Đừng Trêu Vào Thiên Kim Giả Biết Bói Toán - Chương 332: Cái Tát Của Chính Thất Và Âm Mưu Tráo Trở
Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:34:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô còn c.h.ế.t !
Hứa Vân Vân xong, dường như cảm nhận một ánh mắt lạnh lẽo, ngẩng đầu, vặn đối diện với Vinh Vãn Tình ở huyền quan.
Dịch Thừa Trạch cũng thấy Vinh Vãn Tình, theo tầm mắt cô sang, sửng sốt một chút, dường như nhận sự .
Vinh Vãn Tình mắc bệnh sạch sẽ nhẹ, bộ quần áo , hình như còn là bộ đồ ngủ cô thích nhất.
Anh đang định mở miệng, Hứa Vân Vân vẻ mặt hoảng hốt lên: “Chị, chị đừng hiểu lầm, em và Thừa Trạch chuyện gì cả, bộ quần áo ...”
Cô túm lấy vạt áo, “Là buổi sáng lúc em bữa sáng cho dì, cẩn thận ướt quần áo, Thừa Trạch sợ em lạnh, mới bảo em một bộ, em liền tủ quần áo tùy tiện chọn một bộ...”
“Nếu chị để ý, em, bây giờ em cởi ngay.”
Mẹ Dịch một phen đè tay cô : “Nó tư cách gì con? Nếu Vân Vân con bữa sáng cho bà già , ai còn nhớ đến , con gái cũng mất , còn mặt mũi ở bên ngoài lêu lổng, dứt khoát đừng về nữa cho xong!”
Một phen lời , chút áy náy của Dịch Thừa Trạch trong nháy mắt tan thành mây khói.
Lạnh lùng Vinh Vãn Tình, sắc mặt âm trầm đến mức thể vắt nước, hướng về phía cô lạnh giọng quát lớn:
“Cô còn đường về! Ở trong nhà ngay cả đứa con cũng thể mất, cô còn cái gì...”
“Ai cô mất con?”
Lời còn dứt, Chương Lâm và Giang Nhứ bước .
Nhìn thấy đứa bé trong lòng Chương Lâm, đồng t.ử Dịch co rụt mạnh.
“Tiểu Tây tìm ! Chuyện lớn như cô cho chúng , hại chúng lo lắng lâu như !” Dịch Thừa Trạch sửng sốt, đưa tay định bế đứa bé, Chương Lâm nghiêng tránh .
“Cậu cho con bé cơ hội mở miệng ?”
Ánh mắt bà quét qua cả phòng , lạnh giọng hỏi: “Cả nhà các , ngoại trừ mắng con bé, bắt nạt con bé, còn cái gì?”
Sắc mặt Chương Lâm khó coi đến cực điểm.
Con gái út nhà họ Chương, từ nhỏ cẩm y ngọc thực nuông chiều, cả nhà bọn họ cưng chiều mà lớn lên.
Nhà họ Dịch ở Giang Thành cũng coi như là m.á.u mặt, nhưng cưới em gái bà, cũng coi như là trèo cao.
Lúc Dịch Thừa Trạch cầu hôn thế nào, thề sẽ để cô cả đời vui vẻ hạnh phúc, vô lo vô nghĩ.
bây giờ thì ?
Con gái mất tích, cả nhà, bao gồm cả chồng, cha như phản ứng đầu tiên đều là trách mắng như cô !
Mắng xối xả một trận, thậm chí ngay cả cơ hội mở miệng giải thích cũng cho cô !
Bốn năm giờ sáng dậy nấu cơm sáng cho cả nhà, nhà họ Dịch tiền thuê bảo mẫu ?
Còn cô ả Hứa Vân Vân , cứ thế đường hoàng đăng đường nhập thất...
Ánh mắt Chương Lâm lạnh lẽo.
Có thể tưởng tượng , em gái bà những năm ở trong nhà trải qua những ngày tháng gì?
Chẳng trách đại tiểu thư vốn nuôi dưỡng châu tròn ngọc sáng, hành hạ thành bộ dạng gầy trơ xương như thế .
“Vị... chị gái , chị hiểu lầm , Dịch tổng chỉ là quan tâm chị nhất thời quá lo lắng cho con gái, quan tâm tất loạn mà thôi.”
Hứa Vân Vân vội vàng mở miệng, dịu dàng giải thích.
Chương Lâm lạnh: “Cô là ai? Nơi là nhà họ Dịch, đến lượt một ngoài như cô lên tiếng ?”
Sắc mặt Hứa Vân Vân trắng bệch, vành mắt đỏ hoe.
Há miệng, còn gì đó, Vinh Vãn Tình nãy giờ vẫn im lặng bỗng bước nhanh đến mặt chồng.
“Bốp!” Giơ tay tát mạnh một cái.
“A!” Mẹ Dịch hét lên một tiếng, khiếp sợ ôm mặt.
“Cô dám đ.á.n.h ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-treu-vao-thien-kim-gia-biet-boi-toan/chuong-332-cai-tat-cua-chinh-that-va-am-muu-trao-tro.html.]
Mọi cũng cái tát bất ngờ của cô cho ngây .
Hứa Vân Vân phản ứng , the thé giọng lao tới: “Chị, chị gì , dì là chồng chị, cho dù trong lòng chị giận, chị cứ trút lên em là , chị thể đ.á.n.h chồng chứ?”
Dịch Thừa Trạch hít sâu một , sắc mặt xanh mét trừng mắt Vinh Vãn Tình: “Vinh Vãn Tình, cô điên ?”
“Con mất vốn dĩ là của cô, bây giờ còn dám tay với , cô còn cái gì gọi là tôn trọng lớn, cái gì gọi là lễ nghĩa liêm sỉ ?”
Vinh Vãn Tình mà quen lúc dịu dàng hiền thục, lạc quan hào phóng, từ khi nào trở thành bộ dạng đàn bà chanh chua điên khùng như thế !
Hùng hổ dẫn nhà đẻ đến tìm phiền phức, là loạn ?
Không sống nữa ?
Đối diện với sự thất vọng và chán ghét nồng đậm trong đáy mắt , chút mong đợi cuối cùng còn sót trong lòng Vinh Vãn Tình vỡ tan tành.
Cô nhếch khóe miệng, trào phúng thành tiếng.
Từ khi nào nhỉ?
Cái gì cũng là của cô .
Những năm , nếu chồng cô một về phía cô , chồng cũng đến mức kiêng nể gì như !
Trước cô đều nhịn, nhưng , mụ già chạm đến vảy ngược của cô .
Vinh Vãn Tình đầu, ánh mắt sắc bén chồng, đáy mắt hiện lên sự hận thù nồng đậm: “ kính già yêu trẻ? Tại hỏi , con gái rốt cuộc sai điều gì, mà bà ném con bé rừng sâu núi thẳm để chờ c.h.ế.t?!”
“Bà đợi đấy, tuyệt đối sẽ tha cho bà!”
“Cái gì?” Dịch Thừa Trạch chấn động, dám tin .
“Mẹ, là ...?”
Con gái mất tích mà là do !
“Mẹ...” Sắc mặt Dịch trắng bệch, ánh mắt loạn xạ.
Bộ dạng chột , sắc mặt Dịch Thừa Trạch càng trầm xuống.
“Mẹ, thể chuyện như !”
Mẹ Dịch tiếng quát lạnh của dọa cho run rẩy , Hứa Vân Vân ở bên cạnh vội vàng đỡ lấy bà .
“Dịch tổng, dì bệnh tim, đừng dọa dì như , nếu xảy chuyện gì thì ?”
Cô dừng một chút: “Hơn nữa, em tin tưởng, dì tuyệt đối sẽ là loại đó, dì như ... nhất định là nguyên nhân của dì !”
Có nguyên nhân?
Vinh Vãn Tình tức đến nổ phổi.
“Cô câm miệng! Nơi còn đến lượt cô chuyện!” Ánh mắt cô trầm xuống, trở tay tát một cái mặt Hứa Vân Vân.
Mụ già ném con gái cô trong núi, mạng của con bé, cô mà bà nguyên nhân!
Nguyên nhân to bằng trời chẳng lẽ còn thể lấy mạng con gái cô !
Hứa Vân Vân ngờ cô dám đ.á.n.h , ôm mặt, nước mắt tủi rơi xuống như mưa.
“Cô còn đ.á.n.h , thật là phản phản !”
Mẹ Dịch đột nhiên đặt m.ô.n.g xuống đất, gào : “Không thiên lý, nhà họ Dịch chúng dễ bắt nạt, cô liền bắt nạt cả nhà chúng đúng !”
“Tại ư? Trong lòng cô chút má nào ! Còn hổ mà hỏi, đồ tiện nhân, cắm sừng con trai , sinh một đứa nghiệt chủng, còn đổ vỏ cho con trai !”
Ngón tay bà hung hăng chỉ thẳng Vinh Vãn Tình: “Tiểu Tây căn bản là con gái của con trai !”
Lời , khí trong nháy mắt ngưng trệ.