Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 74: Nghỉ phép

Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:02:13
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sinh nhật Bạch Tiêu đầu tháng bảy, đúng lúc , những cần xuyên đều trở về. Lấy cớ tổ chức sinh nhật tuổi 30 cho , vài bạn lên kế hoạch và quyết định cùng nghỉ dưỡng tại một hòn đảo tư nhân mới khai phá.

 

Hòn đảo đó tên là Thiên Thủy Đảo, vẫn đang trong quá trình xây dựng và mở cửa đón khách du lịch. Tuy nhiên, vì chủ đảo là bạn cũ của Cảnh Sam – bố của Cảnh Hạc, nên họ đặc cách cho phép ở ba ngày ba đêm để trải nghiệm, với mức giá ưu đãi.

 

Mọi đều quá thiếu tiền, nên việc chia sẻ chi phí (AA) diễn vui vẻ.

 

Thế là, ba cặp đôi cùng với Cảnh Hạc – thích hóng chuyện – khởi hành từ bến tàu C thành sáng sớm. Sau hơn hai giờ thuyền, họ lên đảo một cách thuận lợi.

 

Thiên Thủy Đảo bốn bề giáp biển, với bãi cát trắng mịn và phong cảnh tuyệt . Trên đảo hơn mười biệt thự phong cách cổ điển để lựa chọn, trang hồ bơi trong nhà, phòng bóng bàn, rạp chiếu phim tư nhân và nhiều tiện ích giải trí khác.

 

Ngoài , còn xe karting, ca nô nhỏ, thiết CS thực tế ảo, cùng bộ dụng cụ BBQ đầy đủ và các loại nguyên liệu nấu ăn.

 

Bạch Sanh đội một chiếc mũ rơm lớn, che kín cả khuôn mặt. Cô cùng Cố Mặc Trì lái xe karting suốt một buổi sáng, gần như vòng quanh đảo mười vòng, vui vẻ vô cùng.

 

Bạch Tiêu và Kỷ Linh bơi lội một lúc ở vịnh, đó cảm thấy thú vị nên cùng lên bờ cát dựng ô che nắng. Mỗi một ly nước dừa ướp lạnh, rằng tận hưởng buổi chiều yên tĩnh.

 

Còn Cảnh Hạc thì… Cảnh Hạc vẫn luôn chuyển đồ BBQ và điên cuồng chuẩn nguyên liệu nấu ăn trong bếp, rằng buổi tối tổ chức tiệc nướng ngoài trời.

 

trai và chị gái ruột của Cảnh Hạc, Kiều Vân Tranh và Phó Lam Dữ đương nhiên thể khoanh tay . Trong lúc Kiều Vân Tranh giúp đỡ một tay, thì Phó Lam Dữ ăn sống ít nguyên liệu nấu ăn mà Cảnh Hạc cắt xong, khiến Cảnh Hạc cầu xin cô, cắt từ đầu.

 

Biết bây giờ? Chỉ thể cưng chiều thôi.

 

Nhân lúc Cảnh Hạc tủ đông lấy bò bít tết và thịt ba chỉ, Kiều Vân Tranh thái hành tây, nhàn nhã trò chuyện với Phó Lam Dữ.

 

“Lam , đây từng nghĩ, nếu là một bình thường ràng buộc bởi hệ thống, thể gặp em ngoài đời thực, thì quá trình yêu đương của chúng lẽ sẽ thuận lợi hơn một chút.”

 

Phó Lam Dữ với giọng điệu đầy ẩn ý: “Bây giờ cũng quá nhiều trắc trở, hơn nữa…”

 

“Hơn nữa cái gì?”

 

một tiếng khó hiểu: “Hơn nữa, nếu hai chúng gặp ngoài đời thực, em chắc thích kiểu như .”

 

Kiều Vân Tranh ngờ cô trả lời như , động tác tay khựng một chút: “…Vậy năm đó em thích kiểu như thế nào?”

 

“Chưa đến thích, chỉ là một tiêu chuẩn mơ hồ thôi, ví dụ như kiểu như Bạch Tiêu, tính tình còn nấu cơm.”

 

Chủ yếu là nấu cơm.

 

Anh thở dài: “Tính tình cũng khá , nấu cơm tuy rằng quá giỏi, nhưng cũng thể học.”

 

“Ồ, thật là cảm động.”

 

“Vậy em xem, ấn tượng đầu tiên của em về lúc thế nào?”

 

Cô nghiêm túc suy nghĩ một lát về câu hỏi , đưa một câu trả lời khá thẳng thắn.

 

“Cảm giác như một gã lãng t.ử đa tình, chuyên đùa giỡn với tình cảm chân thật của con gái.”

 

“…”

 

Kiều Vân Tranh hiếm khi lúc cạn lời, giờ phút thể coi là một , cảm thấy vô cùng khó tin.

 

“Đây là ảo giác kỳ lạ gì ?”

 

“Là ảo giác mà khuôn mặt thường mang cho khác trong tình huống bình thường.”

 

lúc , Bạch Sanh, lái xe karting mệt mỏi, bước cửa, tìm một cốc nước uống.

 

“Lam Lam, trai tớ trong tủ lạnh sữa đá mới ? Ở ?”

 

Kiều Vân Tranh đưa mắt hiệu cho Phó Lam Dữ, cô chứng minh ngay tại chỗ cho xem.

 

Phó Lam Dữ đồng ý, cô lập tức mở cửa tủ lạnh, tìm một ly sữa đá đưa cho Bạch Sanh, tiện miệng hỏi.

 

“Sanh Sanh , hỏi chuyện .”

 

Bạch Sanh vui vẻ hút sữa, gật đầu: “Cậu hỏi .”

 

“Cậu nghĩ lãng t.ử đa tình khí chất như thế nào?”

 

Mặc dù chút bối rối, nhưng Bạch Sanh vẫn theo năng, đưa phản ứng đầu tiên.

 

thản nhiên chỉ Kiều Vân Tranh: “Chẳng là khí chất của Kiều đây ?”

 

Kiều Vân Tranh: “…”

 

Bạch Sanh tò mò ghé sát , cảm thấy bất ngờ.

 

“Kiều , vành mắt đỏ thế, nghĩ đến chuyện gì buồn ?”

 

Kiều Vân Tranh trầm mặc, một lúc lâu bình tĩnh giơ d.a.o lên hiệu: “ đang thái hành tây, cay mắt.”

 

“…Ồ.”

 

Bạch Sanh bưng sữa, cứ ba bước ngoảnh đầu một , trong lòng đầy nghi hoặc rời khỏi phòng bếp.

 

Phó Lam Dữ dùng ống tay áo lau mắt cho Kiều Vân Tranh, khóe môi khẽ nhếch: “Nếu đang thái hành tây, em còn tưởng em chọc .”

 

Kiều Vân Tranh bất đắc dĩ : “Hóa trong lòng em, một lãng t.ử đa tình là hình tượng yếu ớt, dễ bất cứ lúc nào ?”

 

Cô nghĩ nghĩ, ngữ khí thong dong: “Em cũng sẽ nghĩ như , từ đến nay chỉ chọc khác thôi.”

 

“Về sự hiểu lầm của em, cần sáng tỏ. Anh bao giờ đùa giỡn tình cảm thật lòng của cô gái nào, một trái tim chân thành của sớm thuộc về em – cho dù em cần, nó vẫn là của em.”

 

Phó Lam Dữ như ngước mắt lên: “Em , cho nên em vẫn xong.”

 

“Cái gì?”

 

Cô ngưng thần , giảm tốc độ , từng chữ đều rõ ràng.

 

“Thật , khi gặp , em mới nhận , tình yêu đích thực bất kỳ tiêu chuẩn nào đáng .”

 

“Anh là dáng vẻ thế nào, em liền thích dáng vẻ đó.”

 

*

 

Màn đêm buông xuống, sóng biển vỗ bờ, ánh trăng như nước phủ lên cả hòn đảo nhỏ một lớp lụa mỏng.

 

Trên bờ cát, khói nghi ngút lượn lờ, Cảnh Hạc đội mũ, đeo tạp dề, đang dáng hình cầm kẹp nướng thịt.

 

Nướng nửa ngày, câu nhiều nhất là: “Lam tỷ, chị nếm thử xem chín !”

 

Đối với điều , Phó Lam Dữ đương nhiên là vui.

 

Bạch Sanh ngậm một chiếc cánh gà trong miệng, tìm hai vòng, mơ hồ rõ kêu: “Mặc Trì! Tương ớt đen của em ?”

 

“Đây, tiểu tổ tông.”

 

Cố Mặc Trì xách theo tương ớt đen tới, tiện tay xoa nhẹ tóc cô , đó chút chậm trễ mà hôn một cái.

 

Kỷ Linh bày một hàng ly bàn, tất cả đều rót đầy bia ướp lạnh, mời đến lấy.

 

“Chư vị, hôm nay là ngày đại hỉ sinh nhật tuổi 30 của Bạch Tiêu, chúng hãy phát biểu đầy nhiệt huyết nào.”

 

Bạch Tiêu: “... Anh cảm thấy 30 tuổi gì là đại hỉ, càng miễn bàn nhiệt huyết.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-74-nghi-phep.html.]

“Vậy thì cũng tượng trưng vài câu chứ, nào thọ tinh mở miệng mà chỉ lo ăn.”

 

Thấy đều nâng chén, nghiêm trang chờ chuyện, Bạch Tiêu rũ mắt suy nghĩ một lát, khỏi .

 

Anh : “Lúc ban đầu mới trò chơi, căn bản dám tưởng tượng, còn thể bình bình an an sống đến 30 tuổi, đến bây giờ vẫn còn nhiều đồng hành bạn bè như .”

 

“Mấy năm nay khó khăn, nhưng nương tựa lẫn , nghiêng ngả lảo đảo cũng đến hôm nay. Điều ước sinh nhật của gì khác, chỉ mong các vị đang đây trong tương lai đều thể thông quan Bạch Kim 4, đạt tự do.”

 

“Dù thế nào nữa, cảm ơn các bạn.”

 

Phó Lam Dữ thấp giọng : “Chúng em cũng cảm ơn .”

 

Cảm ơn phân biệt sơ, đối xử bình đẳng và chăm sóc, cảm ơn quan tâm và bao dung những việc nhỏ nhặt.

 

Anh là trai của Bạch Sanh, cũng đồng thời là trai của .

 

Ly rượu chạm , bảy ngửa đầu uống cạn một .

 

Ngàn lời vạn ý chân thành mong ước, đều trong ly rượu .

 

*

 

Bóng đêm dần sâu, gió biển dần lạnh.

 

Phó Lam Dữ ở tầng ba biệt thự, chọn một căn phòng tầm , bàn đu dây ở ban công, thể thấy mặt biển lấp lánh ánh trăng từ xa.

 

Cô bưng ly nước ép nho tươi, nửa dựa bàn đu dây đung đưa, dần dần buồn ngủ, thấy tiếng bước chân truyền đến từ phía .

 

Cô nheo mắt đầu .

 

Kiều Vân Tranh tắm xong, dây lưng áo choàng tắm còn thắt chặt , về phía cô, ngọn tóc vẫn còn đọng nước, bọt nước chảy qua xương quai xanh, lướt qua cơ ngực, cuối cùng biến mất ở chỗ cơ bụng nửa che nửa lộ.

 

Thật lòng mà , cô ít khi cẩn thận quan sát dáng , lúc đột nhiên phát giác, tắm xong thật sự gợi cảm và mê .

 

Người đàn ông , thật sự một chỗ nào mỹ.

 

Cô ho khan một tiếng, tự giác chuyển tầm mắt .

 

“Làm ?” Kiều Vân Tranh cùng cô song song bàn đu dây, ngón tay thon dài xuyên qua mái tóc dài của cô, mật xoa xoa, “Anh là của em, cứ thoải mái mà , ngại cả.”

 

“...” Phó Lam Dữ gạt tay , “Anh thể đừng ‘gợi tình’ ?”

 

“Thế thì , , em .” Kiều Vân Tranh ngả , đôi mắt đào hoa ẩn chứa vẻ dịu dàng, mỉm chằm chằm cô, “Lam , nơi thế , đêm thế , tắm xong và đây , em thật sự chút ý tưởng gì với ?”

 

Phó Lam Dữ nhếch môi hỏi : “Anh chỉ ý tưởng về phương diện đó ?”

 

“Em nghĩ là phương diện nào?”

 

Cô khẽ nhướng đuôi lông mày: “Cái đó còn tùy mị lực của đủ .”

 

“Mị lực đủ , tự em thử mới .”

 

Anh chống tay lên khung xích đu, chậm rãi cúi tới gần cô, chỉ còn một chút nữa là...

 

lúc , cửa phòng khóa đẩy .

 

Kỷ Linh mặc áo ngủ tơ tằm mỹ miều xuất hiện.

 

“Hai vị, ăn sữa chua trái cây dầm ? Bạch Tiêu xong.”

 

Kiều Vân Tranh thẳng dậy, mỉm đầu, khách sáo từ chối.

 

“Không cần, cảm ơn.”

 

Kỷ Linh là hiểu chuyện, lập tức liếc mắt đưa tình với Phó Lam Dữ, lắc lư duyên dáng rời .

 

Tiếp theo, đương nhiên là tiếp tục chuyện còn dang dở.

 

Kiều Vân Tranh sửa một lọn tóc rối bên mái của Phó Lam Dữ, cúi đầu nữa, định hôn cô.

 

Kết quả còn kịp hôn...

 

Cửa mở.

 

Bạch Sanh và Cố Mặc Trì, song song thò đầu từ ngoài cửa.

 

“Kiều , Lam Lam!” Bạch Sanh hớn hở, “Xuống lầu đ.á.n.h bài ?”

 

May mà Cố Mặc Trì đủ thông minh, thấy tình hình hiểu phần nào, lập tức bịt miệng Bạch Sanh, mạnh mẽ kéo cô rời khỏi hiện trường.

 

“Ngoan, chúng tự đ.á.n.h bài, đừng lỡ Kiều chính sự.”

 

mà bọn họ...”

 

“Nghe lời, em cũng nửa đêm Kiều ám sát chứ?”

 

“?”

 

Thế là thế giới khôi phục sự yên tĩnh.

 

Thế nhưng hiện thực và tưởng tượng, vĩnh viễn tồn tại một cách.

 

lúc Kiều Vân Tranh ôm lấy eo Phó Lam Dữ, thứ ba định hôn cô thì...

 

Cảnh Hạc hấp tấp xông .

 

“Vân ca Lam tỷ, ngủ ? Hai ...”

 

Kiều Vân Tranh đột nhiên ngẩng đầu: “Cút!”

 

“... Vâng, ca!”

 

Cảnh Hạc lập tức chuồn nhanh như chớp, đến đầu cũng dám ngoảnh , lâu thấy tiếng “Bang bang” ngã lầu, cũng là đụng cái gì.

 

Sau đó, lâu ai quấy rầy nữa.

 

Gió nhẹ ban công thổi qua, bay mái tóc dài rối tung của Phó Lam Dữ, cô đặt ly xuống, chợt Kiều Vân Tranh thở dài một tiếng.

 

Cô khẽ , đơn giản dựa tới, hai tay ôm cổ , chủ động hôn lên môi .

 

Trên mùi bạc hà, là mùi hương quá quen thuộc.

 

Ánh mắt Kiều Vân Tranh thâm trầm, ôm cô lòng, dịu dàng đáp .

 

Phương xa là biển cả gợn sóng, đầu là bầu trời vô tận, mắt là yêu trong lòng.

 

Nụ hôn dài lâu và triền miên, là minh chứng cho vô cùng chung hoạn nạn, là lời hứa cần rõ nhưng khắc sâu tận xương tủy.

 

Người yêu, nguyện đem trái tim tặng cho em, mong em trân trọng.

 

(Tác giả lời : Chúc mừng quyển sách đạt 30 vạn chữ, Vân ca Lam cuối cùng cũng cảnh hôn (......)

 

Cũng như từ chương trở , thời gian sẽ hai năm chiều ngang, tuổi tác của nhóm nhân vật chính như :

 

Cảnh Hạc (23) < Phó Lam Dữ (26) < Bạch Sanh (28) < Kiều Vân Tranh (30) < Cố Mặc Trì (31 tuổi) < Kỷ Linh (32) = Bạch Tiêu (32))

 

 

Loading...