Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 82: Ly biệt
Cập nhật lúc: 2025-12-23 11:40:08
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Mặc Trì năm 20 tuổi trói định với 【Hệ thống đào vong sống sót】, xuyên qua trong trò chơi suốt 12 năm, thực lực và vận khí đều đủ, hiếm khi mắc sai lầm. Anh vốn tính cách kiêu ngạo, vướng bận, giữ nguyên tắc hưởng thụ kịp thời, sẵn sàng đối mặt với cái c.h.ế.t bất cứ lúc nào và thấy gì to tát.
Nào ngờ năm 27 tuổi , gặp một cô nương họ Bạch. Thấy cô ngây thơ hoạt bát, nụ xinh như một tia sáng thanh khiết giữa chốn phàm trần, kìm lòng mà yêu ngay từ cái đầu tiên. Từ đó, cuộc đời thêm một mục tiêu: dẫn cô thông quan, bảo vệ cô chu , cùng cô sống thật .
Tuy nhiên, cuối cùng thể sống quá tuổi 32.
Sinh nhật đầu tháng 12, vốn hẹn với bạn bè rằng chờ xong nhiệm vụ Bạch Kim cuối tháng 11 sẽ mời ăn cơm. Nào ngờ , mãi mãi trở về. Anh giữ đúng lời hứa, liều c.h.ế.t bảo vệ con gái yêu đến phút cuối cùng, chỉ tiếc rằng kiếp chỉ thể cùng cô đến đây thôi.
—— Sanh Sanh, để bộ vận khí cả đời cho em ở tương lai. Đi , tiến về phía , tuyệt đối đừng đầu .
Đối với , đây chính là kết cục nhất. Không hối hận, từng hối hận. Chỉ là, thực sự nỡ. Duyên đậm tình lỡ, cuối cùng cũng biệt ly.
Mãi cho đến lâu , Bạch Tiêu vẫn nhớ như in cảnh tượng đêm hôm đó. Anh vốn đang cùng Kỷ Linh sofa xem phim, thấy Bạch Sanh trở về, kịp vui mừng hỏi han thì Bạch Sanh như phát điên lao khỏi nhà.
Sau đó mới , Cố Mặc Trì trong trận Bạch Kim đó, chỉ bảo vệ Bạch Sanh mà giữ mạng . Vì tuyên bố t.ử vong trong trò chơi, họ thậm chí còn mặt Cố Mặc Trì cuối.
Ván Bạch Kim đó quy tắc cực kỳ đặc thù: chín cửa ải, mười chơi, mỗi ải đều đào thải một để hiến tế cho quỷ quái. Điều đồng nghĩa với việc ngay cả ba suất sống sót cuối cùng cũng đủ, tối đa chỉ một thể sống. Cố Mặc Trì và Bạch Sanh vượt qua đến cửa ải cuối cùng, sự lựa chọn, chọn tự sát để Bạch Sanh tự động thông quan.
Người c.h.ế.t để thâm tình, nhưng đối với sống, điều đó tàn nhẫn bao.
……
Bạch Tiêu và Phó Lam Dữ hai ngày nay đều ở nhà Cố Mặc Trì để bầu bạn với Bạch Sanh, vì Bạch Sanh nhất quyết chịu cả. Hai sợ Bạch Sanh nghĩ quẩn xảy chuyện gì nên nửa bước cũng dám rời .
Việc Bạch Sanh thường nhất là sàn phòng ngủ, ôm một con thỏ bông màu đen lông xù, mắt đỏ hoe, thẫn thờ ngẩn ngơ. Con thú bông đó là món quà cô tùy tay mua cho Cố Mặc Trì khi dạo phố năm ngoái, lúc đó cô bảo con thỏ trông giống , cái tên cũng hợp nữa. Thế Cố Mặc Trì cứ để con thỏ đó ở đầu giường, từng dời chỗ khác.
Nhìn vật nhớ , cảnh còn mất.
Cánh cửa phòng ngủ đẩy , Phó Lam Dữ bưng một bát cháo hải sản , cúi đến gần Bạch Sanh.
“Sanh Sanh, uống chút cháo , trai mới nấu đấy.”
Hồi lâu , thấy Bạch Sanh vẫn phản ứng, cô thử lấy con thỏ bông nhưng Bạch Sanh ôm chặt, đành thất bại.
Cô thở dài: “Sanh Sanh, mà ăn cơm là tớ ép đấy.”
“……”
“Anh trai lo lắng đến c.h.ế.t , coi như thương , nếm thử một miếng .”
Chợt nhắc đến Bạch Tiêu, thần sắc Bạch Sanh cuối cùng cũng một chút d.a.o động nhỏ, cô im lặng hồi lâu sang bát cháo.
“Tay nghề của trai tớ thực sự .” Cô khản giọng, như đang lầm bầm một , “Thực đây Mặc Trì cũng từng luyện trù nghệ, còn bảo học hỏi kinh nghiệm của trai tớ, nhưng nào nấu cơm mùi vị cũng khó hết lời, cháo hải sản cũng từng nấu, tôm khô còn lột sạch vỏ, tớ nhạo một trận.”
Bàn tay bưng bát cháo của Phó Lam Dữ khựng giữa trung. Một vốn luôn sắc sảo, giỏi ăn như cô, giờ phút thấy nghẹn đắng nơi cổ họng, thể thốt bất kỳ lời an ủi nào.
Cô Bạch Sanh tiếp: “Lúc đó tớ nên khen nhiều hơn một chút. Tớ nên cảm ơn vì sẵn lòng thứ cho tớ, mà tớ chẳng thể báo đáp gì.”
“…… Sẽ .“ Phó Lam Dữ thấp giọng , “Cố thích là vì xứng đáng yêu thương. Chuyện tình cảm xuất phát từ trái tim, cầu báo đáp.”
“Những năm qua dạy tớ nhiều thứ. Không , tớ căn bản thể đạt trình độ như hiện tại.” Bạch Sanh rũ mắt chằm chằm xuống sàn nhà, đáy mắt sương mù mênh mông, “Tớ cứ ngỡ đủ mạnh mẽ để thể kề vai chiến đấu cùng , nhưng khi dạy xong cho tớ thì chính .”
Cô nhận lấy bát cháo, múc một muỗng vờ như định uống, nhưng đôi bàn tay cứ run rẩy liên hồi, chẳng tài nào nuốt trôi . Cô đặt bát xuống, vùi mặt giữa hai đầu gối, hồi lâu mới phát một tiếng nức nở nghẹn ngào.
“Lam Lam, xem…… Một sợ cô đơn như , tớ thể để một ở nơi đó chứ?”
“Sao tớ thể tận mắt tự sát mặt ? Tớ ngăn ——!!”
Cô bỗng nhiên phát tiếng kêu đau đớn như một con thú nhỏ thương. Cảm xúc kìm nén bấy lâu vỡ đê trong phút chốc, cô gào xé lòng.
Phó Lam Dữ cúi đầu, một giọt nước mắt vương khóe mi kịp rơi, chỉ cảm thấy nỗi xót xa dâng đầy lồng n.g.ự.c bày tỏ cùng ai. Đó là một cảm giác bất lực từng .
Cũng bao lâu trôi qua, đến khi cô đầu thì thấy Bạch Tiêu ở cửa phòng ngủ, thần sắc bình tĩnh nhưng ảm đạm. Bốn mắt , Bạch Tiêu dường như hạ quyết tâm, chậm rãi bước tới quỳ xuống mặt Bạch Sanh, giống như nhiều đây, nhẹ nhàng đặt tay lên đỉnh đầu cô .
“Sanh Sanh, em hãy tin trai.“ Anh khẽ , “Chỉ cần em thể thông quan Bạch Kim 4, vẫn còn cơ hội để gặp Cố .”
Mặt Bạch Sanh đầy nước mắt, đột ngột ngẩng đầu: “Anh cái gì?”
Bạch Tiêu kiên nhẫn trả lời: “Trong một ván Bạch Kim đây, và Kỷ Linh một chơi may mắn sống sót khác nhắc đến những ký hiệu mặt dây chuyền hệ thống.”
Tất cả những chơi đạt đến cấp bậc Bạch Kim, đáy mặt dây chuyền đều xuất hiện những hình vẽ huyền bí. Có ba loại: Giá chữ thập, đồng hồ quả quýt và mộ bia.
Kiều Vân Tranh là giá chữ thập, Phó Lam Dữ là đồng hồ quả quýt, còn hai em họ đều là mộ bia. Năm đó, vị thủ lĩnh tiền nhiệm của Trầm Đảo là Giang Hà, mặt dây chuyền cũng là hình mộ bia. Không ai khi rời thành phố C, rốt cuộc .
“Người chơi đó với bọn rằng, mộ bia mang ý nghĩa là 'Yên lặng'. Khi thông quan Bạch Kim 4, em sẽ nhận một bản khế ước vàng. Chỉ cần em ký đó, em thể nơi bắt đầu để tìm kiếm yêu.“
“Em thể lựa chọn ở nơi đó với mãi mãi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-82-ly-biet.html.]
Đôi mắt mất thần thái của Bạch Sanh chợt lóe lên một tia sáng trong thoáng chốc. Cô ngập ngừng, hỏi khẽ: “Cho nên…… em vẫn còn cơ hội gặp ?”
Bạch Tiêu mỉm gật đầu: “Phải, em vẫn còn cơ hội.”
“Anh lừa em chứ?”
“Anh bao giờ lừa em.”
Anh ôm cô lòng, vỗ nhẹ lên lưng, thì thầm: “Đừng sợ, vẫn còn trai đây. Dù em gì, cũng sẽ ủng hộ em.”
Phó Lam Dữ lặng thinh hồi lâu, khẽ liếc Bạch Tiêu. Từ góc độ của , cô thấy đáy mắt cũng đang ngập lệ. Để những lời , trái tim đau đớn đến nhường nào, chắc chỉ thấu hiểu.
...
Đêm khuya.
Sau khi tin rằng tinh thần của Bạch Sanh tạm định, Bạch Tiêu tiễn Phó Lam Dữ cửa.
“Lam Lam, lát nữa Kỷ Linh sẽ đến, em về nghỉ ngơi .”
Phó Lam Dữ đáp một tiếng, nhưng khi gần đến cửa dừng bước. Cô đầu : “Tại chuyện đó với Sanh Sanh? Anh thừa khế ước khi thông quan Bạch Kim 4 chắc là chuyện . Đến giờ chúng vẫn thể chắc chắn những ký khế ước đó cuối cùng .”
Bạch Tiêu bất lực: “Em nghĩ còn lựa chọn nào ? Tính tình Sanh Sanh thế nào em còn rõ ? Nếu cho nó hy vọng , nó thể sẽ theo Cố luôn, dù thực tế thể trông chừng nó, nhưng trong trò chơi thì ? Một còn ý chí chiến đấu thì sống sót qua nổi vài ván Bạch Kim?”
Phó Lam Dữ im lặng.
“Anh tôn trọng quyết định của nó. Dù nó thông quan Bạch Kim 4 và thực sự ký khế ước, cũng chấp nhận. Đó là con đường của riêng nó, nó nên tự hết.”
Em gái từ lâu còn là cô bé nhỏ bảo bọc, chiều chuộng như xưa. Cô gặp thấu hiểu hơn, và cũng những kiên trì của riêng . Anh thể cùng cô cả đời. Có lẽ, cuối cùng sẽ mất cô .
……
Gió đầu đông thổi qua những cành khô lá úa bên đường, phát tiếng sột soạt. Bốn bề tĩnh lặng, Phó Lam Dữ ánh trăng thanh lãnh, châm một điếu thuốc.
Ánh lửa bừng sáng trong giây lát. Khi giơ tay gạt làn khói mắt, cô trông thấy một dáng cao ráo đang về phía . Kiều Vân Tranh mặc một chiếc áo gió đen, đậm màu hơn cả màn đêm. Anh dừng mặt cô, rũ mắt cô đăm đăm.
Anh lấy điếu t.h.u.ố.c từ tay cô, bóp tắt, giúp cô sửa mái tóc dài rối.
“Hút ít t.h.u.ố.c thôi, cho sức khỏe.”
Phó Lam Dữ ngẩng đầu: “Sao tới đây?”
“Anh yên tâm để em đường đêm một nên tới đón. Sanh Sanh thế nào ?”
“Tạm thời Bạch Tiêu khuyên nhủ , nhưng mà……“ Cô bỗng thở dài, “Đường đến Bạch Kim còn dài, gian nan thế nào chúng đều rõ.”
Mỗi Bạch Sanh xuyên qua một trò chơi, khác gì việc ngừng ôn cảnh tượng Cố Mặc Trì qua đời. Vết thương vốn chẳng bao giờ lành xé toác một nữa một cách tàn nhẫn. Càng từng sở hữu sâu đậm, lúc biệt ly càng khó lòng gánh vác. Không thể lãng quên, chẳng thể giải thoát.
Kiều Vân Tranh ngước lên tầng cao của tòa nhà. Căn phòng ở tầng 15 chính là cửa sổ phòng ngủ của Cố Mặc Trì. Trước đây mỗi hẹn ngoài, Cố Mặc Trì luôn thích đẩy cửa sổ chào . Ánh trăng tan chảy trong đáy mắt , thần sắc trầm mặc bi thương.
Anh vẫn nhớ như in đầu gặp gỡ Cố Mặc Trì tại Ác Linh Cổ Trạch. Người đàn ông mặc áo da chạy mô tô, khí chất cực ngầu, giọng luôn mang ngữ điệu cao vút ở cuối câu, đôi mắt tràn đầy vẻ kiêu ngạo khó thuần. Anh từng nghĩ, tỉ lệ thông quan ván Bạch Kim cuối cùng cực thấp, nếu trong nhóm họ ai chắc chắn thành công thì đó là Cố Mặc Trì – đầu cả về thực lực lẫn vận may.
Vậy mà Cố Mặc Trì là sớm nhất. Ngay cả một lời biệt ly cũng , cứ thế vội vã biến mất khỏi cuộc đời họ.
Người tiếp theo sẽ là ai đây?
Vận mệnh của họ sớm trói chặt với hệ thống, bất do kỷ, chiến đấu đến thở cuối cùng.
“Lam .” Kiều Vân Tranh gọi một tiếng, thôi.
Phó Lam Dữ vươn tay ôm lấy , áp mặt lồng n.g.ự.c , lặng lẽ nhắm mắt . Ngày hôm nay của Cố Mặc Trì và Bạch Sanh, thể là ngày mai của và cô. Con đường , rốt cuộc còn thể cùng bao xa?
...
Vào ngày sinh nhật của Cố Mặc Trì, thành phố C đổ tuyết. Trận tuyết năm nay đến sớm hơn năm.
Bạch Sanh từ chối lời đề nghị cùng của bạn bè, một bờ sông, định thả một chiếc đèn Khổng Minh cho Cố Mặc Trì. Trước đây hai hẹn , khi thông quan ván Bạch Kim đó sẽ cùng thả đèn, tiếc là thất ước. Lời hẹn đó đành để cô tự thực hiện.
Tuyết rơi lả tả mặt sông lấp lánh ánh trăng. Bạch Sanh cầm bút, gần như thành kính tên và Cố Mặc Trì lên đèn. Cô tham lam, tâm nguyện chỉ một: mong hai vẫn còn cơ hội gặp . Vì nguyện vọng , cô màng đến bất cứ giá nào.
Cô buông tay, chiếc đèn Khổng Minh rực cháy từ từ bay lên bầu trời cao. Cố Mặc Trì từng , dù thực sự thể sống đến cuối cùng, cũng sẽ để dẫn đường, tránh cho cô lạc. Anh nhắm mắt trong vòng tay cô, lúc lâm chung vẫn yên lòng về cô. Anh bảo vệ cô lâu như , giờ đến lúc cô tìm .
“Em sẽ vĩnh viễn lạc đường .“ Bạch Sanh ngước đốm sáng đường chân trời, ánh mắt lấp lánh sự kiên định bi thương, “Em nhất định sẽ tìm .“
Người em yêu, em cuối cùng sẽ băng qua biển máu, vượt qua thời gian tàn nhẫn và dài đằng đẵng , xóa nhòa ranh giới giữa sống và c.h.ế.t để từng bước tiến về phía .
Xin hãy chờ em.
Xin hãy chờ em.