Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 92: Bách Quỷ Thư

Cập nhật lúc: 2025-12-23 14:11:54
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Kiều Vân Tranh bước qua vạch chỉ đỏ, gã NPC mặc tang phục ở lối liền ngừng gõ mõ.

 

Phó Lam Dữ chằm chằm bóng lưng Kiều Vân Tranh rời mắt, cho đến khi hòa lẫn dòng trong chợ, cô mới sang hỏi Trình Viện: “Chúng dường như thể xác định khi nào thì nên .”

 

Rõ ràng, chuyện thể dùng trực giác để phán đoán.

 

Trình Viện cũng vẻ khó xử: “Theo lý mà thì đợi Kiều qua chợ, chúng mới thể . thể ở phía bên hiệu cho chúng , chúng thuận lợi qua ?”

 

Mang theo sự nghi hoặc đó, hai bất an chờ đợi tại chỗ lâu. Sau đó, Phó Lam Dữ đột nhiên thấy gã NPC bên cạnh bắt đầu gõ mõ. Cô lặng im một lát liếc Trình Viện, cả hai đều sực hiểu .

 

Hóa tiếng mõ chính là lời nhắc nhở. Chỉ khi tiếng mõ vang lên, chơi mới thể tiếp tục tiến chợ.

 

“Phó tiểu thư, em .” Trình Viện cần suy nghĩ , “Chị sẽ bọc hậu cho em.”

 

“…… Người ở cuối cùng sẽ nguy hiểm.”

 

“Cho nên chị mới để em , nếu chị yên tâm, chị lớn tuổi hơn em, bọc hậu là chuyện nên .”

 

Phó Lam Dữ Trình Viện chấp niệm trong lòng, luôn kiên trì xem cô như em gái mà bảo vệ. Dù cô từ chối thì Trình Viện cũng tuyệt đối đồng ý, chẳng thà đừng lãng phí thời gian. Nghĩ đến đây, cô gật đầu đồng ý.

 

“Được, em , chị cẩn thận đấy.”

 

“Em cũng .”

 

Phó Lam Dữ che chiếc dù giấy vẽ phù chú lên đầu, sải bước qua vạch chỉ đỏ ở lối chợ. Phía , tiếng mõ ngừng hẳn.

 

Thay đó là những tiếng rao hàng ồn ào náo nhiệt bên trong chợ. Nơi và bên ngoài dường như ngăn cách bởi một kết giới, chỉ khi thực sự bước mới thấy âm thanh bên trong. Giống như khu chợ đêm khác, thoạt thì bán đon đả, mua nhiệt tình, tràn ngập khí sinh hoạt thoải mái.

 

…… Dĩ nhiên, đó cũng chỉ là “thoạt ” thôi. Không phép kỹ.

 

Chiếc dù giấy che khuất một phương trời riêng, nước mưa từ phía rơi xuống đều dọc theo mép dù chảy thẳng xuống đất, một giọt nào dính Phó Lam Dữ. Cô khẽ liếc sạp hàng hai bên, khi sương mù dần tan, cô thể thấy rõ trang phục và dáng vẻ của họ.

 

Trên sạp treo những chiếc đèn lồng giấy đỏ, bên trong thắp nến trắng. Phía trong đèn lồng, những dấu bàn tay m.á.u ẩn hiện ánh sáng.

 

Dưới thứ ánh sáng , đám tiểu thương ngoại lệ đều mặc đồ vải bố, sắc mặt xám ngoét, đôi mắt trống rỗng, một chút biểu cảm sinh động của sống.

 

Tương tự, những đường qua cũng , họ hề rút tiền trả hàng mà chỉ cầm món đồ lên đặt xuống, đặt xuống cầm lên, lặp lặp một động tác.

 

Họ giống như những con rối bóng thao túng, đang biểu diễn một cách máy móc.

 

Ánh mắt Phó Lam Dữ dời xuống , thấy gió thổi tung lớp vải trắng phủ sạp hàng, lộ gầm bàn chất đầy vàng mã và hương nến dùng để cúng c.h.ế.t. Mưa đầu đập thình thịch mặt dù, dường như ngày càng nặng hạt.

 

Lúc , cô thấy tiếng động truyền đến từ phía , âm thanh đó áp sát, giây tiếp theo gần như vang lên bên tai cô:

 

“Lam Dữ.”

 

Lại là tiếng Kiều Vân Tranh đang gọi cô.

 

Trong trí nhớ, Kiều Vân Tranh bao giờ gọi cô như . tại cô vẫn cảm thấy quen thuộc? Cứ như thể đây là quỷ quái đang lừa gạt, mà là lời thực sự Kiều Vân Tranh từng .

 

đầu . Bất kể thấy gì cũng đầu, đầu là vi phạm quy tắc, sẽ đối mặt với hậu quả t.h.ả.m khốc khôn lường.

 

Cô từng bước một xuyên qua những bộ hành lạnh lẽo về phía , mà âm thanh phía vẫn bám sát như hình với bóng: “Lam Dữ.”

 

Anh vẫn đang gọi cô, giọng điệu nghẹn ngào như đang rơi lệ. Thật thể tưởng tượng cảnh Kiều Vân Tranh chứ? Chưa từng bao giờ.

 

“Lam Dữ, cầu xin em, đừng……”

 

“Đừng bỏ rơi .”

 

Cảm giác tuyệt vọng chân thực như thực thể lập tức quét qua , cảm xúc đó quá đỗi chân thật khiến cô nghi hoặc bi thương. Đây rốt cuộc là cảm giác gì?

 

Cô theo bản cô nắm chặt cán dù trong tay.

 

Vũng nước phiến đá xanh chân bỗng nổi lên từng tầng sóng gợn, đó biến thành những vòng xoáy như hút cô trong. Phó Lam Dữ cúi mắt, phát hiện giữa những vòng xoáy tràn m.á.u tươi, lan theo vân đá xanh như một mạng nhện tinh vi.

 

Gió thổi khiến da thịt cô đau rát, cô nhạy cảm nhận khí xung quanh đổi. Mùi m.á.u tanh ngày càng nồng, xen lẫn một chút mùi khét.

 

Tiếng rao hàng im bặt, đám tiểu thương và bộ đồng loạt dừng động tác, dồn ánh cô. Cả khu chợ khựng chằm chằm cô ngay khoảnh khắc đó, cảnh tượng từ “sởn gai ốc” nào thể tả xiết.

 

Phó Lam Dữ tăng tốc bước chân, dù điều đó chẳng ích gì vì cô phát hiện những đó bắt đầu biến dị. Hay đúng hơn là hiện nguyên hình.

 

Lửa bùng lên quần áo vải bố cho đến khi tất cả hóa thành tro bụi. Thịt xương của chúng thối rữa và teo tóp từng chút một, trong nháy mắt biến thành một lớp da c.h.ế.t cháy đen bám sát xương. Mặt chúng hóp xuống, nhãn cầu tan chảy thành chất dịch đen hồng chảy , phủ đầy những chiếc răng nanh đang nhe .

 

Chỉ một tiếng “uỳnh”, đèn lồng hai bên rơi xuống, tất cả sạp hàng đồng loạt bốc cháy, ngọn lửa hung hãn ngay lập tức bao vây khu chợ. Ánh lửa phản chiếu trong mắt Phó Lam Dữ, cô những bộ xương khô đáng sợ đang từ từ vây quanh .

 

Nếu là chơi kinh nghiệm, gặp cảnh chắc chắn sẽ sợ đến mức vứt dù mà chạy. cô nhớ kỹ quy tắc, rõ đây chẳng qua là ảo giác dùng để mê hoặc chơi. Nếu cô thực sự vứt dù, đó mới là con đường c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-92-bach-quy-thu.html.]

 

Những đầu ngón tay trắng ởn khô khốc của bộ xương chạm cơ thể cô, chúng bao vây lấy cô, từ cổ họng phát tiếng ùng ục như tiếng nước sôi, m.á.u đen vẫn ngừng chảy từ hốc mắt trống rỗng. Bối cảnh là ngọn lửa lớn bùng cháy hừng hực, mang theo khí thế thiêu rụi thứ. con đường nhỏ ở giữa vẫn sương khói mịt mù, hề hỏa hoạn lan tới.

 

Phó Lam Dữ mắt thẳng, cô vững vàng che chiếc dù giấy, bình thản bước con đường phía , một chút d.a.o động.

 

“Lam Dữ.”

 

Rất lâu , cô thấy tiếng Kiều Vân Tranh gọi từ phía , dịu dàng và đau đớn như lời biệt ly. Cô ngẩng đầu lên, cuối cùng cũng thấy cuối khu chợ trong làn sương mù tan biến .

 

Cuối chợ cũng một vạch chỉ đỏ, và Kiều Vân Tranh đang vạch đỏ đó. Giữa làn mưa bụi vô biên, dáng cao ráo trong bộ đồ đen của như sắp hòa màn đêm. Cô hít sâu một , chút do dự lao nhanh về phía .

 

Ngay khoảnh khắc vượt qua vạch đỏ, cô vứt dù, dang rộng vòng tay nhào lòng . Kiều Vân Tranh ôm chặt lấy cô, hồi lâu mới thở phào nhẹ nhõm, tựa trán trán cô khẽ: “Em mất thời gian hình như lâu hơn một chút, sợ em gặp chuyện gì bên trong.”

 

“Không gặp chuyện gì, chỉ là thấy gọi tên em.”

 

“Anh cũng thấy em gọi tên .” Kiều Vân Tranh dừng một chút bổ sung, “Em gọi là 'Vân Tranh', bảy năm , cũng nhớ em từng gọi như thế.”

 

Phó Lam Dữ gật đầu, như đang an ủi , cũng như đang thuyết phục chính : “Cho nên mới chứng minh đó là giả, đừng để tâm.”

 

Hai hội quân thành công, tiếp theo chỉ cần chờ Trình Viện ngoài.

 

Phó Lam Dữ đầu về phía chiếc rương gỗ liễu xa, chiếc rương đang tỏa ánh sáng mờ nhạt trong màn đêm.

 

Chiếc rương khóa, chỉ ba mặt, mỗi mặt một vết lõm hình bàn tay, trông như thể cần cả ba chơi đồng thời đặt tay lên mới mở . Có thể hình dung, chỉ cần một chơi thể sống sót khỏi chợ thì ván đừng hòng thông quan.

 

Trình Viện tốn nhiều thời gian hơn cả hai họ, cô thực sự nán trong chợ quá lâu, lâu đến mức Phó Lam Dữ còn tưởng cô gặp bất trắc. May mắn là cuối cùng cô cũng , lúc mắt đỏ hoe, chắc hẳn là mới xong.

 

“Trình tiểu thư.” Phó Lam Dữ do dự nắm lấy tay cô , “Chị……”

 

“Chị thấy Trình Chỉ gọi chị.” Trình Viện khản giọng thở dài, “Đã quá nhiều năm chị tiếng của con bé, dù là giả, chị vẫn thêm vài câu.”

 

Giọng cô bình tĩnh, để lộ quá nhiều bi thương, nhưng Phó Lam Dữ hiểu tâm trạng của cô . Người càng mạnh mẽ càng dễ dàng bộc lộ sự yếu đuối.

 

“Trình tiểu thư, chỉ cần tương lai chị thông quan Bạch Kim 4, vẫn còn cơ hội gặp em gái.”

 

“…… Thật ?” Trình Viện nhất thời dám tin, “Sao em chắc chắn ?”

 

Phó Lam Dữ kéo mặt dây chuyền khỏi cổ áo, thấy đáy mặt dây của Trình Viện cũng khắc hình đồng hồ quả quýt giống hệt của .

 

“Em khác , mỗi chơi thông quan Bạch Kim 4 đều cơ hội ký kết khế ước vàng, dù ai chứng minh điều , nhưng niềm tin vẫn hơn, chị thấy ?”

 

Trình Viện nắm chặt mặt dây chuyền, trầm ngâm suy nghĩ: “Nếu đó là sự thật, chị đương nhiên sẵn lòng.”

 

Nếu thì cô liều mạng suốt mấy năm nay để gì? Chẳng là để thành lời hứa với em gái năm xưa ?

 

Có thể thấy yêu nhất một nữa, trả giá bất cứ điều gì cũng đáng.

 

Trong lúc chuyện, Kiều Vân Tranh xách chiếc rương gỗ liễu gần. Ba cúi xổm xuống, vây quanh chiếc rương nghiên cứu.

 

Trình Viện hỏi: “'Ba mở rương ' chính là ý ? Hiện tại chúng thỏa mãn điều kiện?”

 

“Chắc là .” Phó Lam Dữ tiên phong đặt tay lên, “Chúng thử xem.”

 

Trình Viện và Kiều Vân Tranh cũng đặt tay khớp vết lõm rương.

 

Một lát , ánh sáng mờ bỗng rực lên, chiếc rương phát tiếng ong ong rung động. Ngón tay Kiều Vân Tranh móc một cái, nắp rương nhẹ nhàng đẩy .

 

Trong rương trống rỗng, chỉ một cuốn sách cũ kỹ yên lặng, bìa dùng bút lông bốn chữ: Bách Quỷ Danh Lục.

 

Anh mở trang đầu tiên, thấy đó hai câu thế :

 

Phàm kẻ Bách Quỷ Danh Lục, thứ nhất cần lấy m.á.u đen của Mâm Quỷ, thứ hai cần lấy thủ cấp của Sí Châm Quỷ, thứ ba cần lấy họa bì của Lam Diện Quỷ. Dùng thủ cấp thấm đẫm m.á.u đen, dùng họa bì bao bọc thủ cấp, cúng mộ, thể mở con đường vãng sinh.

 

Phó Lam Dữ liếc , theo bản năng nhíu mày: “Đây là chúng nhiệm vụ theo thứ tự.”

 

, d.a.o găm đưa cho chúng lúc đầu cũng là dùng việc .”

 

Thứ tự nhiệm vụ quyết định bởi thứ tự chợ.

 

Trên con d.a.o găm vũ khí khắc tên, mỗi chỉ thể nhiệm vụ tương ứng của , thể khác.

 

Theo đó, Kiều Vân Tranh lấy m.á.u Mâm Quỷ, Phó Lam Dữ c.h.é.m đầu Sí Châm Quỷ, còn Trình Viện lột da Lam Diện Quỷ. Những con quỷ cụ thể trông như thế nào đều vẽ trong cuốn 《 Bách Quỷ Danh Lục 》 .

 

Ba đều im lặng, kịp bàn bạc thêm thì bỗng thấy một chuỗi tiếng chuông kỳ dị vang lên.

 

Phía xa, bốn gã NPC đeo mặt nạ quỷ đang khiêng một chiếc kiệu hoa đỏ rực treo lục lạc ở bốn góc, từ trong sương mù dày đặc tiến gần.

 

 

Loading...