Đừng Trêu Vào Thiên Kim Giả Biết Bói Toán - Chương 14: Không Chỉ Là Anh Họ
Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:22:30
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biểu cảm vô hại , giọng điệu thờ ơ , lọt mắt Vương Anh, trực tiếp đẩy mức độ khiêu khích, chế giễu lên đến đỉnh điểm.
Bà tức đến nỗi thịt má cũng run lên, hung hăng lườm mấy tên tóc vàng một cái.
Phế vật!
Đồ vô dụng!
Ngay cả một phụ nữ cũng đối phó , còn luôn miệng gọi đại sư.
Bà mới chụp cho Thẩm Nhứ cái mũ thầy bói rởm, đây là đang vả mặt bà ?
“Cô thái độ gì !”
Nhìn bộ dạng của cô, ngọn lửa giận tích tụ trong lòng Phương Thục Hoa bùng nổ: “Thẩm Nhứ, đây là thái độ của mày khi chuyện với Đỗ phu nhân ? Mày xin cho tao!”
Thẩm Du Du theo: “Chị, đây chị tùy hứng thế nào, em cũng để ý, nhưng , chị thật sự gây họa … Hay là, chị quỳ xuống dập đầu nhận , ít nhất cũng thái độ.”
Bề ngoài cô tỏ lo lắng quan tâm, nhưng thực chất đang đẩy Thẩm Nhứ thế khó.
Khiến cô quỳ cũng .
Thẩm Du Du nghĩ đến cảnh Thẩm Nhứ dập đầu nhận , cơn tức trong lòng cuối cùng cũng nguôi ngoai phần nào.
Nào ngờ, Thẩm Nhứ để ý đến cô , ngay cả liếc mắt cũng thèm.
Ánh mắt trong veo lướt qua mấy nhà họ Đỗ.
Xem , là dùng Phương Thục Hoa để gây áp lực cho cô?
Cách thức thật tệ.
Cô đầu, ánh mắt cuối cùng mới từ từ dừng Thẩm Du Du và Phương Thục Hoa.
Cười khẽ một tiếng, mày liễu khẽ nhướng, từng chữ một: “Hai là cái thá gì?”
Không khí lập tức yên tĩnh.
Mặt Phương Thục Hoa lập tức tức đến đen như đ.í.t nồi, tức đến đau cả phổi.
“Mày cho tao…”
“Thẩm phu nhân, từ khi nào chuyện nhà họ Đỗ chúng đến lượt các xen ?”
Đỗ Viễn đang xem kịch bên cạnh sắc mặt âm trầm xuống.
Lúc điều tra, cũng thuận tiện điều tra cả Thẩm Nhứ, cũng một vài chuyện của nhà họ Thẩm.
Lúc Vương Anh và Phương Thục Hoa đấu khẩu, chỉ xem như một trò vui.
ngờ Vương Anh thật sự mời Thẩm Nhứ đến.
“Thẩm Nhứ tiểu thư…”
Anh áy náy tiến lên, lời còn xong, nước mắt Đỗ Hân Dao rơi như chuỗi ngọc đứt đoạn:
“Anh, đến bây giờ vẫn tin em ? Tình em bao nhiêu năm của chúng , lẽ nào thà tin cô , một vị đại sư từ chui , cũng chịu tin em ?”
“Thẩm tiểu thư, đắc tội với cô khi nào, xin cô, nhưng, xin cô đừng bịa đặt phá hoại tình cảm của và trai nữa ?”
Thẩm Nhứ: …
Cái mùi xanh , nồng nặc.
“Cậu nghĩ ?”
Đỗ Viễn nhất thời phản ứng , Thẩm Nhứ :
“Cậu đừng với , cả một ngày trời, cách giải quyết mà nghĩ chỉ là mách lẻo với ông .”
Thẩm Nhứ xong, ánh mắt hề che giấu mà rơi Đỗ Bá Khải vẫn luôn im lặng.
Mang theo sự khinh miệt.
Đỗ Bá Khải: “…”
Đỗ Viễn: “…”
Anh ho một tiếng, lấy tài liệu điều tra .
Thấy thật sự chuẩn , đồng t.ử của Vương Anh và Đỗ Hân Dao đột nhiên co , định gì đó, Đỗ Viễn lên tiếng .
“Kể từ khi hai con bà công ty, dùng đủ danh nghĩa để biển thủ công quỹ, tráo đổi vật liệu, dùng hàng kém chất lượng, và tiền , bộ đều tài khoản của họ nhà họ Vương các .”
“Thậm chí, còn giúp giới thiệu tài nguyên, bán bí mật của công ty cho họ của các , chỉ chiếm đoạt tài sản công ty, mà còn đặt danh dự và lợi ích của công ty tình thế nguy hiểm.”
“Chỉ là, lòng tham của các quá lớn, trong công ty chú ý đến hành động của các , cho nên, các chuẩn tới cùng, trực tiếp tay với .”
Giọng điệu của Đỗ Viễn càng lúc càng lạnh lùng: “Nếu điều tra , còn em gái thủ đoạn “phi thường” và tình em “sâu đậm” đến !”
Nghe xong, tất cả mặt bao gồm cả Phương Thục Hoa đều biến sắc.
Vương Anh và Đỗ Hân Dao càng mặt trắng như giấy, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-treu-vao-thien-kim-gia-biet-boi-toan/chuong-14-khong-chi-la-anh-ho.html.]
Bộ dạng , càng chứng thực cho cuộc điều tra của Đỗ Viễn.
Cơ thể Đỗ Bá Khải run lên, thể tin nổi họ: “Tại ?”
“Các là phu nhân nhà họ Đỗ, là thiên kim tiểu thư nhà họ Đỗ, cha con chúng đối với các răm rắp theo, các còn gì hài lòng, tại còn những chuyện như !”
“Bá Khải…” Khóe miệng Vương Anh run rẩy, biểu cảm lộ vẻ đau khổ, nhưng chỉ nước mắt lã chã rơi.
“Mẹ!” Đỗ Hân Dao thấy biến sắc, chút nhịn .
“Bởi vì… chỉ là họ!”
Lời dứt, khí lập tức tĩnh lặng.
Câu ý tứ rõ ràng nhưng khiến suy nghĩ miên man cho biểu cảm của đều đổi.
Đây là… dưa .
Đỗ Viễn cũng nhận điều gì đó, đầu thấy sắc mặt đổi của Đỗ Bá Khải, trong lòng “lộp bộp” một tiếng.
Vương Anh hét lớn một tiếng, vội vàng kéo Đỗ Hân Dao ngăn cản, Đỗ Hân Dao hất tay bà .
Nói trong tiếng : “Bởi vì, họ cũng là con trai của ba!”
“Đều là con trai của ba, Viễn là con trai độc nhất chính đáng của nhà họ Đỗ, là tổng giám đốc cao cao tại thượng của tập đoàn Đỗ thị.”
“ trai con thì , rõ ràng còn lớn hơn Viễn, vì danh dự của ba, vì danh dự của tập đoàn Đỗ thị, vĩnh viễn chỉ thể là một đứa con riêng thể ngoài ánh sáng.”
“Đều là con trai của ba, tại … điều căn bản công bằng, con chỉ trai cũng nhận những thứ đáng lẽ thuộc về .”
Dù trong lòng phỏng đoán, xong lời của Đỗ Hân Dao, vẫn cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Lại là một vụ án đẫm m.á.u do con riêng gây .
Bí mật nhiều năm phanh phui, Vương Anh cũng giấu nữa, nước mắt lưng tròng: “Viễn Viễn, chúng thừa nhận một chuyện , nhưng, nó cũng là con trai của mà. Cầu xin con, con hãy tha thứ cho lòng riêng của một .”
Bà t.h.ả.m thiết, từng chữ từng câu đều là lời gan ruột của một , khiến Phương Thục Hoa khỏi động lòng, Đỗ Viễn lùi mấy bước, ánh mắt mờ mịt rơi cha.
Trong lòng rối loạn.
Trong ký ức của , tình cảm của cha và luôn .
Mẹ qua đời vì bệnh, cha suy sụp một thời gian dài mới vực dậy .
Cũng vì , hề phản đối sự xuất hiện của Vương Anh.
bây giờ, đột nhiên cha và Vương Anh một đứa con riêng.
Một đứa con riêng lớn hơn cả .
Lẽ nào những năm tháng ân ái, tình nghĩa đó đều là giả dối ?
Đỗ Bá Khải dám thẳng mắt , một lúc lâu , uể oải xuống sofa: “Đều là của .”
“Là với các con.”
Đỗ Bá Khải và Vương Anh từ nhỏ cùng lớn lên, thanh mai trúc mã, qua một thời gian tự nhiên đến với .
Ngay lúc họ đang bàn chuyện cưới xin, nhà Vương Anh đột nhiên phá sản, còn tin tức.
Hai năm , qua giới thiệu, Đỗ Bá Khải quen của Đỗ Viễn, hai nhanh ch.óng kết hôn, Đỗ Viễn.
Cuộc sống hôn nhân tương kính như tân, cũng chút tình cảm.
Thế nhưng, phận luôn thích trêu ngươi, của Đỗ Viễn qua đời vì một trận bệnh, ông suy sụp mấy năm, một công tác, Đỗ Bá Khải gặp Vương Anh.
Cũng lúc , ông mới , thì , ông và Vương Anh còn một con trai.
Vương Chinh về tuổi tác lớn hơn Đỗ Viễn ít, đoạn quá khứ , ai cũng sẽ tin.
Vì danh dự của nhà họ Đỗ, Đỗ Bá Khải thể cưới Vương Anh, nhưng thể, và vĩnh viễn thể thừa nhận sự tồn tại của Vương Chinh.
Thì đằng là một câu chuyện như .
Nghe xong lời kể của ông , hiện trường rơi im lặng.
“Ha.”
Chỉ Thẩm Nhứ khẽ một tiếng, đáy mắt tụ một tia chế giễu: “Cho nên, vì những điều , ông càng thêm thương yêu, trân trọng họ.”
“Thậm chí, đối với chuyện ông cũng định mắt nhắm mắt mở cho qua?”
Đỗ Bá Khải gì.
Ngầm thừa nhận.
Mọi chuyện đều do ông mà .
Muốn trách thì cứ trách ông .