưỡng, khí chất, ... tóm là một "con " hảo, nên áp dụng chính sách cưỡng chế để đưa cô khuôn khổ.

Bất hạnh , Hàn Đông Tuyết là một con cực kỳ "hiếu kính". Thế nên cô đành ngậm bồ hòn ngọt, đồng ý với 31 điều luật mà cô đặt . (Thực đây chẳng khác gì một hiệp ước bình đẳng, nhưng lý do chính là cô dọn khỏi nhà lúc ).

Ngay khi Hàn Đông Tuyết chuẩn bước bước chân cuối cùng về phía tự do, một giọng "gợi đòn" vang lên:

– Đông Tuyết! Đông Tuyết!

Một trai tướng mạo văn nhã nhanh ch.óng chạy đến chắn mặt cô.

– Đông Tuyết, hôm nay em rảnh ? Anh hai vé xem phim... Ờm, em... hôm nay thời gian... ? Anh...

Đây là thứ 325 tên con trai phát lời mời với Hàn Đông Tuyết.

(Aaaa! Ai tới cứu với! Cái tên đại bạch si tới nữa ! Nếu vì 31 điều luật của , bà đây phanh thây !) – Hàn Đông Tuyết gào thét trong lòng: Đồ mọt sách đáng c.h.ế.t Vệ Học Bằng!

Ừm! Đông Tuyết, em ... Chàng trai quả là loại mặt dày hiếm đời, rõ ràng thích nhưng vẫn nguyện ý kẹo cao su bám dính.

A! Hàn Đông Tuyết thô bạo cắt ngang lời , nhưng thời gian, buổi tối việc cực kỳ quan trọng !

(Thực tối nào bà đây cũng việc quan trọng) – Cô thầm bổ sung trong đầu.

– Đông Tuyết, thứ bảy thì ? Em rảnh ? Xem Vệ Học Bằng quyết tâm hẹn hò với cô nàng "thục nữ" trong mộng .

(Phiền quá mất! Đông Tuyết! Đông Tuyết! Kêu hoài dứt, phiền c.h.ế.t !)

Hàn Đông Tuyết liếc xéo Vệ Học Bằng một cái, xem chuồn ngay lập tức.

A! Xin nhé! thật sự bận, cũng cho về nhà muộn. đây, tạm biệt!

Không đợi Vệ Học Bằng kịp phản ứng, cô lao v.út khỏi trường học, biến mất dạng, để trai ngơ ngác đó.

(Gặp quỷ! Vừa mới cắt đuôi Vệ Học Bằng thì trời đổ tuyết! là ghét của nào trời trao của ! Đáng ghét!)

Hàn Đông Tuyết bực bội, cố ý dẫm nát từng bông tuyết chân.

Trong khi đó, ở một diễn biến khác...

“Oa... Tuyết thật đấy! Đây là trận tuyết đầu mùa của năm nay. Mình nên dạo một chút, tận hưởng món quà mà thượng đế ban tặng mới .”

“Dẫm mi ! Dẫm mi ! Dẫm nát mi ! Cái thứ bông tuyết thối tha! Tại mi mà ba mới đặt cho cái tên sến súa . Cái gì mà ôn nhu, cái gì mà đoan trang, cái gì mà khí chất tiểu thư! Đám Hồng Hồ thối mũi ! Ta... Ta phun! Ta phun!”

– Dẫm c.h.ế.t mi! Dẫm c.h.ế.t mi!

– Á... – (Đụng cái gì thế ? Cứng quá!)

Hàn Đông Tuyết mải cúi đầu trút giận lên mặt đường nên phát hiện tới. Ngẩng đầu lên, cô thấy một tên ngốc đang ngửa mặt trời.

– Anh đường ! – Hàn Đông Tuyết vốn ghét tuyết, thấy tên còn thưởng thức tuyết thì càng ngứa mắt. 31 điều luật của chỉ áp dụng trong trường học thôi nhé. Ha hả! Có trò vui , tên đại bạch si . Cô đang đầy một bụng khí, tự dâng đến cửa.

Tâm trạng lãng mạn của Trang Hàn tiếng hét của cô gái mặt cho tan biến sạch sẽ. Hắn trừng mắt cô. (Nếu phụ nữ... , cô gái mặt là ai, chắc chắn sẽ dám trừng mắt như thế).

– Cô cũng đường ! Chỉ trách khác! – Trang Hàn lườm Hàn Đông Tuyết một cái, định vòng qua cô để tiếp tục tản bộ, vì một kẻ mà mất hứng.

Tuy Hàn Đông Tuyết vẻ ngoài hung thần ác sát, nhưng đường phố cái đất ai dám trừng mắt với cô cả. Nhìn tên con trai ẻo lả mặt, m.á.u nghịch ngợm của cô nổi lên... Ha hả, chỉnh một chút chắc tâm trạng sẽ khá hơn đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-vao-ho-ly/chuong-1-tuyet-mua-dong.html.]

Trang Hàn lướt qua Hàn Đông Tuyết, hiểu chân nam đá chân chiêu, ngã oạch một cái, phịch xuống đất.

Lúc , Trang Hàn tức đến mức chỉ thất khiếu bốc khói mà lục phủ ngũ tạng cũng nổ tung. Rõ ràng là ngáng chân , mà bên cạnh chỉ mỗi cô . Hắn lồm cồm bò dậy, trừng mắt thủ phạm.

– Cô... – Trang Hàn từ nhỏ tính tình lớn, chỉ cần khác chiều ý là sẽ để yên. Huống chi hôm nay chơi , đời nào chịu ngậm bồ hòn.

! ? – Hàn Đông Tuyết chớp chớp đôi mắt vô tội. (Hừ! Tiểu t.ử nhà ngươi !)

– Cô! Cô đúng là đồ thể lý... – Trang Hàn tức đến mất lý trí, chằm chằm cô gái mặt. Trên đời loại phụ nữ như thế chứ!

Hàn Đông Tuyết cố tình trừng :

– Ồ? Phải ! Anh mới là cái đồ chướng ngại vật của thành phố ! Chướng mắt quá ! Tránh sang một bên!

Nói , cô còn dùng tay đẩy Trang Hàn .

Bị đẩy mạnh, cơn hỏa của Trang Hàn bùng lên dữ dội, gân cổ lên cãi như trẻ con:

– Cô... Dám bảo chướng mắt ! Cô mới là rác rưởi cản đường! đây tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, phía cả một tá, , là N cô gái đang xếp hàng chờ cướp về đấy, cô tính là cái thá gì hả!

Trang Hàn càng càng thấy ghét. Hắn đường đường là thừa kế Trang thị, lão đại tương lai của Thiên Ngạo Minh, bao mỹ nữ vây quanh nịnh nọt, mà con nhỏ dám thái độ lồi lõm với .

Hàn Đông Tuyết liếc khuôn mặt trắng trẻo của Trang Hàn, bĩu môi:

– Ha! Có N cô gái ? Nhìn cái mặt "trai bao" của thì đúng . Mấy bà sồn sồn chắc là cần lắm đấy. Đồ trai bao! Ha!

– Cô... Cô dám bảo là trai bao (Ngưu Lang)! Cô... Cô... – Trang Hàn chịu sự sỉ nhục , vốn là cục vàng nâng niu cơ mà. (Khỏi cần hỏi, mặt lúc chắc chắn xanh như tàu lá chuối).

Hàn Đông Tuyết bỗng phát hiện một trò còn vui hơn là đ.á.n.h tên một trận, đó chính là chọc tức . Cô hét toáng lên:

– Sao nào! Đồ trai bao! Trai bao! Trai bao!

– Con đàn bà c.h.ế.t tiệt! Cô nhắc nữa xem! – Trang Hàn ngày thường tuy ga-lăng, sĩ, nhưng kích động đến mức thì cũng giơ tay đ.á.n.h .

– Anh dám gọi là con đàn bà c.h.ế.t tiệt hả! ...

Hàn Đông Tuyết nhanh như chớp túm lấy cánh tay đang giơ lên của Trang Hàn, dùng thế võ quăng mạnh sang bên cạnh.

Trang Hàn còn kịp rõ cô gì thì thấy cả bay lên trung.

“Tùm!”

Một tiếng động lớn vang lên, rơi thẳng xuống con sông nhỏ bên cạnh.

– A... Ục... – Uống vài ngụm nước sông lạnh buốt, Trang Hàn ngoi đầu lên mặt nước thở hổn hển – A... Hộc... Hộc...

(Leng keng!) Hiệp 1: Hàn Đông Tuyết thắng.

Hàn Đông Tuyết xoay một cách tiêu sái, phủi phủi tay, đó bỏ . Trang Hàn trơ mắt phụ nữ ném xuống sông đang dương dương tự đắc bỏ (đúng là dương tuyết mà ), gào lên trong tuyệt vọng:

– Đồ đàn bà c.h.ế.t tiệt! Ta sẽ báo thù! Khốn kiếp!

– Hắt xì! Hắt xì! A...

Tại phòng khách Hàn gia

– Hưm hưm... Hưm hưm... – Hàn Đông Tuyết về đến nhà, tâm trạng cực kỳ sảng khoái, miệng ngân nga hát, tận hưởng niềm vui mới .

– Đông Tuyết! Đông Tuyết!

Thư Sách

Bà Chu Xôn Xao thấy con gái về nhà mà vui vẻ như , trong lòng thầm kêu khổ. Con bé mà vui thế thì chắc chắn là gây họa ở . Thôi xong! Xong !

 

 

 

Loading...