Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 94: Mộ Trận

Cập nhật lúc: 2025-12-23 14:11:56
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dòng sông cầu chảy xiết, sóng đen cuồn cuộn, tia sáng trăng le lói qua kẽ mây u ám đủ để Phó Lam Dữ bộ chiến cuộc. Cô thể cảm nhận cuộc chiến đáy sông lúc cực kỳ khốc liệt, nhưng cô thấy rõ Mâm Quỷ, càng tìm vị trí cụ thể của Kiều Vân Tranh.

 

G.i.ế.c quỷ nước nghiễm nhiên là nhiệm vụ gian nan nhất, nếu lúc đầu Kiều Vân Tranh tiên phong chợ để thứ tự rơi đầu , thì cô thậm chí chẳng nổi ba phần nắm chắc thành công.

 

“Thời gian kéo dài quá .” Trình Viện tựa lan can, lo lắng mặt sông, “Cứ thế mãi thì Kiều gặp nguy hiểm , chúng …… Ơ? Phó tiểu thư!”

 

Lời còn dứt, Phó Lam Dữ bất ngờ dùng hai tay mượn lực đu lên lan can, quyết đoán nhảy xuống sông. Không còn nghi ngờ gì nữa, cảnh tượng Trình Viện sững sờ, cô mất một lúc lâu mới định thần .

 

hiểu lựa chọn của Phó Lam Dữ. Nếu kẹt sông hôm nay là Trình Chi, cô chắc chắn cũng sẽ điều tương tự, dù là cùng sinh cùng t.ử với em gái. Đây là bài toán chọn một trong hai, mà là bản năng khắc sâu xương tủy.

 

Nước sông lạnh lẽo thấu xương. Phó Lam Dữ nín thở lặn xuống, trong quá trình bơi về phía , cô phát hiện dù dòng sông trông đen ngòm bẩn thỉu nhưng thực tế đáy thể mở mắt . Cô thể thấy cảnh tượng phía .

 

Trong sông những đốm quỷ hỏa xanh mờ lướt qua, đáy lắng đọng vô hài cốt trắng hếu, đó lẽ là nơi chôn của bao nhiêu chơi đây. Cô trồi lên mặt nước hít một thật sâu, định lặn xuống nữa thì chợt thấy một luồng lực đẩy mạnh mẽ ập tới, nhiễu loạn hướng di chuyển, lập tức cuốn cô vòng xoáy.

 

Con cá quái dị đầy răng nhọn mà cô thấy bên bờ lúc nãy giờ cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt. Đôi mắt cá như hai chiếc đèn lồng đỏ quỷ dị, lấp lánh thứ ánh sáng sởn gai ốc nước. Đó chính là Mâm Quỷ.

 

Cùng lúc đó, cô cũng thấy Kiều Vân Tranh đang kẹt sâu trong vòng xoáy. Một tia linh quang xẹt qua, cô vung hai tay quấy động sóng nước, dồn hết sức lực để thu hút sự chú ý của Mâm Quỷ. Quả nhiên, Mâm Quỷ nhận sự hiện diện của cô, cái đuôi dài quẫy mạnh bơi về phía .

 

Vòng xoáy chậm tốc độ của cô, cô buộc lặn sâu hơn nữa, còn Mâm Quỷ rõ ràng nhanh hơn cô nhiều, trong chớp mắt áp sát. Trong cái khó ló cái khôn, ngay khi Mâm Quỷ há miệng định c.ắ.n xuyên , cô liền đưa con d.a.o găm lên, cắm dọc kẽ răng của nó. Nhờ , miệng Mâm Quỷ kẹt thể khép , lực sát thương dĩ nhiên giảm một tầng.

 

Ở phía bên , Kiều Vân Tranh cuối cùng cũng thoát khỏi sự trói buộc của vòng xoáy. Anh nắm lấy lớp vảy cứng của Mâm Quỷ, xoay cưỡi lên lưng nó. Anh cúi giơ tay, dùng hết sức đ.â.m con d.a.o găm của mắt Mâm Quỷ. Từ góc độ của Phó Lam Dữ, thể thấy mắt con quỷ như một quả cà chua nổ tung, m.á.u b.ắ.n tung tóe. Cô nhanh chóng quyết định, rút con d.a.o đang kẹt trong miệng nó và đ.â.m nốt con mắt còn .

 

Con Mâm Quỷ mù lòa cuồng loạn quẫy đạp trong nước, nó bắt đầu phình to như cá nóc cho đến khi biến thành một khối cầu đầy gai. Nhận thấy nguy hiểm, Kiều Vân Tranh kịp thời rời khỏi, bơi về phía Phó Lam Dữ khi con quỷ nổ tung thành một đống thịt vụn.

 

Phó Lam Dữ chỉ cảm thấy vòng eo thắt , giây tiếp theo, cả dùng sức kéo mạnh lên mặt nước.

 

Luồng sóng nước nhấc lên do con Mâm Quỷ tự bạo đập mạnh lưng hai , đau đớn như búa tạ giáng xuống, suýt chút nữa khiến họ nôn máu. Trình Viện vươn nửa ngoài lan can, thấy Phó Lam Dữ trồi lên mặt nước, vội vàng nắm lấy tay kéo cô lên, ngay đó cùng Phó Lam Dữ hợp lực nhấc bổng Kiều Vân Tranh lên bờ.

 

Kiều Vân Tranh thoát hiểm liền ngã quỵ mặt đất, ho sặc sụa liên hồi, thở dồn dập ngừng. Phó Lam Dữ định dậy, nào ngờ hai đầu gối mềm nhũn, tức khắc ngã nhào. Cô từ chối sự giúp đỡ của Trình Viện, lo lắng bò gần: “Vân ca, chứ?”

 

Kiều Vân Tranh che n.g.ự.c nhắm mắt hồi lâu, đó mới mở mắt , như để an ủi mà ôm lấy cô: “Không , ở nước nín thở lâu quá, nghỉ vài phút mới hồi .”

 

Phó Lam Dữ thở dài: “Anh em sợ c.h.ế.t khiếp.”

 

“Em cũng sợ c.h.ế.t khiếp.” Anh thấp giọng , “Đã bảo em ở bờ đợi , còn nhảy xuống?”

 

“Nhiệm vụ của khó hơn em và Trình tiểu thư nhiều, em yên tâm.”

 

Đối với cô, so với việc đợi trong thấp thỏm bất an, chẳng thà cùng đồng cam cộng khổ, dù cùng đối mặt với nguy cơ cũng chẳng , quan trọng là cô ở bên cạnh .

 

Kiều Vân Tranh im lặng hồi lâu, cuối cùng siết chặt cái ôm một chút: “Để em lo lắng .”

 

“Tóm bình an là .” Phó Lam Dữ xong, bỗng nhớ vấn đề quan trọng: “ , m.á.u Mâm Quỷ lấy thế nào đây?”

 

Vừa nước, Mâm Quỷ trực tiếp tự bạo, cô và căn bản kịp lấy máu, huống hồ vật chứa, cũng m.á.u sẽ đặt ở .

 

“Ở đây.” Kiều Vân Tranh xòe tay , trong lòng bàn tay là một viên hạt châu đỏ tươi vẫn còn dính nước, “Lấy từ trong thể Mâm Quỷ, chúng thử xem.”

 

Dùng thủ cấp thấm đẫm m.á.u đen, dùng họa bì bao bọc thủ cấp, cúng mộ, thể mở con đường vãng sinh.

 

Phó Lam Dữ nhặt cái đầu của Sí Châm Quỷ c.h.é.m xuống, Trình Viện cũng lấy tấm họa bì của Lam Diện Quỷ. Hai đặt cái đầu lên tấm họa bì, Kiều Vân Tranh đưa tay lơ lửng phía dùng sức bóp nát viên hạt châu đỏ. Hạt châu vỡ tan, m.á.u đặc quánh ngừng chảy xuống từ lòng bàn tay , bao phủ cái đầu đen kịt của Sí Châm Quỷ.

 

Trình Viện dùng ngón tay nhặt bốn góc tấm họa bì, buộc thật chặt, cuối cùng còn thắt một cái nút. Cô xách cái bọc họa bì đó lên lắc lắc, khỏi thắc mắc: “Thế ?”

 

Phó Lam Dữ : “Trong Bách Quỷ Danh Lục còn 'cúng mộ' mới thể 'mở vãng sinh chi đạo', nhưng mộ ở thì đến giờ chúng vẫn tìm thấy.”

 

Như để đáp sự nghi hoặc của cô, lúc cả cây cầu vòm rung chuyển dữ dội, mang theo khí thế như sắp sụp đổ đến nơi. Kiều Vân Tranh phản ứng nhanh nhất, trầm giọng hiệu cho hai phụ nữ: “Đi, mau thôi, cầu sắp sập !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-94-mo-tran.html.]

Ba chạy nhanh về phía chân cầu, nhưng kịp thoát khu vực an , phía một rào chắn vô hình đột ngột mọc lên từ mặt đất, chặn lối . Trình Viện đ.â.m sầm rào chắn, kinh ngạc nghi ngờ: “Không đường nữa?”

 

Không chỉ , sương mù bốn phía càng lúc càng dày đặc, dày đến mức dù sát cạnh ba cũng rõ dáng vẻ của .

 

Phó Lam Dữ theo bản năng vươn tay nhưng chạm thấy Kiều Vân Tranh, trong lúc hoang mang cô mơ hồ thấy gọi tên một tiếng, nhưng cô thậm chí kịp trả lời, cảm giác trọng lượng đột ngột truyền đến, cả cứ thế rơi xuống.

 

Thời gian rơi tựa như dài, quá trình đó giày vò thế nào thể tưởng tượng như từ tầng địa ngục thứ nhất rơi xuống tầng thứ mười tám .

 

Giữa màn đêm u tối, Phó Lam Dữ đang cân nhắc xem rơi xuống sông , rốt cuộc khi nào mới chạm nước…

 

… Sau đó, cô thấy tiếng kêu thê lương của một loài chim nào đó.

 

Cô đột ngột mở mắt.

 

Sự thật chứng minh, cô rơi xuống sông. tình trạng lúc cũng chẳng khá hơn là bao. Cô đang một tấm bia mộ, chân là những bụi cỏ dại đẫm máu, m.á.u đen vẫn phun trào liên tục từ đất lên như nước sôi.

 

Chân trời mây đen hội tụ, trăng , thứ chiếu sáng vùng đất hoang vu là hàng ngàn hàng vạn đốm quỷ hỏa xanh lè đang bay múa trung. Phóng mắt xa trong vòng vài trăm mét, nơi nào cũng thấy những bia mộ đan xen, chúng dựng lên theo quy luật nào, thậm chí còn đang chậm chạp di động. Và khối bia mộ chân cô cũng đang xoay tròn di chuyển.

 

Nơi là một Mộ Trận. Hệ thống chơi tìm đúng khối bia mộ để cúng tế cái đầu. Nói thì dễ hơn .

 

Tay trái cô che chiếc dù giấy, tay cầm d.a.o găm, quanh bốn phía tìm kiếm vị trí rơi của Trình Viện và Kiều Vân Tranh.

 

“Phó tiểu thư!” Từ xa truyền đến tiếng Trình Viện, “Chị ở đây! Kiều ở đằng !”

 

Cô lập tức xoay , thấy Trình Viện và cả Kiều Vân Tranh ở phía bên . Ba đang ở vị trí thế chân kiềng, cách xa, ai giúp ai.

 

Cô định lên tiếng thì bỗng thấy bia mộ chân chấn động mạnh, biên độ lớn đến mức suýt hất văng cô xuống.

 

Từ lớp bùn m.á.u cỏ dại mọc đầy, bất chợt thò một cái móng vuốt khô héo đen kịt, ngay đó là cái thứ hai, thứ ba…

 

… Vô móng vuốt bao vây lấy bãi tha ma , như thể lũ ác quỷ tà ác đang tranh chờ thời cơ chui lên khỏi mặt đất.

 

Có thể hình dung, nếu giữa đường ai ngã khỏi bia mộ, lập tức sẽ đám ác quỷ kéo xuống lòng đất, c.h.ế.t thây. …

 

… Cảnh tượng thực sự quen thuộc, như thể từng đích trải qua, một nữa vẫn thấy lạnh sống lưng.

 

Phó Lam Dữ chằm chằm một điểm trong hư , chút thẩn thờ. Cho đến khi giọng của Kiều Vân Tranh kịp thời kéo cô về thực tại: “Lam ! Cẩn thận phía !”

 

Cô bừng tỉnh, quyết đoán đầu vung dao, c.h.é.m đứt một cái móng vuốt từ chính giữa. Những móng vuốt xung quanh đang rục rịch vươn dài, thể chạm tới đỉnh bia mộ —— mỗi cái móng tay sắc lẹm chỉ cần sượt qua là thể mất mạng. Ngay lúc đó, bia mộ di chuyển càng nhanh và rung lắc hơn.

 

Ba bia mộ của riêng còn vững, một mặt giữ thăng bằng, một mặt đối phó với những móng vuốt tấn công bất cứ lúc nào. Để hạ thấp trọng tâm, Trình Viện xổm bia mộ, tay trái ôm chặt cái bọc họa bì đựng đầu, tay liên tục c.h.é.m những móng vuốt đang múa may từ bốn phương tám hướng.

 

“Phó tiểu thư, Kiều !” Cô gọi lớn đồng đội, “Hai quanh xem, khối bia mộ chúng cần tìm nhất định điểm khác biệt với những khối khác!”

 

Quỷ hỏa trung mờ ảo, góc xoay của bia mộ đổi liên tục, thứ tự di chuyển hề quy luật, đầy mười phút đủ khiến hoa mắt chóng mặt.

 

Phó Lam Dữ hít sâu hai , cưỡng ép bình tĩnh . Sau khi c.h.é.m đứt thêm một cái móng vuốt, cô che chiếc dù giấy , chậm rãi cúi xuống.

 

Thị lực và trí nhớ của cô những năm qua bao giờ gây thất vọng. Trong góc cắt xẻ điên cuồng, cô nheo mắt, tập trung quan sát từng tòa bia mộ ánh quỷ hỏa chiếu sáng. Những tấm bia thấm đẫm m.á.u mang thở thê lương tiêu điều, mỗi đường nét phản chiếu mắt cô tựa như chứa đựng dấu ấn của thời gian.

 

Trong đầu cô vang lên những tiếng ầm ầm như tiếng vọng từ thời viễn cổ. hình ảnh mắt bỗng chốc như tĩnh lặng .

 

Khoan , cô thấy .

 

Tất cả các bia mộ khác đều để trống, chỉ duy nhất một tòa bia mộ ở phía bên khắc hai hàng chữ: Bách quỷ hành môn , Hoàng Tuyền độ .

 

Vị trí tòa bia mộ đó xa, nhưng xét về cách thì cô là ở gần nó nhất. Điều đồng nghĩa với việc cô băng qua mộ trận để đến đó.

 

 

Loading...