Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 97: Quy Linh
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:02:41
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm nay, Kiều Vân Tranh 32 tuổi, gia nhập hệ thống xuyên mười ba năm, sinh mệnh cuối cùng dừng ở ván Bạch Kim giữa tháng 8 mùa hè. Anh đôi mắt tình tứ nhất, giọng ôn nhu nhất và một trái tim kiên định nhất. Nhiều năm qua vượt qua chông gai, dẫm mũi đao mà tiến bước, từng lùi bước nửa bước.
Phó Lam Dữ là điểm yếu duy nhất của . Và vì điểm yếu duy nhất đó mà cam nguyện bước qua lanh giới sinh tử. Không hối hận, đến c.h.ế.t cũng từng hối hận. Đáng tiếc là Cảnh Hạc cuối cùng thể đợi Vân ca của nữa. Trò chơi liên máy của ba đó mãi mãi bao giờ thể thông quan nữa.
Đêm đó, thành phố C một nữa đổ mưa. Đây là đêm thứ bảy kể từ khi Phó Lam Dữ trở về hiện thực. Kể từ khi , ngoài việc báo bình an cho Bạch Tiêu một câu, cô gặp bất kỳ ai khác. Sự thật đau lòng nhất chỉ thể một gánh chịu.
Cảnh Hạc lái xe đến chung cư Tân Tinh, lập tức thang máy lên lầu, dùng chìa khóa dự phòng mở cửa. Bởi vì đây thường giúp Kiều Vân Tranh chăm sóc mèo nên đến nay vẫn giữ chìa khóa dự phòng nhà . Cậu đẩy cửa , thấy phòng khách tối đen như mực, hề bật đèn.
Cậu im lặng tới, xuyên qua hành lang, cuối cùng dừng bước phòng ngủ. Cửa phòng ngủ khép hờ, vẫn gõ cửa hai tiếng. Rất nhanh, bên trong tiếng Phó Lam Dữ đáp .
“Ai đó?”
“Là em.”
“Vào .”
Cậu bước , thấy Phó Lam Dữ đang chiếc ghế xích đu ngoài ban công phòng ngủ, mặc bộ đồ ngủ đôi đây của Kiều Vân Tranh, trong lòng ôm con mèo Maine. Chiếc đèn tường ban công tỏa ánh sáng dịu nhẹ lên mái tóc dài xõa tung của cô, mang cho cô một vẻ mong manh, yếu đuối khó tả. Sợi dây chuyền bông tuyết cổ cô vẫn lấp lánh ánh mờ ảo. Đó từng là tín vật định tình mà Kiều Vân Tranh tặng cô.
Cảnh Hạc đến cạnh xích đu, nửa quỳ xuống, ngước mắt cô. Cậu mở miệng kìm tiếng nức nở: “Chị ơi.”
“Ừ.” Sắc mặt Phó Lam Dữ bình lặng, ánh mắt như giếng cổ tịch mịch trong đêm tối, một chút gợn sóng, “Muộn thế , tìm chị việc gì ?”
“Em liên lạc với chị, gọi điện chị cũng , nên đành tới đây một chuyến.” Cậu thấp giọng trả lời, “Bạch và cũng yên tâm về chị, nhờ em nhắn là hy vọng chị thể dọn về chung cư, ở gần còn thể chăm sóc lẫn .”
“Không cần .” Phó Lam Dữ lắc đầu, “Chị mà thì căn nhà ở sẽ trả , chị trả.”
Đây là nơi Kiều Vân Tranh từng ở lâu, cô cũng cùng ở đây hai ba năm, tình cảm là dối lòng. Mỗi một ngóc ngách ở đây đều in đậm dấu vết tồn tại của , chiếc cốc dùng, khăn mặt, bàn chải, bát đũa…… tất cả vẫn bày biện y nguyên, mỗi bộ quần áo trong tủ cũng gấp gọn gàng như lúc còn sống.
Thứ mà cô thể cố chấp nắm giữ nhiều, những ký ức còn sót nhất định dùng tâm mà giữ gìn. Giống như Bạch Sanh, đến giờ vẫn kiên trì trả tiền thuê nhà cho Cố Mặc Trì, định kỳ quét dọn, đôi khi còn thêm những món đồ trang trí mới. Người c.h.ế.t yên nghỉ, sống luôn giữ chút niềm thương nhớ thì mới động lực để tiếp tục sống.
“Hạc Hạc.” Cô , “Lúc nào chị , Cà Phê sẽ để cho em nuôi nhé. Bố em chẳng đang nuôi hai con Alaska ? Đừng để mấy con ch.ó lớn đó bắt nạt nó.”
Mắt Cảnh Hạc đỏ hoe, cố kìm nén để nước mắt rơi xuống. “Tại để em nuôi? Chị định ? Giả thiết của chị thành lập .”
Phó Lam Dữ màn mưa đang rơi lả tả ngoài cửa sổ, hồi lâu mới khẽ nheo mắt . “ chị luôn mà, dù tương lai thông quan Bạch Kim 4, chị cũng vẫn thôi, chị thể cùng em đến cuối cùng .”
Lúc mới mười tám mười chín tuổi, còn là một “tân binh“ cấp Bạc, cô và Kiều Vân Tranh ít dạy bảo , bảo tự luyện gan, tự học bản lĩnh, vì suy cho cùng sẽ lúc tự gánh vác chuyện. Vạn nhất hai thể tiếp tục cùng , đảm bảo đủ can đảm và sự nhẫn tâm.
Giờ đây lên cấp Bạch Kim, rốt cuộc cũng thực lực và kinh nghiệm đáng nể, nhưng cuộc chia ly định sẵn từ cũng đang dần tìm đến. Thời gian vô tình hơn tưởng nhiều.
Cậu nghẹn ngào hỏi : “Bản khế ước khi thông quan Bạch Kim 4 đó, em những chơi khác nhắc đến là thể tìm đào thải trong trò chơi, nhưng sẽ trả giá đắt, đúng ?”
“ , điều ai cái giá đó rốt cuộc là gì.”
“Vị thủ lĩnh tiền nhiệm của Trầm Đảo chẳng ký khế ước đó ? Đến giờ vẫn trở .”
Không chỉ , dường như tất cả những chơi thông quan ký khế ước đều trở , ai thể tin tức gì của họ. Họ đều đưa cùng một lựa chọn, từ đó bốc khỏi nhân gian, rõ tung tích.
“Con đường chị cũng giống như con đường của thủ lĩnh Trầm Đảo, nên chị mới để em chuẩn tâm lý.”
“Chị đạo lý em đều hiểu, nhưng mà……” Cảnh Hạc bên cạnh chiếc xích đu, theo bản cô giơ tay bịt mặt, giọng cực kỳ sụp đổ, “Em chuẩn tâm lý ngay bây giờ, cả đời em cũng chuẩn . Chị, chị đối với em quá tàn nhẫn, thật sự.”
Cậu cố kìm nén, thành tiếng để cô thấy, cả run rẩy dữ dội. Bất kể bao nhiêu năm trôi qua, mặt cô, vẫn tài nào kiểm soát cảm xúc, vĩnh viễn là một đứa trẻ.
Phó Lam Dữ im lặng lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, vươn tay xoa nhẹ lên đầu hai cái như một lời an ủi.
……
Mưa mỗi lúc một lớn, đêm đó Cảnh Hạc ở chung cư Tân Tinh, ngủ ghế sofa ngoài phòng khách.
Sáng hôm khi Phó Lam Dữ khỏi phòng, cô thấy phòng khách trống , . Nào ngờ nửa tiếng , chuông cửa vang lên.
Cô mở cửa, thấy Cảnh Hạc xách theo sữa đậu nành và bánh quẩy . Hai , biểu hiện của bình tĩnh , chỉ đưa túi đồ trong tay lên lắc lắc.
“Ăn sáng chị?”
Phó Lam Dữ cảm giác thèm ăn, nhưng để phụ lòng của , cô cầm lấy một cốc sữa đậu nành, tự cắm ống hút uống. Cảnh Hạc đối diện cô, cúi đầu suy nghĩ hồi lâu. Sau đó, rút từ trong túi một tấm thẻ khế ước, đẩy đến mặt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-97-quy-linh.html.]
“Chị, ký cái .”
Phó Lam Dữ liếc , nhận đó là thẻ khế ước màu trắng dùng để ràng buộc lâu dài giữa những chơi, cô khỏi nhíu mày: “Ý em là ?”
“Em chị và chị Bạch Sanh đều dự định xuyên cùng , đúng ?”
“…… .”
Trong hệ thống Người Sống Sót, thứ cần thiết nhất chính là sự bầu bạn kiểu đồng bệnh tương liên, đây là sự ngầm hiểu giữa cô và Bạch Sanh. Cả hai đều mất quan trọng nhất, chuyện tình cảm dễ ảnh hưởng lẫn . Cả hai đều khi thấy đối phương gợi nhớ về khoảnh khắc đau đớn thấu tận tâm can , đặc biệt là trong một trò chơi sinh tử. Họ đều thể sai lầm thêm nào nữa.
“Chị tự xuyên .” Cô bình thản , “Em sẽ chị phân tâm, bất kỳ yếu tố nào gây phân tâm chị đều loại bỏ kịp thời.”
“Tại em chị phân tâm? Em trò chơi cũng tám năm , trình độ hiện tại của em chị là rõ nhất. Em sớm cần chị bảo vệ, ngược , em còn thể bảo vệ chị.”
Phó Lam Dữ cúi mắt: “Chị cũng cần em bảo vệ.”
“Em chị cần, nhưng em theo chị. Chuyện của Vân ca, em trải qua một là quá đủ , trải qua thứ hai nữa.”
“……”
Đột ngột nhắc đến Kiều Vân Tranh, mắt Cảnh Hạc rơm rớm lệ, nghiến răng một hồi lâu mới khiến giọng đủ bình tĩnh. Cậu từng chữ đanh thép: “Nếu sớm muộn gì chị cũng rời , ít nhất mấy năm thông quan cuối cùng , hãy để em cùng chị nốt.”
“Chị yên tâm, em thể gánh vác hậu quả.”
Cậu sợ gì cả, chỉ sợ nuối tiếc. Có những nỗi tiếc nuối kéo dài cả đời, lúc đó, thêm chút kỷ niệm cũng .
Phó Lam Dữ chăm chằm tấm thẻ khế ước, lâu gì. Cô còn nước mắt, giờ đây cô lạnh lùng và thong dong hơn bất cứ lúc nào, nhưng đối mặt với Cảnh Hạc, cô vẫn cảm thấy một chút bất lực. Cô chẳng thể gì .
“Em thực sự quyết định chứ?”
Cảnh Hạc gì, trực tiếp cầm bút ký tên lên thẻ khế ước. Đó chính là câu trả lời của .
Cây bút máy xoay hai vòng giữa ngón tay Phó Lam Dữ, khoảnh khắc đặt bút, cô đột nhiên nhắm mắt theo bản năng. Cái cảm giác xót xa ập đến bất ngờ từ ngữ nào thể diễn tả chính xác. Mọi hỉ nộ ái ố đời, cuối cùng cũng khó lòng thắng nổi một câu: Chuyện cũ khó truy tìm.
*
Trước khi nhiệm vụ Bạch Kim tháng Chín bắt đầu, Phó Lam Dữ và Bạch Sanh cuối cùng cũng gặp một thời gian dài. Tóc Bạch Sanh dài thêm một chút, kịp cắt nên chỉ buộc đại đầu. Cô trang điểm, để mặt mộc, ngược càng vẻ kiên nghị và khí.
Khóe mắt cô một vết sẹo dài nửa tấc, màu nhạt nhưng vẫn thể nhận . Đó là vết thương từ một ván Bạch Kim nửa năm , suýt chút nữa mắt hỏng. Nếu là , với tính cách yêu cái , cô chắc chắn sẽ một trận, nhưng giờ cô dường như chẳng mấy để tâm, thậm chí còn đùa rằng may mắn, vì nhiều lâm cảnh hiểm nghèo mà từng nguy hiểm đến tính mạng. Mục tiêu duy nhất của cô là sống đến khi thông quan, ngoài cái gì cũng quan trọng.
“Cậu ràng buộc với Cảnh Hạc ?” Bạch Sanh hỏi, “Thực lực của nhóc đó đủ chứ?”
“Đủ, em thiên phú.”
“Vậy thì .” Bạch Sanh thở dài, “Tính thì chỉ cần hai năm nữa thôi là thể vượt qua Bạch Kim 4 .”
Phó Lam Dữ liếc cô : “Cậu còn ba đến bốn năm.”
“Ừ, xa nữa.”
“Đã chuẩn để từ biệt trai ?”
Ly cà phê vẫn còn bốc khói, Bạch Sanh thả một viên đường chậm rãi khuấy, cô im lặng hồi lâu bỗng mỉm : “Về chuyện , và trai luôn chuẩn .”
“…… Ừ.”
“Cũng may là còn Linh tỷ ở bên , cũng đến mức yên tâm.”
Cô giống như Phó Lam Dữ, cô còn vướng bận. Cô mang vai lời hứa với Cố Mặc Trì, nhưng nỡ bỏ Bạch Tiêu, chung quy vẫn đưa lựa chọn giữa yêu và trai.
“Lam Lam, xem…… Cái hệ thống g.i.ế.c liệu ngày nào đó dừng ?”
“Sẽ .” Phó Lam Dữ khẽ gật đầu, “Dù chúng đợi , thì cũng sẽ đợi .”
Sẽ một ngày mây tan sương tạnh. Dù con đường dài đằng đẵng đến , cuối cùng cũng sẽ điểm kết thúc.
(Tác giả lời : Chính văn sắp kết thúc nha, chỉ trong một hai ngày tới thôi, đó sẽ cập nhật ngoại truyện riêng cho từng nhân vật. Khuyến khích đừng bỏ qua ngoại truyện, vì ngoại truyện thì câu chuyện mới chỉnh .)