Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 88: Viện trưởng
Cập nhật lúc: 2025-12-23 13:01:13
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng mũi đao lê sàn nhà từ xa đến gần, trong bóng đêm quá mức tĩnh lặng càng khiến sởn tóc gáy. Có thể hình dung rằng, đầy nửa phút nữa, đối phương sẽ đến mặt họ, lúc đó chuyện gì xảy thì ai .
Trong tình thế cấp bách, ba mặt còn lựa chọn nào khác, đành cùng tiến gian văn phòng đó, nhẹ nhàng đóng cửa . Cửa đóng, khí lưu thông khiến mùi m.á.u thối rữa bên trong càng thêm nồng nặc, Phó Lam Dữ hận thể tự sát ngay tại chỗ.
Cô định cởi chiếc cà vạt đang quấn quanh tay dùng để che mũi, nhưng Kiều Vân Tranh kịp thời ngăn .
“Đừng loạn.” Kiều Vân Tranh thấp giọng khuyên bên tai cô, “Thứ sạch sẽ, vết thương nhiễm trùng thì ?”
“……” Cô thở dài.
A Kiện nửa tựa cạnh cửa, tập trung tinh thần lắng động tĩnh bên ngoài. Quả nhiên, cầm d.a.o ngày càng tiến gần. Tiếng bước chân cuối cùng dừng cửa. Sau một lúc yên lặng, cửa văn phòng đột nhiên gõ vang.
Cốc cốc cốc, cốc cốc cốc.
Rất tiết tấu, và dựa âm thanh thể đoán , đối phương dùng tay gõ cửa mà dùng d.a.o để gõ. Có lẽ giây tiếp theo, đối phương sẽ vung đao c.h.é.m nát cánh cửa.
Trong đầu Phó Lam Dữ nảy ý định nhanh, cô thậm chí vạch sẵn lộ trình đột phá mạnh mẽ cũng như phương thức tấn công để giảm thiểu thương vong xuống mức thấp nhất nếu đ.á.n.h giáp lá cà.
…… Tiếc là cô phí công vô ích, chỉ gõ mười mấy tiếng rời khỏi cửa văn phòng, ý định tiến . Trong tình huống bình thường, điều nghĩa là NPC đến thời gian chính thức tấn công chơi, hoặc thỏa mãn điều kiện để phát động tấn công.
Ba trong phòng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng cơ hội thương lượng kế hoạch tiếp theo. Hiện tại họ thành công loại bỏ tiểu quỷ, thể tự do chuyện, so với những chơi còn , họ chắc chắn chiếm ưu thế nhất định. loại bỏ tiểu quỷ rõ ràng nhiệm vụ thông quan cuối cùng, bước tiếp theo cần gì vẫn còn là một ẩn .
“Người ngoài cửa , liệu là Viện trưởng?” A Kiện thấp giọng đưa phỏng đoán, “Bài đồng d.a.o hát: 'Viện trưởng cầm một con dao, đứa trẻ g.i.ế.c ?'. Mười hai đứa trẻ trong cô nhi viện lẽ đều ông g.i.ế.c.”
“Chính ông cũng c.h.ế.t , c.h.ế.t ở một căn phòng ký túc xá tầng một, treo cùng với vợ .” Phó Lam Dữ , “Về cơ bản thể xác định là những đứa trẻ biến thành quỷ đang trả thù.”
Trong tòa nhà sống, là những lệ quỷ đang báo thù lẫn , và những cuối cùng vạ lây chỉ là đám chơi xui xẻo bọn họ.
“Nơi nhiều trẻ em c.h.ế.t như , chắc chắn là địa điểm quan trọng, tuyệt đối manh mối.” Kiều Vân Tranh chống đầu gối dậy, bắt đầu tìm kiếm xung quanh, “Chúng cố gắng lục soát kỹ một chút.”
Phó Lam Dữ dĩ nhiên đồng ý, A Kiện cũng ý kiến. Ba phân chia các góc văn phòng để mò tìm kiếm. Những bộ hài cốt ngang dọc sàn chắn gần hết lối , khiến họ đặt chân cũng khó khăn, thi thoảng giẫm trúng xương tay hoặc xương đùi của ai đó, phát tiếng “rắc rắc” giòn giã.
Phó Lam Dữ cúi , nín thở, sờ soạng một bộ hài cốt từ đầu đến chân. Có những chỗ hài cốt vẫn còn bám dính thịt thối nhầy nhụa, đến mức đó cô dùng ống tay áo để che tay . Dù tố chất tâm lý vững vàng đến , gặp tình cảnh cũng khó tránh khỏi cảm giác buồn nôn.
A Kiện dường như chút chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD). Để dễ bề phân loại và loại trừ, kéo từng bộ hài cốt kiểm tra xong sát tường, xếp đặt ngay ngắn. Dần dần, trống ở giữa văn phòng lộ , cũng thuận tiện hơn.
Phó Lam Dữ buột miệng : “A Kiện khéo thu dọn đấy.”
“Ừm.” A Kiện đáp, “Ngày thường việc nhà đều là , Băng Băng của ……”
Băng Băng chắc là tên bạn gái của . Tiếng đột ngột ngắt quãng, lặng tại chỗ hồi lâu, bỗng nghẹn ngào một tiếng đầy kìm nén. Người yêu nhất thậm chí còn kịp từ biệt âm dương cách biệt, nỗi đau tàn nhẫn bất luận kẻ nào cũng khó lòng thấu hiểu hết nếu ở trong cảnh ngộ đó.
Phó Lam Dữ vốn giỏi an ủi, huống hồ lúc lời an ủi nào cũng trở nên nhợt nhạt và thừa thãi. Điều duy nhất cô thể là đ.á.n.h lạc hướng sang chuyện khác.
“Trên bàn việc ngoại trừ một lớp bụi thì chẳng gì cả.”
Kiều Vân Tranh trầm tư: “Manh mối lẽ ở đây.” Anh đang một tay đỡ cánh cửa tủ quần áo đang khép hờ, tay kéo bộ hài cốt trẻ em bên trong . Hồi lâu , thò ngón tay cái miệng đang há hốc của xác c.h.ế.t, móc một chiếc chìa khóa từ giữa những chiếc răng cứng nhắc.
“Có chìa khóa .” Chỉ là nó dùng để mở cánh cửa nào.
Ba bàn bạc, đợi đèn sáng tiếp theo sẽ dùng tốc độ nhanh nhất ngoài tìm cửa, cùng lắm thì thử từng tầng một, chắc chắn sẽ tìm đúng cánh cửa cần mở.
Kết quả lời còn dứt, tiếng chuông 3 giờ sáng vang lên, ánh đèn xuất hiện. Phó Lam Dữ mở mắt đối mặt ngay với bộ xương khô bên cạnh Kiều Vân Tranh. Cô khựng một giây, vô cảm dời mắt chỗ khác.
“Đi thôi, tranh thủ thời gian.”
Nào ngờ cả ba còn kịp dậy ngoài thấy tiếng ổ khóa chuyển động, ngay đó cửa văn phòng đẩy từ bên ngoài. Một chơi nam dáng cao lớn xuất hiện ở cửa, ăn mặc theo phong cách Punk, nhuộm mái tóc ngắn màu xanh rêu và bấm vài lỗ tai.
Gã trai phong cách Punk thấy họ thì dường như giật . Điều cũng dễ hiểu, vì bất kể là ai khi thấy ba sống ở cùng với mười mấy bộ xương khô đều mất một lúc để định thần.
Tuy nhiên, ánh mắt A Kiện lập tức đổi, trở nên cảnh giác và hung dữ. Anh chằm chằm đối phương, giọng trầm xuống: “Là mày?”
Gã Punk cũng , một lát như sực nhận : “Ồ, là mày .” Những kẻ thù từng giao đấu, dù trong bóng tối thì vẫn luôn chút cảm giác nhận diện.
Nếu là khác thấy cảnh chắc chắn sẽ nghĩ họ đang đ.á.n.h đố, nhưng Phó Lam Dữ thì hiểu. Cô thì thầm với Kiều Vân Tranh: “Chính là đẩy A Kiện xuống cầu thang, mùi nước hoa Cologne, em nhận .”
Kiều Vân Tranh : “Làm khó em quá, trong cái phòng đầy mùi m.á.u mà còn phân biệt mùi nước hoa.” Phó Lam Dữ vỗ nhẹ một cái.
Bên , gã Punk đang : “Hóa mày c.h.ế.t, chỉ què thôi ? Hừ, thế lúc nãy tao nên xuống lầu bồi thêm một đao.”
A Kiện lạnh: “ thế, mày thực sự nên hối hận vì lúc đó g.i.ế.c tao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-88-vien-truong.html.]
“Bây giờ cũng muộn.” Gã Punk sang Kiều Vân Tranh và Phó Lam Dữ, tốc độ nhanh: “Thế nào hai vị, kết minh ? Các vị kết minh với một gã thọt gì cho mệt, tìm ít manh mối đây, chúng chia sẻ với , thu hoạch bất ngờ, dĩ nhiên, tiền đề là xử lý để đảm bảo ba suất sống sót.”
A Kiện lên tiếng, chỉ đầu hai một cái, ánh mắt phức tạp, rõ ràng trong lòng cũng chắc chắn. Dù từ phương diện nào, cơ hội thông quan của gã Punk cũng lớn hơn . Anh niềm tin rằng Kiều Vân Tranh và Phó Lam Dữ nhất định sẽ giúp . Suy cho cùng, trong trò chơi, lợi ích và ưu thế luôn hàng đầu.
Phó Lam Dữ và Kiều Vân Tranh liếc , Kiều Vân Tranh ung dung dậy, chậm rãi về phía gã Punk. Anh cong mắt mỉm , mở lời một cách lịch thiệp: “Muốn hợp tác cũng , nhưng xem vốn liếng của bao nhiêu.”
Gã Punk : “Đây là một cô nhi viện, mỗi chơi đều một con tiểu quỷ bám theo, chỉ dùng gương mới thấy chúng, gương.”
“Xin , chúng cũng .”
“……” Gã Punk tiếp tục suy nghĩ của , “ hiện tại chỉ tiểu quỷ, nghi ngờ Viện trưởng cô nhi viện cũng xuất hiện, đang cầm d.a.o khắp nơi. còn một chiếc gương đặc biệt, thể thấy Viện trưởng khi ông di chuyển, gương bình thường của các vị thấy Viện trưởng .”
Đây đúng là một manh mối mới mẻ mà họ tìm thấy đó. Kiều Vân Tranh mỉm hỏi : “Còn gì nữa ?”
“Còn nữa, hiện xử lý hai chơi, gã thọt miễn cưỡng tính là nửa . dám cam đoan các vị sẽ tìm thấy đồng đội nào mạnh hơn .” Gã Punk khẳng định chắc nịch, “Chỉ cần thông quan , gì mà do dự?”
“Ừm……”
Gã Punk liên tục thúc giục: “Nhanh lên, bắt lấy gã thọt , lát nữa tắt đèn đừng để chạy thoát.”
Ngay khi gã dứt lời, ánh đèn tòa nhà vụt tắt, tầm mắt rơi bóng tối mịt mù. Cùng khoảnh khắc đó, hình gã bỗng cứng đờ. Kiều Vân Tranh cho gã cơ hội tiếp, con d.a.o phẫu thuật giấu trong ống tay áo quyết đoán đ.â.m mạn sườn gã. Do môi trường quá tối, lưỡi d.a.o chệch một tấc, trúng chỗ hiểm.
Cơn đau đột ngột khiến gã Punk kinh ngạc và phẫn nộ tột độ, nhưng vì con tiểu quỷ lưng gã vẫn còn đó, gã phép phát bất kỳ âm thanh nào. Gã thực sự là một kẻ tàn nhẫn, hề do dự, gã lập tức rút con d.a.o phẫu thuật đang cắm ở sườn , hung hãn định liều mạng với Kiều Vân Tranh.
tiếc là Phó Lam Dữ cũng lao tới. Sau khi xác nhận vị trí của gã, cô buông chiếc gương trong tay xuống, lướt tới phía và rút một con d.a.o phẫu thuật khác từ trong túi.
“Xin nhé.” Cô thản nhiên , “Những kẻ tàn nhẫn như thường dễ dàng phản bội đồng đội giữa chừng, kết minh với thì hai chúng yên tâm lắm, vả , hai chúng kết minh thì thích đổi qua đổi , ít nhất cũng giữ chữ tín cơ bản chứ.”
Gã Punk kinh hãi tột độ, gã ngờ cô thể tự do chuyện mà quy tắc trừng phạt, tại chứ?
Gã gần như điên loạn, mạnh mẽ vùng vẫy phản kích, trong phút chốc ngay cả Kiều Vân Tranh cũng đè chặt gã. Ba lao cuộc hỗn chiến kịch liệt mặt đất, đ.â.m sầm dãy hài cốt mà A Kiện mới xếp ngay ngắn bên tường khiến chúng rơi rụng tan tác.
A Kiện mò bò tới, rõ ràng là giúp một tay, nhưng tầm tối đen như mực khiến thể phân biệt là bạn là thù. Anh gọi lớn: “Hai vị, lên tiếng !”
Kiều Vân Tranh và Phó Lam Dữ đồng thanh: “Ở đây!”
Anh lập tức xác định vị trí của gã Punk, nhanh chóng tóm chặt hai chân đối phương kéo giật . Anh tung những cú đ.ấ.m liên tiếp bụng gã, vài cú đ.ấ.m trúng ngay vết d.a.o đ.â.m khiến m.á.u chảy càng dữ dội hơn. Gã Punk từ đầu đến cuối nghiến chặt răng buông, nhưng cuối cùng cũng nhịn mà lớn tiếng c.h.ử.i rủa:
“Đm tụi bây, một lũ ch.ó c.h.ế.t, sớm muộn gì cũng xuống địa ngục…… C.h.ế.t hết cho tao!!”
Lời c.h.ử.i rủa giống như một tín hiệu, Kiều Vân Tranh và Phó Lam Dữ lập tức rút lui khỏi cuộc chiến, mỗi lùi vài mét. Trong lúc đó, Kiều Vân Tranh còn tiện tay kéo luôn A Kiện theo.
Kẻ vi phạm quy tắc sẽ quy tắc chế tài.
Gã Punk vẫn đang điên cuồng quơ quào xung quanh, định kéo theo một c.h.ế.t chùm. Khoảng nửa phút , tiếng c.h.ử.i bới im bặt, đó là những tiếng gào thét t.h.ả.m thiết đau đớn. Tiếng xé xác quen thuộc và tiếng khúc khích của tiểu quỷ vang lên trong gian chật hẹp . Mùi m.á.u trong văn phòng càng thêm đậm đặc.
A Kiện một tay chống đầu gối bệt ở góc tường, im lặng hồi lâu, đột ngột thấp giọng một câu: “Cảm ơn hai vị.”
“Không gì cảm ơn.” Phó Lam Dữ bình thản , “Chúng cũng chỉ cảm thấy thành ý kết minh, hợp tác với thì hệ an cao hơn thôi.”
“ dù hai vị cũng cho cơ hội.”
“Cơ hội gì?”
Anh tự giễu: “Cơ hội sống đến lúc thông quan Bạch Kim 4, để còn thể đoàn tụ với Băng Băng.” Nếu vì mục tiêu , hận thể theo yêu .
Câu khiến Phó Lam Dữ nhớ tới Bạch Sanh, cô sững một chút hỏi tiếp: “…… Phải chăng hiểu rõ về các hình vẽ mặt dây chuyền?”
“Ừm, hiểu rõ.”
“Anh thể cho chúng ?”
Chuyện , vị thủ lĩnh tiền nhiệm của Trầm Đảo là Giang Hà, Bạch Tiêu và Kỷ Linh đều . Tuy nhiên Giang Hà khi xưa tiết lộ sự thật, còn Bạch Tiêu và Kỷ Linh chỉ ý nghĩa của hình mộ bia mà bộ. Khó khăn lắm mới gặp một chơi am hiểu, dĩ nhiên hỏi cho lẽ.
A Kiện : “Khi thông quan Bạch Kim 4, mỗi chơi đều sẽ nhận một tấm thẻ khế ước màu vàng, chuyện chắc hai qua nhỉ?”
“Nghe qua .”
Anh gật đầu thở dài: “Thật cũng rõ bộ nội tình, vì tiền bối của khi ký kết khế ước thì bao giờ về nữa, nơi để chứng thực. chỉ thể cho hai , ba loại hình ảnh mặt dây chuyền: mộ bia đại diện cho ‘lặng im’, đồng hồ quả quýt đại diện cho ‘hồi tưởng’, còn giá chữ thập đại diện cho ‘trọng sinh’.”
(Lời tác giả: Thấy độc giả hỏi thế giới bối cảnh cụ thể , thì nhé, tập chỉ là thiết lập cô nhi viện, ngay cả bài đồng d.a.o cũng là tự biên . Ngày mai sẽ là kết thúc của tập , nhớ đón xem.)