Đừng Trêu Vào Thiên Kim Giả Biết Bói Toán - Chương 87: Yến Tiệc Bắt Đầu, Màn Ra Mắt Kinh Diễm Của Thiên Kim Thật
Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:25:44
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày diễn yến tiệc.
Sáng sớm tinh mơ, Giang Vĩnh San vội vã chạy về.
Lần Giang Nhứ về nhà bà về , nếu lộ diện nữa thì quá gì .
Hơn nữa, bố , thằng nhãi con nhà cũng lấy cái tính khí thối tha, ý kiến với Giang Nhứ lớn lắm.
Mặc dù đó gì nữa.
bà trở về, thế nào cũng dạy dỗ nó một trận trò, gõ đầu cảnh cáo.
Giang Vĩnh San nghĩ , bước chân càng nhanh hơn.
Kết quả đến cửa, liền thấy tiếng Giang Thần ăn vạ vô lý:
“A a a, ! Không chạm em!”
Sắc mặt Giang Vĩnh San đổi, nắm đ.ấ.m cũng siết c.h.ặ.t.
“Thằng ranh con…”
Kết quả, giây tiếp theo, thấy cảnh tượng mắt, trực tiếp ngẩn tại chỗ.
Chỉ thấy con trai bà cầm một quả trứng gà bóc nham nhở như ch.ó gặm định ném đĩa của Giang Nhứ.
Lại Giang Việt bắt giữa trung, một miếng nhét miệng.
“Oa ”
“Đó là em bóc cho chị gái, là đồ xa, nhả nhả …”
Giang Thần lập tức thét, cuống đến mức xoay vòng tại chỗ.
Kéo góc áo Giang Nhứ mách lẻo: “Chị ơi, chị chị kìa!”
“Dùng bùa dùng bùa, sét đ.á.n.h sét đ.á.n.h !”
Giang Nhứ: “…”
Biểu cảm của Giang Vĩnh San từ phẫn nộ chuyển sang đờ đẫn.
Bà nhầm chứ?
Không Giang Thần vì Nguyễn Nhược Ninh mà cực kỳ bài xích Giang Nhứ ?
Cái , cái gọi là bài xích?
Bà ruột còn ăn trứng gà Giang Thần bóc bao giờ nhé?
Hơn nữa, thằng nhóc nhà vì gia đình đơn nên từ nhỏ trầm mặc u ám ?
Cái đứa lăn lộn ăn vạ t.h.ả.m là ai?
Có lẽ ánh mắt một lời khó hết của Giang Vĩnh San quá mãnh liệt, Giang Thần cuối cùng cũng thấy bà.
“Mẹ, bắt nạt con…”
Vừa tới, chính là mách bà tội của Giang Việt.
Giang Vĩnh San dở dở , đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thế mới dáng vẻ của trẻ con chứ.
“Tiểu Nhứ, chào mừng con trở về.”
An ủi con trai xong, Giang Vĩnh San tiến lên, đưa cho Giang Nhứ một hộp quà.
Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương rực rỡ.
Mắt Giang Thần sáng lên: “Chị đeo lên nhất định !”
Giang Việt thấy, cảm giác nguy cơ lập tức dâng lên.
Vội vàng mật báo cho ông bố già nhà .
“Cô út tặng chị Giang Nhứ một sợi dây chuyền kim cương, mù mắt ch.ó của con .”
“Chúng cũng thể thua!”
“Bố đừng giống như sinh nhật con, tặng mấy bức tranh đáng tiền chẳng ai xem của bố nữa đấy.”
Giang Tu Thành:?
Sáng sớm tinh mơ, kịp đề phòng, đầu gối Giang Tu Thành trúng mấy mũi tên.
Mặc dù sự thật là như , nhưng mà…
“Bà xã, thể đ.á.n.h c.h.ế.t nó ?”
Giang Nhứ nhận quà: “Cảm ơn cô.”
Thấy thái độ hào phóng của cô, Giang Vĩnh San lên.
Cô cháu gái so với Nguyễn Nhược Ninh càng hợp tính bà hơn.
Ngồi một lát, thợ trang điểm, thợ tạo hình Giang Vĩnh San mời cho Giang Nhứ cũng đến.
Mọi cũng bắt đầu sửa soạn cho yến tiệc tối nay.
…
Sáu giờ tối, màn đêm buông xuống.
Nhà họ Giang trực tiếp mở tiệc trong trang viên nhà , đến chập tối, đèn đuốc sáng trưng.
Giang Văn Hải cũng những lời đồn đại về Giang Nhứ.
Chưa đến việc đợi bọn họ bản lĩnh của Tiểu Nhứ nhà xong, khối lúc mà hối hận.
Bọn họ càng bàn tán, ông càng tổ chức náo nhiệt, vẻ vang.
Làm lớn!
Nguyễn Nhược Ninh và Tịch Xuyên tiến trang viên, mặc dù chuẩn , thấy thứ bên trong, vẫn nhịn đỏ mắt.
Gần như bộ danh gia vọng tộc m.á.u mặt ở kinh thành đều đến chúc mừng, cô thậm chí còn thấy những nhân vật lớn chỉ xuất hiện tin tức.
Chỉ vì Giang Nhứ?
Cô xứng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-treu-vao-thien-kim-gia-biet-boi-toan/chuong-87-yen-tiec-bat-dau-man-ra-mat-kinh-diem-cua-thien-kim-that.html.]
Tịch Xuyên nhận sự thất lạc trong thần sắc của cô , đau lòng thôi.
Phô trương thật lớn.
Cùng là con gái nhà họ Giang, Nhược Ninh nào từng nhận sự coi trọng như .
Thân phận của Nhược Ninh vốn dễ dàng, ăn nhờ ở đậu, thế bảo nhận cô thế nào?
Anh nắm tay Nguyễn Nhược Ninh.
Thấp giọng : “Nhược Ninh, sẽ luôn ở bên em.”
Bị nắm tay, biểu cảm Nguyễn Nhược Ninh đổi, theo bản năng định hất , nhỏ giọng : “Anh Tịch Xuyên, chúng như …”
“Dù cũng là vị hôn phu của chị gái…”
Chính là cho cô xem.
Tịch Xuyên hừ lạnh một tiếng, nắm tay cô càng c.h.ặ.t hơn.
Hai nắm tay , những xung quanh thấy, biểu cảm mơ hồ chút vi diệu.
Hôn ước của thiếu gia nhà họ Tịch và tiểu thư nhà họ Giang, đều .
Cũng hủy bỏ gì đó.
Lúc , Tịch thiếu gia mật nắm tay Nguyễn Nhược Ninh, ẩn ý còn mang theo ý vị tuyên bố chủ quyền.
Đây là gì?
Mọi trao đổi ánh mắt với .
Yến tiệc tối nay, e rằng náo nhiệt phi phàm đây.
Trong lòng xoay chuyển vài vòng, Lệ Thanh Thanh và mấy cô bạn hớn hở đón tiếp.
“Nhược Ninh tỷ, hôm nay chị quá, ở cùng Tịch Xuyên, quả thực là tuyệt phối!”
Nguyễn Nhược Ninh cúi đầu, thẹn thùng một tiếng: “Đừng nữa, chị gái nếu , trong lòng sẽ thoải mái .”
Lệ Thanh Thanh bĩu môi.
Sao cô lắm chuyện thế nhỉ?
Suốt ngày cái thoải mái cái thoải mái?
Có bệnh.
“ , thấy bà nội và Giang Dực?”
Nguyễn Nhược Ninh nhếch môi.
“Sức khỏe bà nội , vẫn đang viện, Giang Dực, còn đang bận thi đấu.”
Nghe , nhướng mày.
Tóm , đều đến.
Xem , cái cô Giang Nhứ ở nhà họ Giang cũng coi trọng lắm nhỉ.
“ , còn Giang Thần và Giang Việt ?”
Kỳ lạ thật.
Hai bình thường dính lấy Nguyễn Nhược Ninh nửa bước rời, hôm nay thấy bóng dáng?
Nguyễn Nhược Ninh , lúc mới nhớ tới hai em nhà họ Giang.
Gần đây, cô bận rộn bôi t.h.u.ố.c mắt cho đám con ông cháu cha xung quanh, quên mất bọn họ.
Hai dường như cũng từng đến tìm cô .
Không tại , trong lòng Nguyễn Nhược Ninh mạc danh sinh chút khó chịu.
Cô thở dài: “Cũng nữa, quan hệ của bọn họ với chị gái chính là , gặp mặt là cãi , … e rằng cũng là chuyện giận dỗi đến .”
Cũng đúng, Giang Việt dạo chẳng còn tuyên bố, ai cũng nhắc đến bà chị thần côn mặt ?
Nếu vì chuyện đó, cô mới thèm đến .
Lệ Thanh Thanh mím môi, đáy mắt lóe lên.
“Đến đến !”
Mấy đang chuyện, trong đám đông hô lên một tiếng.
Không khí trong nháy mắt yên tĩnh .
Chỉ thấy Giang Nhứ một bộ lễ phục kiểu Trung Hoa, chậm rãi từ cầu thang xuống.
Trang sức cổ rực rỡ ch.ói mắt, càng tôn lên làn da trắng như tuyết tì vết.
Rất nhiều mặt tại đây từng thực sự gặp Giang Nhứ, nhiều nhất chỉ là thấy hot search.
Không ngờ, vị tiểu thư nhà họ Giang chính thức ăn diện lên, kinh diễm như .
Càng ngờ, rõ ràng chỉ mặc một bộ đồ trắng, mạc danh tản một loại khí trường khó diễn tả bằng lời.
Ngay cả Tịch Xuyên cũng kinh ngạc mở to mắt.
Trong tưởng tượng của , Giang Nhứ hẳn là loại quê mùa cục mịch, giảo hoạt con buôn, tóm là bộ dạng khó lên mặt bàn.
Lại từng nghĩ tới, khác biệt như .
Lệ Thanh Thanh khinh thường bĩu môi.
Giây tiếp theo, bỗng nhiên há hốc mồm.
“Nhược Ninh, xem, nâng váy cho Giang Nhứ là Giang Thần và Giang Việt ?”
Nguyễn Nhược Ninh sang, đồng t.ử co rút mạnh.
Lập tức, mặt dâng lên một nỗi nhục nhã khó tả.
Cô còn hai ghét Giang Nhứ thế nào thế nào, kết quả hai em đầu liền lon ton xách váy cho ?
Cái quái gì !