Đừng Trêu Vào Thiên Kim Giả Biết Bói Toán - Chương 338: Dưa Nối Tiếp Dưa, Cú Quay Xe Khét Lẹt
Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:34:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“OMG!”
Hứa Vân Vân, bậc thầy quản lý thời gian siêu cấp , ngoại trừ ba vị bên ngoài, mà còn giấu một vị nam khách mời may mắn ở nhà.
Hơn nữa, còn là cha chồng của ...
Khoan , vợ Dịch Chấn tuy đồn, nhưng hai còn ly hôn mà!
Hứa Vân Vân mà cùng cha chồng của cái cái ...
Còn còn hạ t.h.u.ố.c cho Dịch Thừa Trạch...
“ lạy hồn cái phiên bản hiện thực của 'Người chồng say ngủ' !”
Mọi hít sâu một khí lạnh, ánh mắt bùng nổ đồng loạt rơi Dịch Thừa Trạch, miệng há to thể nhét hai quả trứng gà.
Huyết sắc mặt "xoạt" một cái rút sạch, lảo đảo lùi ba bước, cả run như cầy sấy.
Hứa Vân Vân mà cùng cha của !
Đó chính là cha của a!
Trước ngày hôm nay, kiêu ngạo như Dịch Thừa Trạch, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng ngờ tới, mà chính cha ruột cắm sừng.
Chẳng trách, lúc nhắc tới chuyện cho cháu trai cổ phần, Dịch Chấn một câu cũng nhiều, liền sảng khoái đồng ý.
Hóa là để đứa con trai kẻ đổ vỏ cho ông .
Đứa con trai mà tâm tâm niệm niệm, thực tế là em trai!
Dịch Thừa Trạch răng đều sắp c.ắ.n nát, câu cuối cùng, sợi dây cuối cùng trong đầu "phựt" một cái đứt đoạn.
Mạnh mẽ xông lên, giơ chân đạp một cái cửa.
“Rầm ”
Một tiếng vang thật lớn, Hứa Vân Vân mạnh mẽ ngẩng đầu, đập mắt chính là từng khuôn mặt vô cùng khiếp sợ bên ngoài, trong nháy mắt mặt như màu tro tàn.
Sắc mặt Dịch Chấn cũng đột nhiên đổi.
Lúc , để Hứa Vân Vân gả cho Dịch Thừa Trạch chính là vì che mắt khác, bảo vệ danh tiếng của .
bây giờ...
Nhiều như , chẳng là đều, đều !
Cửa mở , ánh mắt Dịch Thừa Trạch rơi hai đang ôm c.h.ặ.t lấy , đôi mắt càng là đỏ ngầu một mảnh.
“Tiện nhân, tiện nhân!” Anh tức điên , xông lên giơ tay tát mạnh một cái mặt Hứa Vân Vân.
Cái gì ỷ , cái gì sùng bái? Tất cả đều là giả!
Anh c.h.ế.t cũng ngờ tình mà tưởng rằng dịu dàng, mà liên thủ với cha của , hung hăng đ.â.m một d.a.o!
Hứa Vân Vân căn bản tránh thoát, mặt lưu dấu tay đỏ ch.ót, vành mắt lập tức đỏ lên.
“A Chấn, bụng, bụng của em...”
Cô gắt gao bảo vệ phần bụng, giọng đột nhiên cao v.út: “Em, trong bụng cốt nhục sinh duy nhất của nhà họ Dịch các , các ai cũng động em!”
Thân ảnh Dịch Thừa Trạch lắc lư, cứng ngắc cổ cha , giọng khàn khàn đến mức thành tiếng:
“Cha, hai ... hai dám, thể đối xử với con như !”
Bị chỉ trích mặt như , sắc mặt vốn của Dịch Chấn càng khó coi hơn, đột nhiên phát một tiếng lạnh.
“Sao thể, đừng tưởng rằng tao , mày căn bản là con trai ruột của tao!”
Sắc mặt Dịch Thừa Trạch đột nhiên cứng đờ.
Vẻ mặt Dịch Chấn khinh miệt: “Ăn chùa cơm nhà họ Dịch chúng tao bao nhiêu năm như , thể tao nuôi con trai, mày nên cảm thấy may mắn vì cái phúc phận mới đúng.”
Quần chúng ăn dưa là một phen kinh hãi.
Tròng mắt đều sắp trừng ngoài , trời ạ, dưa cái còn kịch tính hơn cái !
“Vãi chưởng, dưa liên a!”
“Quả thực là, chuyện còn kích thích hơn cả phim truyền hình!”
“Dịch Thừa Trạch mà con trai của Dịch Chấn!”
“Chẳng trách, chẳng trách vợ tù, Dịch Chấn mặc kệ quan tâm, ông sớm , con trai là giống của khác!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-treu-vao-thien-kim-gia-biet-boi-toan/chuong-338-dua-noi-tiep-dua-cu-quay-xe-khet-let.html.]
Cái nhà , bà cắm sừng , cắm sừng bà!
Toàn viên ác nhân, ai là đèn cạn dầu a!
Dịch Chấn hắng giọng một cái, bày tư thái đạo mạo trang nghiêm bắt đầu ném nồi: “Các vị, đây cũng là chuyện trong nhà, vốn tuyên dương, để cho vợ cũ một phần mặt mũi, nhưng đến nước , cũng giấu giếm nữa, là vợ cũ phản bội , chúng đang tiến hành thủ tục ly hôn.”
Nói xong, ông đưa tay ôm lấy eo Hứa Vân Vân: “Đợi thủ tục xong xuôi, Vân Vân chính là vợ của .”
Hứa Vân Vân lập tức vui vẻ mặt.
Mà quần chúng ăn dưa... tập thể hóa đá.
Khá lắm khá lắm, hiện trường tiệc đính hôn, vị hôn thê trực tiếp thăng cấp biến thành kế!
Cốt truyện , ngay cả tiểu thuyết cẩu huyết nhất cũng dám như !
Vinh Vãn Tình suýt chút nữa bật thành tiếng, hận thể vỗ tay khen .
Ông cha oan đại đầu mà con mắt của , cướp hôn con trai rẻ tiền!
Biết vở kịch hôm nay đặc sắc, mà đặc sắc đến thế.
Dịch Thừa Trạch như sét đ.á.n.h, dám tin Dịch Chấn.
Anh dù cũng con trai ông bao nhiêu năm như , ngờ, Dịch Chấn ngay cả chút tình nghĩa ngày xưa cũng màng, sỉ nhục như .
khi đối diện với đôi mắt lạnh lẽo của Dịch Chấn, m.á.u huyết đông cứng.
Anh , đây là vứt bỏ .
Xong .
Thân phận thiếu gia nhà họ Dịch.
Tài sản nhà họ Dịch.
Tất cả thứ của nhà họ Dịch, bộ đều mất hết .
“Các vị, ai quan tâm cái bụng của cô Vân Vân ? thấy cô kinh hãi, cần gọi bác sĩ xem thử ?” Trong đám , Giang Việt bỗng nhiên mở miệng.
Biểu cảm đắc ý của Hứa Vân Vân đột nhiên đổi, đáy mắt xẹt qua một tia hoảng loạn: “Không, bệnh viện...”
“Đừng sợ, cần , là bác sĩ đông y, chỉ cần bắt mạch là thể cô .” Trong đám một đàn ông trung niên nho nhã .
Dịch Chấn nhận , ông là một vị trung y của thế gia trung y ở Giang Thành, cũng lo lắng đứa bé trong bụng Hứa Vân Vân, đây chính là huyết mạch duy nhất hiện giờ của ông , lập tức phụ họa : “Vân Vân, y thuật của bác sĩ Ngô cao minh, em cứ để ông xem thử ?”
Sắc mặt Hứa Vân Vân càng thêm tái nhợt, môi cũng nhịn run rẩy.
Hả?
Mọi nhận thái độ bất thường của cô , khỏi .
Cô đang sợ cái gì?
“Đứa bé trong bụng Hứa Vân Vân, sẽ uẩn khúc gì chứ?”
“Chẳng lẽ, căn bản con trai?”
“Con trai mà Dịch Chấn tâm tâm niệm niệm thực là con gái!”
“Không đúng, là nam nữ, tháng bao nhiêu, một trung y cũng kỹ như chứ!”
“Chẳng lẽ trong bụng cô , căn bản đứa bé nào.” Có hít sâu một lạnh.
Lời , Hứa Vân Vân lắc đầu nguầy nguậy, nhưng ánh mắt né tránh và thể run rẩy, chỉ thiếu điều khắc hai chữ "chột " lên mặt.
Tất cả lập tức khiếp sợ trừng lớn mắt.
?? Còn thật sự là !
Đồng t.ử Dịch Chấn co rụt , một phen nắm lấy cổ tay Hứa Vân Vân: “Cô rõ ràng cho ! Đứa bé rốt cuộc là chuyện gì!”
“Không, Chấn...” Giọng Hứa Vân Vân run rẩy: “Anh bảo bọn họ , , bọn họ đều là , chuyên môn đến xem chuyện của chúng , đợi bọn họ , em sẽ giải thích rõ ràng với ?”
“Người ?” Giang Nhứ vẫn luôn lên tiếng chậm rãi .
“Là sợ chúng là , là sợ bại lộ sự thật căn bản thể mang thai.”
Cô khẽ một tiếng, giọng nhanh chậm, từng chữ rõ ràng, kinh động đến mức tất cả đều trừng lớn mắt.
“Dù thì, gì đàn ông nào thể m.a.n.g t.h.a.i chứ?”