Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 91: Đêm tập
Cập nhật lúc: 2025-12-23 14:11:53
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào buổi chạng vạng ngày Phó Lam Dữ và Kiều Vân Tranh xuyên qua, thành phố C đổ một trận mưa, mây đen giăng kín bầu trời như thể tận thế sắp đến. Lúc đó hai đang chơi game liên máy với Cảnh Hạc, trò chơi đ.á.n.h nửa chừng thì đột nhiên rớt mạng, lặng lẽ xuyên qua.
Không ngờ , ngoài thời gian , thì thời tiết giữa trong game và thế giới hiện thực cũng liên thông với .
Khi Phó Lam Dữ mở mắt nữa, cô loáng thoáng thấy tiếng nước mưa nhỏ giọt, nhưng trong tầm mắt là một mảnh đen kịt, thấy gì cả. Cô theo bản năng dậy, nào ngờ đỉnh đầu đột ngột đụng vật cứng, lập tức trở chỗ cũ.
Cô im lặng một hồi lâu, giơ tay sờ soạng bốn phía, kết quả chỉ chạm thấy những tấm ván gỗ cứng nhắc, hơn nữa xung quanh hề chút gian thừa nào, nơi chỉ đủ chỗ cho một cô . Cấu tạo hẹp hòi, chật chội vuông vức như thế , cô chỉ thể liên tưởng đến một nơi duy nhất.
…… Cô cư nhiên nhốt trong một cỗ quan tài.
Oxy trong quan tài loãng, nghỉ ngơi một lát liền cảm thấy tức n.g.ự.c khó thở. Cô định đẩy nắp quan tài , nhưng ngặt nỗi nó quá cô, bằng sức của cô khó lay chuyển. Đổi là một đàn ông thì lẽ , nhưng Kiều Vân Tranh ở đây.
Cô bình nhịp thở, đang định dồn sức thử nữa thì bỗng thấy tiếng nắp quan tài chuyển động sầm sập. Một lát , gió lạnh hỗn loạn cùng những giọt mưa xối thẳng trong.
Có đến.
Luồng khí trong lành đột ngột tràn khiến Phó Lam Dữ cảm giác như từ cõi c.h.ế.t trở về. Cô mới thở dốc hai thì cảm thấy vòng eo thắt , đối phương nhẹ nhàng bế bổng cô khỏi quan tài.
Không Kiều Vân Tranh thì còn là ai?
“Xin , đến muộn một bước.” Anh thấp giọng xin bên tai cô, “Nắp quan tài nặng quá, cũng mất chút thời gian.”
“Không , em thế nào cũng đến mà.”
Phó Lam Dữ ôm cổ lấy đà vững, ngay đó bắt đầu tập trung quan sát xung quanh. Cỗ quan tài cô rõ ràng cũ kỹ, lớp sơn bong tróc nham nhở. Bên cạnh quan tài dựng một chiếc dù giấy, giữa mặt dù vẽ một đạo bùa, rõ dùng để gì.
Cô ghé mắt trong quan tài, phát hiện lúc nãy thấy, ở vị trí chân đặt một con d.a.o găm vỏ gỗ, rút là một lưỡi d.a.o khắc đầy phù văn. Kỳ lạ nhất là chuôi d.a.o bằng gỗ cư nhiên khắc họ tên của cô: Phó Lam Dữ.
Cô từng gặp tình huống bao giờ, chút ngạc nhiên: “Đây là d.a.o của em ?”
“Anh cũng .” Kiều Vân Tranh chỉ con d.a.o găm giắt bên hông, đó cũng khắc họ tên , “Xem hệ thống phát vũ khí theo từng .”
Có thể hình dung , đây chẳng chuyện lành gì, chắc chắn bẫy rập đang chờ phía .
Phó Lam Dữ bung dù che những hạt mưa đang rơi xuống, cô tiến về phía hai bước, phát hiện phía còn một cỗ quan tài nữa. Cộng cả của cô và Kiều Vân Tranh là tổng cộng ba cỗ. Nơi chỉ ba cỗ quan tài , ngoại trừ mặt đất chân, bốn phía đều sương mù dày đặc bao phủ, thấy gì cả, như thể một kết giới vô hình nào đó vây hãm.
Cô tiến gần cỗ quan tài cuối cùng, liếc Kiều Vân Tranh, hai hai bên quan tài, hợp lực đẩy nắp một kẽ hở. Gần như cùng lúc đó, một bàn tay thon dài trắng nõn vươn , bám chặt lấy mép quan tài.
…… Cảnh tượng thực sự giống hệt đoạn mở đầu của một bộ phim kinh dị nào đó.
Đó là bàn tay của một phụ nữ, móng tay sơn màu đen lấp lánh như bầu trời , cổ tay đeo một chiếc vòng chỉ đỏ bạc màu, mặt dây chuyền bằng vàng vòng tay khắc một chữ cái “Z”.
Phải là trông quen mắt.
Phó Lam Dữ đang chằm chằm chiếc vòng tay đó, cân nhắc xem gặp ở , thì giây tiếp theo thấy một phụ nữ mặc bộ vest hưu nhàn màu đen, đôi ủng ngắn đính đinh tán cực ngầu, chậm rãi bò khỏi quan tài.
Người phụ nữ đó rõ ràng thiếu oxy, hít sâu một lúc lâu mới hồi sức, đầu, cảnh giác hai đang bên cạnh.
“Các …… Ơ?”
Bốn mắt , cô sững sờ, Phó Lam Dữ cũng sững sờ.
Cả hai đồng thời lên tiếng.
“Phó tiểu thư?”
“Trình tiểu thư?”
Vị chính là Trình Viện, chơi nữ mà Phó Lam Dữ gặp ở ván Vàng sáu bảy năm . Lúc đó Trình Viện một mực kết minh với cô, thái độ mập mờ rõ khiến cô từng nảy sinh nghi ngờ. Sau đó mới , là vì cô trông giống em gái mất trong trò chơi của Trình Viện. Chữ “Z” khắc vòng tay của Trình Viện chính là chữ cái đầu trong tên em gái cô – Trình Chỉ.
Trình Viện từng hứa rằng từ nay về , hễ gặp bất kỳ cô gái nào giống Trình Chỉ trong trò chơi, cô đều sẽ cố gắng hết sức bảo vệ, đó là điểm tựa để cô tiếp tục sống sót.
Thấm thoắt bao nhiêu năm trôi qua, thời gian dường như khoan dung với Trình Viện, ngoại trừ mái tóc ngắn đây giờ buộc thành đuôi ngựa và một vết sẹo mờ nơi thái dương, còn hề đổi, vẫn là một mỹ nữ khí chất, giỏi giang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-91-dem-tap.html.]
Cô kinh ngạc : “Thật sự là hai ? Chúng còn thể gặp thứ hai trong trò chơi?”
Phó Lam Dữ cũng thấy thật khó tin: “ cũng ngờ tới, tỷ lệ thấp như mà chúng cũng gặp .”
Thông thường, trong cơ sở dữ liệu khổng lồ của hệ thống, xác suất để chơi xuyên cùng một ván đấu thứ hai là đầy một phần vạn. Lúc chia tay ở ván Vàng năm đó, cả hai bên đều coi như bèo nước gặp , khi trao những lời chúc thì chuẩn tâm lý cả đời sẽ gặp . Ai ngờ nhiều năm trôi qua, họ cư nhiên một cuộc hội ngộ huyền diệu đến thế, duyên phận giống như mò kim đáy bể, cầu cũng chẳng .
“Thật vui vì hai vẫn còn sống.” Đây là lời chân tình của Trình Viện, cô bước khỏi quan tài, dịu dàng mừng rỡ ôm chầm lấy Phó Lam Dữ, “Cô và Kiều quả nhiên là cặp cộng sự ăn ý nhất, năm đó nghĩ như .”
Cô xuyên qua quá nhiều trận game, giữa đường cũng từng kết minh vì mục tiêu sống sót cuối cùng, thấy đủ loại âm mưu, tính toán, phản bội. Cô gặp qua muôn hình vạn trạng chơi, những dù báo tên họ nhưng đa phần đầu là quên sạch. Chỉ Kiều Vân Tranh và Phó Lam Dữ là cô luôn ghi nhớ tên và dáng vẻ của họ. Không chỉ vì Phó Lam Dữ giống em gái , mà còn vì hai một thứ sức mạnh kỳ lạ khiến cô tin rằng họ nhất định sẽ nắm tay thông quan.
“Thấy cô vẫn bình an vô sự, cũng vui.” Phó Lam Dữ vỗ nhẹ lưng cô , giọng điệu hòa hoãn, “Thế thì , chúng cần đắn đo xem nên kết minh với ai nữa, ba chúng thể chân thành hợp tác một nữa.”
“Vấn đề là hiện tại ngoài ba chúng , dường như còn chơi nào khác.” Kiều Vân Tranh bình tĩnh tiếp lời, “Quan tài chỉ ba chiếc, cũng chỉ ba , từng thấy ván Bạch Kim nào đối thủ cạnh tranh như thế .”
Sau niềm vui ngắn ngủi, Trình Viện buông Phó Lam Dữ , cô quanh bốn phía, thần sắc dần trở nên nghiêm trọng.
“ thì qua, loại thuộc về màn đặc biệt của hệ thống, tức là ngay từ đầu ba sống sót ấn định , chúng chỉ cần thông quan mà cần bước tàn sát lẫn , còn một loại khác, là tồn tại định mức sống sót truyền thống, tất cả chơi trải qua sàng lọc tầng tầng lớp lớp, cuối cùng chỉ một sống.”
Phó Lam Dữ thở dài một tiếng: “ , một bạn của chúng bốc loại màn đó.” Nếu , với thực lực của Cố Mặc Trì thì thể dễ dàng bỏ mạng trong trò chơi như thế. Đó lẽ là duy nhất vận may rời bỏ trong suốt những năm xuyên , bởi vì để Bạch Sanh sống.
Trình Viện : “Lần chúng gặp , tuy cần g.i.ế.c hại lẫn nhưng cũng hẳn là . Màn kiểu độ khó thường cao, cách khác, lẽ là cục diện mà chỉ dựa ba thì thể giải quyết nổi.”
“Không .” Phó Lam Dữ trả lời một cách phong khinh vân đạm, “Mấy năm nay chúng gặp kỳ tích cũng ít, sợ cũng chẳng ích gì, cứ lực ứng phó là .”
“Cũng đúng, ít nhất ba chúng tụ một chỗ, phần thông quan lúc nào cũng cao hơn.”
Giữa những kẻ mạnh luôn sự tin tưởng và ăn ý. Lúc , Kiều Vân Tranh vỗ nhẹ vai Phó Lam Dữ, cô xoay , phát hiện sương mù phía tan bớt tự bao giờ, lộ một con đường nhỏ dẫn đến nơi xa hơn.
Xem khi cả ba cỗ quan tài đều mở, gợi ý cho cửa tiếp theo đến. Trình Viện cũng bung dù, cầm con d.a.o găm khắc tên lên. Ba men theo con đường nhỏ về phía , chỉ cảm thấy sương mù hai bên như bức tường dày, chỉ để cho họ một gian chật hẹp đủ để qua, âm thầm ấp ủ nỗi sợ hãi vô hình.
Cơn mưa nhỏ vẫn tí tách rơi, ánh sáng trong tầm mắt dần trở nên rõ ràng hơn, nhưng loại ánh sáng phần quỷ dị. Khi gần, Phó Lam Dữ mới nhận đó là ánh sáng từ những chiếc đèn lồng đỏ.
Trước mặt hiện một khu chợ treo đầy đèn lồng đỏ rực, vô cùng náo nhiệt. Không sai, đó ảo giác, thực sự là một khu chợ, giống hệt như những khu chợ đêm trong thế giới hiện thực, nơi các tiểu thương bày hàng vỉa hè mời chào khách, đầy rẫy những món đồ nhỏ rực rỡ và tiếng rao hàng vang lên liên hồi.
Lúc , những tiểu thương đó trông vẻ đang sức rao bán, khách bộ hành ngang qua cũng đang mặc cả với họ.
…… Tuy nhiên, thực tế hề thấy một tiếng động nào. Như một màn kịch câm.
Lối chợ vẽ một vạch đỏ bằng thứ màu giống như máu. Phía ngoài vạch đỏ một đàn ông mặc bộ đồ vải bố trắng, đôi giày trắng, mặt bôi phấn trắng dày cộp, gương mặt đóng băng ở biểu cảm ngoác miệng. Anh một cách cứng đờ quái dị, giống mà giống như một con rối. Tay trái cầm một cái mõ, tay cầm cái dùi, đang gõ nhịp nhàng từng tiếng một.
Bên chân đặt một tấm biển gỗ, đó dùng bút lông bốn câu:
Một đường , ba mở rương . Bung dù dính áo, quỷ gọi chớ đầu.
Rốt cuộc ám chỉ điều gì, gã NPC kỳ quái mở miệng chuyện nên cũng thể giải thích cho họ. Họ chỉ thể dựa sự thấu hiểu của chính .
“Câu đầu và câu hai ý chúng chỉ thể qua chợ một , đợi cả ba thông quan hết mới thể mở rương manh mối nào đó?” Trình Viện , “Còn 'Bung dù dính áo' là ?”
Phó Lam Dữ suy đoán: “Có lẽ là chỉ khi chợ, chúng buộc che dù cẩn thận, để bất cứ thứ gì dính quần áo.”
Còn về “Quỷ gọi chớ đầu”, cô cũng từng trải qua. Bất kể quỷ phía dụ dỗ gọi tên thế nào, tuyệt đối đầu , đầu sẽ sát hại – đây là một truyền thuyết dân gian cũ.
Vấn đề hiện tại là ai sẽ chợ để mở đường cho hai còn .
“Hay là để ……”
“Để .” Kiều Vân Tranh cần suy nghĩ cắt lời cô, “Chuyện xung phong nên để con gái , sẽ đợi hai ở cuối chợ.”
Nói xong, che chiếc dù giấy lên đầu, dứt khoát sải bước qua vạch chỉ đỏ ở lối .
(Lời tác giả: Mấy câu thơ gợi ý đó là bịa thôi, tìm thấy xuất xứ , vần lắm nhưng cũng đừng mang nhé. Ai mà ngờ Trình Viện tiểu thư thể xuất hiện nữa chứ?)
(Lời nhắc thiết: Nếu bạn lỡ quên Trình Viện là ai, hãy ôn quyển thứ 6 “Khách sạn The Shining”, chính là soái tỷ tỷ từng Vân ca hiểu lầm là thích Lam đó.)