Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 72: Bùn thi ướp mắt
Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:02:11
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên béo đang lắp viên đá mới s.ú.n.g cao su, định bồi thêm một cú mạnh nữa ép Kiều Vân Tranh ngừng gõ bát. đúng lúc mấu chốt, Phó Lam Dữ và Cảnh Hạc ập tới chặn đường.
Hắn ngẩng đầu thấy Phó Lam Dữ, đầu tiên là kinh ngạc, đó liền tỏ vô cùng phẫn nộ.
"Tiểu Anh! Cô quả nhiên hai tên hỗn đản mê hoặc . Cô định phản bội để kết minh với chúng ? Cô quên những gì hai chúng cùng trải qua ?"
" nhấn mạnh với bao nhiêu nữa, họ Phó." Phó Lam Dữ mặt cảm xúc, "Hơn nữa, ơn tách biệt ảo tưởng và hiện thực hộ cái. Hai tổng cộng mới ở chung phòng vài tiếng đồng hồ, trải qua cái gì mà trải qua? Anh lên hạng Vàng mà đến giờ vẫn hiểu đạo lý 'liên minh dễ vỡ' ?"
"...... Có cô căn bản tin sẽ thắng ? Chìa khóa mất, do cô cố ý thông đồng với hai tên để tính kế ?!"
Cô bình tĩnh thở dài: "Binh bất yếm trá (đánh trận ngại dùng mưu). là Hà Dã Anh, nghĩa vụ đảm bảo trò chơi của diễn thuận lợi."
Tên béo phát điên, đó là một loại cảm giác sụp đổ khi kỳ vọng tan vỡ. Hắn hận đến mức mặt mũi vặn vẹo, từng thớ mỡ đều run rẩy. Hắn gân cổ gào lên: "Dù nhiệm vụ của cũng thành, đêm nay đứa nào cũng đừng hòng sống!"
Sự thật chứng minh, khi con phát điên đến cực độ, tiềm lực và sức bật sẽ tăng vọt. Cảnh Hạc ngăn nhưng vô ý một cú đ.ấ.m trúng khớp khuỷu tay, đúng chỗ vết thương cũ lành, khiến đau đến vã mồ hôi lạnh.
Tên béo liều mạng lao đến bóp cổ Phó Lam Dữ. Cô nghiêng dùng thế "bốn lạng đẩy ngàn cân", nhân đà ấn ngã xuống lề đường. Thấy vùng vẫy dữ dội, một Phó Lam Dữ ghìm nổi, đúng lúc đó Kiều Vân Tranh lao tới, dứt khoát tung một cú đá cằm tên béo. Cú đá mạnh đến mức đầu ngửa , cổ phát tiếng "răng rắc" kinh .
Ngay cả như , động tác gõ bát của Kiều Vân Tranh vẫn bình tĩnh, tiết tấu rõ ràng.
"Lam .”
Phó Lam Dữ tiếp nhận ánh mắt của , lập tức hiểu ý. cô gập ngón giữa , liên tiếp đ.á.n.h mạnh sụn cổ họng tên béo, đó cùng Cảnh Hạc mỗi một bên nhấc bổng lên, định ném đám ác quỷ đang tranh ăn .
Nào ngờ trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, tên béo vùng vẫy sắp c.h.ế.t vẫn nghiến răng nghiến lợi kéo theo hai , cùng ngã xuống ngay mặt lũ ác quỷ.
Đám quỷ dừng một nhịp, đồng loạt đầu về phía . Máu bẩn từ miệng chúng ngừng chảy xuống, những chiếc lưỡi dài đến đáng sợ thò l.i.ế.m quanh khuôn mặt m.á.u thịt mơ hồ của chính chúng. Hiển nhiên, chúng cảm thấy phát hiện một bữa khuya ngon lành hơn 3 món mặn 1 món canh nhiều.
Thử hỏi, khi một đám ác quỷ xô đẩy lao tới như thủy triều, bạn chạy thoát? ... Đáp án là chạy , kịp nữa .
Phó Lam Dữ lộn , theo bản cô bảo vệ Cảnh Hạc, nhưng Cảnh Hạc nhanh hơn một bước, lao chắn mặt cô.
"Lam tỷ, chị lùi !"
Tất nhiên Phó Lam Dữ lùi, và Kiều Vân Tranh cũng mang theo tiếng gõ bát tiến gần. Thế nhưng đám ác quỷ đang tụ tập chỉ hình thành một vòng vây. Rất kỳ quái, chúng vẻ đang do dự, hề thực sự phát động tấn công.
Kiều Vân Tranh vì thành nhiệm vụ nên tay rảnh . Đôi mắt vốn ôn hòa của lúc cũng hiện lên tia lệ khí vì chọc giận. Anh xuống, nhấc chân đạp mạnh lên n.g.ự.c tên béo khi định bò dậy.
"Lục soát túi ."
Cảnh Hạc như bừng tỉnh, lập tức lục lọi túi áo khoác và quần jean của tên béo với tốc độ nhanh nhất. Trong lúc đó, nỗ lực chống cự của đều Phó Lam Dữ và Kiều Vân Tranh trấn áp.
Tên béo c.h.ử.i bới ầm ĩ: "Ba đứa bây sớm quen đúng ? Ác độc, thật sự là ác độc thấu xương! Chúng mày thế sợ gặp báo ứng !"
Phó Lam Dữ túm tóc , ép gáy dán chặt xuống đất, cô bình tĩnh hỏi ngược : "Anh lên hạng Vàng , dám từ đến giờ từng g.i.ế.c bất kỳ đối thủ cạnh tranh nào ?"
"...... Đó là vì lý do, g.i.ế.c bừa bãi!"
"Nếu thể chọn, ai xuyên cái trò chơi ? Ai g.i.ế.c mà lý do?" Phó Lam Dữ , "Anh lý do, cũng lý do. Mọi cạnh tranh công bằng, ai cao quý hơn ai?"
Nói xong, cô chợt Cảnh Hạc reo lên: "Đây ! Hắn giấu kỹ thật!"
Hóa là một lá bùa, giấu trong giày của tên béo. Bảo lũ ác quỷ vẻ kiêng dè, tấn công bất kỳ ai ở đây, vì tất cả đều bùa hộ .
Cảnh Hạc bịt mũi lôi lá bùa , tùy tay ném sang một bên.
Tên béo hoảng loạn. Hắn điên cuồng cướp lá bùa nhưng muộn một bước. Lũ ác quỷ cuối cùng cũng tìm kẽ hở, chúng tranh nhe nanh múa vuốt lôi hai chân tên béo kéo tuột trong màn sương mù dày đặc.
Mùi m.á.u tanh nồng đậm khiến màn đêm lạnh lẽo càng thêm tàn nhẫn và đáng sợ.
Nhóm ba lùi về vùng an . Tiếng gió, tiếng gõ bát của Kiều Vân Tranh hòa lẫn với tiếng kêu t.h.ả.m thiết của tên béo ở đằng xa, tạo nên một khúc nhạc đám ma quái dị.
"Vân ca, Lam tỷ." Cảnh Hạc thất thần hồi lâu, đột ngột trầm giọng , "Còn một tháng nữa là hai đến kỳ thăng hạng Bạch Kim ."
" ." Phó Lam Dữ tùy tay xoa bóp cánh tay thương cho , thản nhiên đáp, "Cũng chẳng đầu tiên, giọng điệu của bi đát thế?"
"Em chỉ đang nghĩ, cái kiếp nạn bao giờ mới kết thúc."
"Cứ từng bước thôi, đường nào cũng sẽ điểm dừng."
Kiều Vân Tranh cũng lên tiếng: "Đại trượng phu, đừng đa sầu đa cảm quá."
Cảnh Hạc im lặng một lúc, cuối cùng gãi đầu ngượng nghịu: "Tại vì hai ở đây nên em cảm thấy an quá, đại trượng phu nữa."
Nghe câu , Phó Lam Dữ và Kiều Vân Tranh gì, nhưng khóe môi cả hai đều khẽ cong lên.
…
Có lẽ vì thịt của tên béo khá chắc và ngon miệng, tóm là đám ác quỷ ăn no. Trong thời gian đó, Kiều Vân Tranh tưởng như gõ bát cả một thế kỷ. Sương mù dần tản , lũ quỷ lê bước chân tản khắp nơi, con ngõ nhỏ khôi phục vẻ tĩnh lặng.
Xác của tên béo chỏng chơ giữa đường, gặm còn mấy lạng thịt, chỉ trơ một bộ xương khô đẫm máu. Bên cạnh xác là quả bóng cao su mà đứa trẻ ác quỷ lúc nãy vẫn chơi.
Kiều Vân Tranh đặt bát xuống, xoay cổ tay đang mỏi nhừ tới nhặt quả bóng lên. Anh dùng chính chiếc đũa gõ bát lúc nãy, bất ngờ dùng lực đ.â.m thủng quả bóng, đó x.é to.ạc nó . Một tờ giấy bay , kịp gió cuốn Phó Lam Dữ đón lấy.
Cô xuống, thấy đó dùng loại t.h.u.ố.c màu như m.á.u nguệch ngoạc tám chữ:
"Gạn đục khơi trong, sạch gốc rễ."
Ý nghĩa cụ thể của tám chữ hiện vẫn rõ, nhưng lẽ là manh mối cho nhiệm vụ tiếp theo. Như cảm nhận điều gì, cô rút quyển sách 《Mười phương pháp gặp quỷ》 từ thắt lưng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-72-bun-thi-uop-mat.html.]
Trước đây, mỗi khi mở sách, trang giấy luôn tự động nhảy đến phần cố định, ví dụ như cô là phương pháp thứ 7: Chải đầu nửa đêm. kỳ lạ là, khi cô thành nhiệm vụ, nội dung trang sách đổi.
Biến thành phương pháp thứ 5: Bùn thi ướp mắt.
"Vân ca, Cảnh Hạc, xem thử thư manh mối của , cũng khác ?"
Nghe cô nhắc nhở, Kiều Vân Tranh và Cảnh Hạc tự kiểm tra . Họ phát hiện nội dung trong sách của cả ba lúc đều biến thành: Bùn thi ướp mắt.
Cảnh Hạc cả kinh : “Hóa nhiệm vụ vẫn kết thúc, đây là bước tiếp theo của chúng ?”
Xem nhiệm vụ cuối cùng của tất cả chơi đều giống .
Hình minh họa trong sách cho thấy, phương pháp chiêu quỷ yêu cầu lấy lớp bùn đất chôn lấp t.ử thi một ngày một đêm, pha với nước bôi lên mí mắt và hốc mắt, cúi đầu mặc niệm ba “Thiên nhãn mở rộng”, khi mở mắt nữa sẽ thấy chân của quỷ quái.
Đối với việc , phản ứng đầu tiên của Cảnh Hạc là: Bẩn quá. Phản ứng thứ hai là: Tìm Bùn xác c.h.ế.t bây giờ?
“Nói cách khác, chúng còn tự chôn một cái xác, tự cung tự cấp ?”
Từ “tự cung tự cấp” dùng thật sự tính linh hồn.
“Hiện tại cũng cái xác nào khác để chôn.” Phó Lam Dữ cúi đầu, chỉ tên béo trạch nam đang đất, “Dùng tạm , chắp vá tí .”
là “chắp vá”, chẳng bộ xương còn mấy miếng thịt còn tính là một “tử thi” theo đúng nghĩa truyền thống ?
Ba đạt sự nhất trí về vấn đề , thế là Kiều Vân Tranh cởi áo khoác, bọc lấy một chân của tên béo, giống như kéo xe bò mà lôi bộ xương về phía , hướng thẳng về phía rừng cây nhỏ.
Anh thương lượng với Phó Lam Dữ: “Chôn ở thì hơn?”
Phó Lam Dữ nghiêm túc đáp: “Đương nhiên là chôn ở nơi nào nhiều bùn đất .”
“Có lý.”
Cảnh Hạc: “……”
Thế thì lý chỗ nào chứ? Trong rừng cây chỗ nào thiếu đất ?
Hai thì như đang bàn chính sự, nhưng thực chất là đang liếc mắt đưa tình.
“Theo em thấy, là chúng cứ chôn gốc cây em chiêu quỷ lúc nãy, em thấy cái cây đó...”
Cảnh Hạc còn kịp hết câu, giây tiếp theo Kiều Vân Tranh một tay lôi tuột cây. Phó Lam Dữ cũng nhanh chóng ẩn nấp theo, cô đưa ngón tay lên môi hiệu cho im lặng.
Cậu theo tầm mắt của cô, phát hiện ngay gốc cây chiêu quỷ, một bóng mặc sườn xám đỏ đang vung xẻng, từng nhát từng nhát đào đất.
Là bà lão NPC nọ.
“... C.h.ế.t tiệt, sức bà khỏe thật đấy.” Cậu lặng lẽ thì thầm với Phó Lam Dữ, “Mấy gã thanh niên trai tráng hai mươi ba mươi tuổi chắc cái tinh thần đào mộ giữa đêm khuya như bà .”
Phó Lam Dữ : “Cậu xem bà đang đào mộ cho ai.”
Cảnh Hạc cẩn thận quan sát nữa. Ánh trăng xuyên qua những tán lá loang lổ, chiếu thẳng cái xác bên cạnh gốc cây. Cái xác đó c.h.ế.t thảm, một bên mặt xé rách, cổ một vòng lỗ thủng đầy máu.
T.ử thi mặc một chiếc áo ngắn màu xanh đen, trông quen mắt, hình như là một trong các chơi, chẳng qua lúc cảm giác tồn tại nên chẳng ai chú ý đến .
Đã vết xe đổ của cô gái áo xám, chắc chắn sẽ uống nước tro hương nữa. Có thể đoán vị chơi lót đường thành nhiệm vụ chiêu quỷ lúc nửa đêm, nhưng vì nhất thời sơ sẩy tính đến tác dụng của lá bùa nên gọi quỷ tới chúng sát hại.
Thấy bà lão đẩy cái xác xuống hố đất đào sẵn, bắt đầu từng xẻng từng xẻng lấp đất lên, Kiều Vân Tranh buông tay, ném bộ xương của tên béo trạch nam sang một bên.
Anh mỉm : “Hóa cái gọi là ‘bùn thi’, NPC chuẩn sẵn cho chúng .”
“Vậy giờ chúng cần dùng đến nó.” Phó Lam Dữ nhíu mày, “Phải đợi đến đêm mai mới .”
Ai cũng rõ, đêm mai khi bôi bùn thi lên mắt, rốt cuộc họ sẽ thấy thứ gì.