Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 99: Kiếp trước kiếp này (Đại kết cục)
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:02:44
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn phía lặng tờ, khi Phó Lam Dữ mở mắt , cô thấy mắt vẫn là bóng tối dày đặc, chỉ một con đường hẹp điểm xuyết những ánh nến le lói, chậm rãi kéo dài về phía . Con đường cô thấy , chính là đường Hoàng Tuyền trong ván Bạch Kim “Bách quỷ hành”.
Cô chút do dự, lập tức bước .
Ánh nến trắng gió tự lay, cô đơn độc bước qua, cũng thời gian trôi qua bao lâu, cho đến khi đột nhiên thấy những âm thanh nhỏ vang lên. Tựa như một đôi nam nữ thiếu niên đang chuyện thì thầm.
—— Anh là ai, tại tin chứ?
—— Cô cũng thể chọn tin , thì manh mối sẽ chia sẻ với cô .
—— Đợi , đổi ý , tạm thời tin một chút, hai lập liên minh, xem manh mối .
Phó Lam Dữ khựng .
Cô nhận theo bước chân tiến lên của , phía dần hiện lên màn sương m.ô.n.g lung, sương mù lan hai bên, ánh sáng dần trở nên rực rỡ, giống như hình thành một màn ảnh chiếu phim tự nhiên, hình ảnh cũng ngày càng rõ nét. Cô thể tự do xuyên qua những cảnh tượng , thính giác và thị giác vô cùng nhạy bén, giống như một ngoài cuộc đang xem phim.
Lúc trong hình ảnh, một cô gái 15-16 tuổi đang khoanh chân ghế, mặt lạnh tanh đàm phán với trai bên cạnh bàn. Chàng trai trông cũng chỉ mới 18-19 tuổi, dáng cao gầy, mày mắt ôn nhu tuấn mỹ, khi luôn tạo cảm giác thâm tình. Anh cúi đưa một tấm thẻ cho cô gái, chỉ ngoài cửa sổ.
—— Lúc nãy mặt con nữ quỷ đó cứ dán kính, giờ nó bay .
—— Quỷ trong phim kinh dị thấy đầy , cũng tương tự thôi, thực còn đáng sợ hơn quỷ nhiều.
—— Em còn nhỏ mà tư tưởng sâu sắc gớm.
Chàng trai mím môi mỏng, mỉm cô gái một cái.
... Đó lẽ là Phó Lam Dữ năm mười lăm tuổi và Kiều Vân Tranh năm mười chín tuổi, là lúc hai mới bắt đầu trò chơi. Tuy nhiên Phó Lam Dữ hề nhớ từng đoạn ký ức .
Bước chân cô dừng , những hình ảnh cô chạm tự động tan biến, chẳng bao lâu , phía xuất hiện hình ảnh mới. Lần là trong một rạp chiếu phim tông màu đỏ thẫm, tay trái cô gái cầm đao, tay cầm máy ảnh, ở hàng ghế cuối cùng lên màn hình lớn đang sáng. Trên màn hình đang chiếu cảnh những chơi khác ác quỷ tra tấn m.á.u me, cô gái hồi lâu, nhịn thở dài một .
—— Quả nhiên, giống hệt tình tiết trong 《Lệ quỷ sắp đến》.
—— Đừng sợ, thể đưa em thông quan thì nhất định sẽ đưa em thông quan .
Chàng trai trẻ bên cạnh giơ tay che mắt cô , ngữ khí ôn hòa, đầy vẻ trấn an.
... Đó là Phó Lam Dữ 17 tuổi và Kiều Vân Tranh 21 tuổi.
Đối với Phó Lam Dữ của lúc , tất cả đều xa lạ và tưởng, nhưng cô một trực giác kỳ lạ rằng đây là ảo giác. Cô càng bước nhanh về phía , hình ảnh đổi càng thường xuyên, cũ mới đan xen, cô lượt thấy chính năm 19 tuổi, 20 tuổi và 22 tuổi.
Mỗi cô xuất hiện, Kiều Vân Tranh đều bên cạnh, thể thấy họ luôn ràng buộc cùng xuyên . Dù chỉ là qua những cảnh tượng tái hiện ngắn ngủi , cô cũng cảm nhận sự tin tưởng và ăn ý giữa hai ngày một tăng lên.
Sau đó cô thấy năm 24 tuổi. Tính theo thời gian, đó hẳn là trận thăng cấp Vàng 4, chỉ cốt truyện phức tạp, quy tắc khắc nghiệt, quỷ quái hung bạo mà sự tàn sát giữa các chơi cũng cực kỳ t.h.ả.m khốc. Cô c.h.é.m gục một con ác quỷ đang nhe nanh múa vuốt thì thình lình thấy Kiều Vân Tranh lao chắn mặt , và con d.a.o găm của một chơi khác đ.â.m thẳng vai . Thần sắc Kiều Vân Tranh lạnh lùng, lập tức đá văng đối phương tường, dứt khoát xoay tay vung đao, tàn nhẫn cắt đứt yết hầu kẻ đó.
—— Anh điên ? Không cần mạng nữa ?
—— Lưỡi đao sát em như thế, lấy thời gian mà cân nhắc lợi hại?
Kiều Vân Tranh che vết thương đang chảy m.á.u ngừng vai, tay vẫn tranh thủ xoa đầu cô để trấn an. Bảo vệ sự an của cô sớm trở thành bản năng của . Đây là năm thứ 9 họ gặp .
Phó Lam Dữ lâu gặp Kiều Vân Tranh, cô hình ảnh mà lòng xót xa, mãi nỡ dời mắt. dù cô tiếp tục tới, những đoạn phim rời rạc cũng nhanh chóng tự biến mất. Ánh nến lay động bên đường dường như sáng hơn một chút. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bỗng khựng .
Cô thấy cảnh tượng trò chơi cực kỳ quen thuộc: một nơi ở mang phong cách Steampunk công nghệ cao, trần nhà và sàn nhà đầy những hoa văn hình học trừu tượng, cùng hai bên cửa kính phủ kín phù văn Latinh màu vàng kim. Đó chính là cảnh tượng của ván Bạch Kim “Mười ba mãnh quỷ”.
Trong hình ảnh, hai đều đeo kính thông linh, nắm tay chạy thục mạng, phía là lũ quỷ quái dữ tợn đuổi sát, chậm một bước là thể xé xác tại chỗ.
—— Vân ca, còn ba phút nữa bố cục sẽ đổi.
—— Lên phòng tầng 4 , cánh cửa đó cũng phù văn, chúng kéo dài thời gian.
—— OK, nhớ mang theo huy hiệu.
Đây là cô của năm 26, 27 tuổi, từ tố chất tâm lý đến thực lực đều trưởng thành. Quan trọng hơn là, ván cô thế nhưng trải qua hai . Hóa lúc khi xuyên qua ván Bạch Kim , cô bắt đầu thường xuyên gặp những cơn ác mộng kỳ lạ là vì từng trải qua nó .
Vậy thì…… “Bách quỷ hành” cũng ?
Con đường dường như quá dài, nhưng cô như nửa đời . Và ở cuối con đường, cô tìm thấy đáp án.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-99-kiep-truoc-kiep-nay-dai-ket-cuc.html.]
Phó Lam Dữ một nữa gặp một “” khác, một cô gái tóc xoăn tím nhạt, vận đồ trắng, kiêu hãnh và rực rỡ. Lần giữa cô và đối phương còn rào chắn trong suốt nữa. Tuy nhiên cô vẫn thể chạm đối phương, vì đối phương rõ ràng chỉ là một ảo ảnh trong ánh sáng.
Đối phương mỉm cô, cuối cùng sải bước về phía cô. Cô nảy sinh cảnh giác, theo bản cô lùi một bước, nhưng đối phương ý định dừng .
—— Anh trai, hóa tên là Kiều Vân Tranh ? Tên thật đấy.
—— Em tên là Phó Lam Dữ, Lam trong trời xanh, Dữ trong hải đảo.
Cô đột ngột thấy giọng của chính , tông giọng cao vút, mang theo sự vui tươi trong sáng đặc trưng của thiếu nữ. Giây tiếp theo, đối phương biến mất mắt cô. Hay đúng hơn, đối phương hòa một với cô.
Những đốm sáng xa xăm thể chạm tới cuối cùng ngưng kết hội tụ nơi sâu thẳm linh hồn, khiến tất cả những ký ức bụi mờ vùi lấp trở nên rõ nét. Người từng yêu còn nhớ rõ ? Lời hứa từng trao thực hiện ? Sinh sinh t.ử tử, oanh oanh liệt liệt, thực thực hư hư, tất cả chỉ là một chấp niệm.
Và cô trở về nơi bắt đầu.
Cô hiểu tại lúc đó hoạt bát rực rỡ, trông khác hẳn với hiện tại. Lúc đó cô mười lăm tuổi gặp Kiều Vân Tranh, đồng hành và bảo vệ cô suốt mười ba năm. Anh xuất hiện thời điểm thích hợp nhất, xoa dịu những ngờ vực và đau đớn, giữ vững sự ngây thơ và nhiệt huyết của cô. Từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, vì ở đó nên cô mới thể sợ mưa gió, tùy ý nở rộ.
—— Lam Dữ.
Là Kiều Vân Tranh đang gọi cô, dịu dàng và da diết như xuyên qua dòng thời gian vô tận.
【Liệu đưa lựa chọn , đặt bút hối hận.】
Cây thập giá và chiếc đồng hồ quả quýt, trọng sinh và hồi tưởng, năm đó và cô năm nay đều đưa cùng một lựa chọn. Anh tình nguyện bắt đầu một nữa, dấn con đường lối thoát tàn nhẫn chỉ để tìm thấy cô giữa biển mênh mông. Anh thật sự chờ đợi quá lâu .
Phó Lam Dữ vươn tay hư , chỉ trong nháy mắt, bóng tối mặt sụp đổ. Ánh sáng ùa tới, gió lớn nổi lên, cô thấy tiếng gầm rú quen thuộc. Trình Viện vẫn đang quỳ bên cạnh cô, thấp giọng nghẹn ngào, cánh cửa đá sát bên sắp rơi xuống, cô thoáng thấy bóng hình quen thuộc bên ngoài.
Cái gọi là “Hồi tưởng thời ”. Cô trở về khoảnh khắc đ.á.n.h mất .
Cô bỗng nhiên bật dậy, ngay khi Trình Viện kịp ngăn cản, cô lăn thẳng ngoài qua khe cửa đá. Cánh cửa đá rơi xuống đất vang dội. Cô dậy, loạng choạng chạy về phía , bất thình lình hụt chân, ngã nhào lòng Kiều Vân Tranh.
Kiều Vân Tranh xoay tay ôm chặt lấy cô. Trên vẫn nồng nặc mùi máu, nhưng nhịp tim trầm mạnh mẽ, mang cho cô cảm giác an như cả thế giới. Thuyền cô độc phiêu bạt cập bến, chim mỏi cành để đậu, đại để chính là đạo lý .
“…… Lam ?”
Kiều Vân Tranh chỉ kịp gọi cô một tiếng, ngẩng đầu lên thấy trong làn sương mù u ám, bách quỷ ở ngay mắt. Anh theo bản cô xoay bảo vệ cô, hai ôm chặt lấy .
Thế nhưng, cơn đau đớn trong dự tính ập đến đúng lúc.
Khi Phó Lam Dữ thử mở mắt , cô phát hiện những con quỷ dữ tợn thảy đều khựng ở cách đó xa. Khắp rừng cây như chia cắt thành hai mặt của một tấm gương, theo thời gian trôi , ranh giới giữa hai khu vực dần mờ nhạt, cho đến khi hòa một thể.
Cũng qua bao lâu, cô mơ hồ nhận thấy đôi tay Kiều Vân Tranh đang ôm siết chặt , như thể chỉ cần buông là cô sẽ biến mất ngay lập tức. Anh kề sát tai cô, giọng bỗng mang theo sự nghẹn ngào khó kìm nén.
“Lam Dữ.”
Anh gọi cô là Lam Dữ.
Phó Lam Dữ ngước mắt , cô cẩn thận giơ tay chạm mặt , mở miệng nức nở thành tiếng: “Anh cũng nhớ ?”
“Phải, nhưng ... lúc đó thể quên chứ?”
Hệ thống cho cơ hội hồi sinh yêu, nhưng cho phép nhớ chuyện xưa. Vì mãi đến năm 26 tuổi, mới chậm chạp tìm thấy cô.
Kiều Vân Tranh nở nụ như trút gánh nặng, nhưng một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, đậu ngay đầu ngón tay cô.
Anh khẽ thở dài: “Cuối cùng em cũng tìm tới .”
Phó Lam Dữ cũng : “Em nào nỡ để chờ lâu quá.”
Nói đoạn, cô rướn về phía , dịu dàng đặt một nụ hôn lên môi . Mặt gương vỡ tan, sương mù tan biến, gió cũng ngừng thổi, cả đất trời bao phủ một lớp ánh bạc nhu hòa.
Kim đồng hồ quả quýt dừng ở khoảnh khắc gian tương hội.
Cô từ 15 tuổi đến 31 tuổi, từ 19 tuổi đến 35 tuổi, sự chờ đợi gấp bội khi mất ký ức, một nữa đ.á.n.h cược sinh t.ử để từ đầu. Kiếp kiếp , cũng chỉ đến thế mà thôi.
Người yêu, tin rằng, chỉ cần em còn sống, em nhất định sẽ giữ trọn lời hứa, băng qua đao sơn biển máu, bất chấp tất cả để về phía . Lòng em trao , đến c.h.ế.t phai.
(Tác giả lời : 【Vân ca và Lam là HE nhé, cần thông quan ván nữa. Sau khi Lam tìm thấy Vân ca, hai thể trực tiếp trở về hiện thực.】 Về câu chuyện vòng lặp đầu tiên của Vân ca và Lam , cũng như phần hai trở về thế giới hiện thực, sẽ mở riêng một chương chi tiết, xem như ngoại truyện kết thúc. Ngoại truyện của Cố và Sanh Sanh, của trai nhà họ Bạch và Linh tỷ đều sẽ . Ngày mai sẽ đăng ngoại truyện của Hạc Hạc , nhớ đón xem nhé.)