Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 83: Đen nhánh

Cập nhật lúc: 2025-12-23 13:01:08
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi năm mới đến, Bạch Sanh chính thức bước hành trình một xuyên qua các ván Bạch Kim. Bạch Tiêu và Phó Lam Dữ lo lắng, định cùng vài để cô quen nhưng đều từ chối.

 

“Lam Lam, và Kiều ký khế ước dài hạn, trai và chị Linh cũng . Khế ước dài hạn nếu giữa đường bội ước thì thể ký thứ hai, cần thiết .”

 

Hai chơi ký khế ước dài hạn thể vĩnh viễn trói định cùng xuyên qua, đồng thời phần thưởng Nước Sự Sống cũng tăng cao. nếu một bội ước, giữa chừng ký khế ước Bạch Kim đồng cấp với khác, thì thể ký dài hạn với cũ nữa. Tuy ảnh hưởng quá lớn, nhưng Bạch Sanh gây thêm phiền phức cho trai và bạn bè.

 

“Mọi đừng lo, em đủ thực lực để một vượt ván Bạch Kim . Em sẽ sống sót trở về, để thất vọng, cũng để Mặc Trì mất mặt.”

 

Khi cô những lời , đều mặt. Kỷ Linh đỏ hoe mắt, lặng lẽ Bạch Tiêu bên cạnh. Bạch Tiêu cúi đầu im lặng hồi lâu, cuối cùng mỉm , giọng điệu ôn hòa đáp: “Được, chờ em về.”

 

……

 

Gần đây Phó Lam Dữ vẫn luôn ở nhà Kiều Vân Tranh. Nói cũng lạ, kể từ khi trở về từ ván Bạch Kim “Mười ba con ma”, suốt hơn nửa năm nay, cô thường xuyên gặp ác mộng. Và những giấc mơ đó luôn lặp cùng một cảnh tượng.

 

Cô vĩnh viễn một đội quân ác quỷ khổng lồ truy đuổi, bước qua mặt đất đầy m.á.u tươi và xác c.h.ế.t, cuối cùng một cánh cửa đá đóng chặt chặn đường. Lũ ác quỷ ồ ạt xông lên xé nát cô. Cảm giác đau đớn đó dù là trong mơ cũng vô cùng mãnh liệt.

 

Cô đột nhiên bật dậy giường, thấy ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu phòng ngủ, trải dài sàn nhà. Con mèo Maine Coon tên Cà Phê giờ dài hơn 1 mét, đang chân cô phát tiếng gừ gừ như một món đồ chơi lông nhung khổng lồ.

 

Cô còn đang ngơ ngẩn thì cảm thấy ấm từ phía , Kiều Vân Tranh ôm lấy cô.

 

“Sao ?” Kiều Vân Tranh thấp giọng hỏi, “Lại gặp ác mộng ?”

 

Hơi thở của khẽ lướt qua bên tai, vòng tay ôm chắc chắn quanh eo cô. Dựa lòng , cảm giác bất an trong Phó Lam Dữ cuối cùng cũng dần bình lặng.

 

Cô nhắm mắt một hồi, thở dài: “Em thực sự nơi em mơ thấy rốt cuộc là chỗ nào. Tại xuyên qua lâu như mà một em cũng từng thấy nó.”

 

Kiều Vân Tranh thể cho cô câu trả lời, vì cũng bao giờ trải qua chuyện như . Anh rũ mắt hôn lên thái dương cô, giọng điệu dịu dàng.

 

“Không , bất kể là nơi nào, tóm khi em đến đó, nhất định sẽ ở bên cạnh em.”

 

Phó Lam Dữ mỉm gật đầu. Định thêm gì đó thì chợt tiếng gõ cửa phòng khách, dường như đến. Cô xỏ giày xuống giường, con mèo Cà Phê cứ xoắn xuýt theo , kêu meo meo nũng.

 

“Cà Phê, mày béo quá , tao bế nổi nữa .”

 

mở cửa, thấy Cảnh Hạc trong bộ đồ giản dị trẻ trung ngoài, trông chẳng khác gì một “tiểu thịt tươi” của nhóm nhạc nam sắp diễn. Cảnh Hạc giơ túi đồ trong tay lên, hì hì tranh công.

 

“Thế nào Lam tỷ? Em mua bánh hamburger, cánh gà nướng và pizza ở cửa hàng chị thích nhất đây. Cuối tháng xuyên qua , ba chúng tụ tập chút .”

 

Cô nhận lấy túi đồ, thuận tay xoa đầu như xoa lông mèo.

 

“Tốt lắm, , Vân ca của cũng dậy.”

 

Lúc Kiều Vân Tranh từ phòng ngủ , thấy Cảnh Hạc, câu đầu tiên là: “Vết thương ở chân khỏi ?”

 

Tháng Cảnh Hạc trở về một ván xuyên qua, đùi vũ khí sắc bén rạch một đường, quá nghiêm trọng nhưng cũng khâu khá nhiều mũi.

 

“Hì, vết thương ngoài da thôi mà, gì to tát ? Hết đau từ lâu .”

 

Cảnh Hạc lâu gặp Cà Phê, vuốt ve nó một hồi mới rửa tay chuẩn ăn cơm. Cậu gân cổ gọi: “Vân ca, em uống Coca, thêm nhiều đá nhé!”

 

“Biết .”

 

Kiều Vân Tranh xoay phòng bếp. Phó Lam Dữ mở một hộp đồ ăn mèo cho Cà Phê, đó mở túi đồ ăn bàn.

 

Hương thơm của thịt thăn chiên trong hamburger hòa quyện với mùi béo ngậy của pizza phô mai sầu riêng xộc thẳng mũi. Đây lẽ là những khoảnh khắc bình dị và hạnh phúc nhất trong thực tại. Khi yêu và bạn đều ở bên cạnh, khi một nữa lao chiến trường tàn khốc, họ tạm thời vứt bỏ tạp niệm để nghiêm túc tận hưởng hiện tại. Mỗi một giây đồng hồ đều đáng giá.

 

...

 

Ván Bạch Kim cuối tháng 7 , Phó Lam Dữ và Kiều Vân Tranh vẫn chọn xuyên qua lúc chạng vạng.

 

Lúc đó Phó Lam Dữ đang xếp bằng sàn phòng khách, cầm cây gậy lông vũ gắn lục lạc tự chế để trêu mèo, còn Kiều Vân Tranh sofa cách đó xa, uống mỉm cô. Ánh nắng chiều nhuộm hồng khung cửa sổ, hoàng hôn chìm dần xuống phía đường chân trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-83-den-nhanh.html.]

 

Cả hai đồng thời biến mất tại chỗ.

 

Đến khi Phó Lam Dữ mở mắt nữa, cô theo bản năng khựng , cứ ngỡ đột nhiên mù. Cô mất một lúc lâu để thích nghi, cho đến khi thời gian từng chút trôi qua mới xác nhận rằng thị lực của vấn đề.

 

Không gian nơi cô đang là một nơi đen kịt, bất kỳ ánh sáng nào. Con khi ở trong môi trường tối đen thường thiếu cảm giác an , dù mắc chứng sợ gian hẹp nhưng cô vẫn cảm thấy đôi chút e ngại.

 

kinh nghiệm xuyên qua nhiều năm giúp cô nhanh chóng bình tĩnh . Cô chống hai tay xuống đất, chậm rãi lùi về hai ba mét cho đến khi lưng chạm vách tường. Bức tường lạnh lẽo xuyên qua lớp áo thun mỏng khiến cô nổi da gà từng đợt.

 

Đầu ngón tay chạm xuống mặt đất, cô thử sờ soạng xung quanh, một lúc lâu chỉ thấy bụi bẩn, chẳng rõ nơi bao lâu quét dọn. Cô trầm tư một lát cúi thấp , thận trọng bò về phía bên cạnh theo tư thế phủ phục để thăm dò khu vực xa hơn.

 

May mắn là chút thu hoạch, vì cô sờ thấy một đoạn thanh kim loại. Thứ sờ giống như... ừm... khung giường tầng kiểu cũ trong ký túc xá.

 

Quả nhiên, khi vươn tay phía , cô sờ thấy tấm nệm chăn gấp gọn gàng. Cô cẩn thận dậy, xuống chiếc giường ký túc xá .

 

Chưa kịp sắp xếp suy nghĩ để xem bước tiếp theo nên gì, cô bỗng thấy tiếng động ở cửa, giống như ai đó ngã. Có tiếng con gái run rẩy kèm theo tiếng nức nở:

 

“A Kiện, A Kiện ? Em sợ... ở đây tối quá...”

 

À, hẳn là một đôi tình nhân trói định xuyên qua lạc lúc khởi đầu. Nghe giọng thì chơi nữ tám phần là chướng ngại tâm lý với bóng tối. Phó Lam Dữ vẫn im bên mép giường, mặt hướng về phía cửa, lời nào.

 

Một lúc , thấy tiếng sột soạt, chơi nữ nỗ lực dậy, vịn tường tiếp tục tới: “A Kiện, A Kiện?”

 

Trong tình cảnh sợ hãi nơi nương tựa, dường như chỉ việc ngừng gọi tên bạn trai mới khiến cô an tâm. Nào ngờ giây tiếp theo, tiếng của trẻ con đột ngột vang lên, trong hành lang trống trải và tĩnh lặng, âm thanh đó cực kỳ âm u quỷ dị.

 

Xung quanh tối đen như mực, Phó Lam Dữ thấy bên ngoài xảy chuyện gì. Cô chỉ thấy chơi nữ thét lên một tiếng thê lương, đó là tiếng vật nặng ngã xuống đất “bộp” một cái, tiếp theo là tiếng vải vóc cọ xát với mặt đất xa dần, giống như ai đó kéo .

 

Cô theo bản năng xê dịch phía trong giường, nín thở ngưng thần lắng .

 

Rất lâu , mơ hồ tiếng trẻ con hát đồng d.a.o non nớt văng vẳng. Lúc đầu chỉ một đứa hát, đó nhiều giọng trẻ con dần gia nhập, trở thành một màn đồng ca cao thấp của một nhóm trẻ. Chúng hát một bài đồng d.a.o lạ lẫm với giai điệu kéo dài và chậm chạp:

 

“Đừng , chớ , Đừng , chớ nháo. Viện trưởng cầm một con dao, Đứa trẻ g.i.ế.c ? Quạ đen, đồng hồ trắng, Bóng ai chiếu tường, Chỉ gương mới . Bạn chơi với nhé?”

 

Bài đồng d.a.o hát hai . Khi lũ trẻ dứt lời, bốn bề khôi phục sự tĩnh lặng. Thực tế hai là đủ để Phó Lam Dữ ghi nhớ từ đầu đến cuối. Cô lặp lặp tám câu thơ đó trong đầu, những ẩn ý bên trong hẳn là quy tắc và manh mối của ván game .

 

Trước mắt thể xác định nơi là một cô nhi viện.

 

Và... , , , nháo đều là những điều quy tắc cho phép. Ván , tất cả chơi đều phát bất kỳ âm thanh nào, nếu kết cục sẽ giống hệt chơi nữ . Họ sắp trải qua hàng chục giờ đồng hồ giày vò trong cái nơi quỷ quái phong tỏa .

 

Phó Lam Dữ nhíu mày, cô thò tay trong đống chăn màn gấp gọn bên cạnh để sờ soạng, lật cả gối lên để tìm kiếm thứ gì đó bên trong vỏ gối.

 

…… Đừng nhé, cô thực sự tìm thấy đồ.

 

Bên trong vỏ gối khâu một vật dài và cứng. Cô dùng sức xé rách lớp vải, rút vật đó . Đó là một chiếc lưỡi d.a.o nhỏ giống d.a.o tỉa lông mày, lưỡi d.a.o còn dài bằng một đốt ngón tay trỏ. Nói cách khác, nó thể dùng hung khí g.i.ế.c vì chẳng thể g.i.ế.c nổi ai.

 

Vậy nó dùng để gì?

 

Phó Lam Dữ nhét chiếc d.a.o nhỏ túi quần jean để tạm thời bảo quản. Cứ mãi ở đây cũng cách, cô cân nhắc kỹ lưỡng quyết định cửa để thử vận may, xem thể hội hợp với Kiều Vân Tranh .

 

Nào ngờ cô còn kịp dậy, tiếng chuông trong tòa nhà đột nhiên vang lên những tiếng “đong, đong, đong” chậm rãi, gõ đủ bảy tiếng. Tiếng chuông trầm đục xa xăm, như lệnh truy hồn từ địa ngục.

 

Và cùng lúc với tiếng chuông, một dị tượng xuất hiện: ánh đèn khắp nơi trong tòa nhà đồng loạt bật sáng. Dù ánh sáng vàng mờ nhạt nhưng cũng đủ để rõ bố cục mắt.

 

Ánh sáng đột ngột khiến mắt cần thời gian thích nghi. Lúc đó Phó Lam Dữ đang hướng mặt về phía cửa, cô nheo mắt và nhạy bén nhận bức tường cạnh cửa hiện lên hai cái bóng đen lung lay.

 

Sống lưng cô chợt lạnh toát, cô đột ngột đầu ——

 

Hóa trần nhà ngay phía cô đang treo lủng lẳng hai xác khô một nam một nữ, gió mà vẫn tự đung đưa. Xác nữ mặc một chiếc váy đỏ tươi, mái tóc dài như lá cờ chiêu hồn rũ xuống chạm sàn thành một lớp dày đặc. Xác nam mặc bộ vest vặn, da thịt mặt vật sắc nhọn rạch nát bươm, chỉ còn đôi mắt vẫn trợn trừng, hốc hác về phía .

 

Chỉ cần lúc nãy cô thêm hai bước về hướng ngược , lẽ trực tiếp mặt đối mặt với chúng .

 

 

Loading...