Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 70: Nửa đêm chải đầu
Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:02:09
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Lam Dữ đương nhiên thật sự đói bụng, đó chỉ là yêu cầu chiến thuật, cô cần đưa bà lão .
Quả nhiên, bà lão cô xong, buông con mèo đen trong lòng, mặt lạnh tanh về phía nhà bếp.
“Làm bánh bao.”
Làm món gì quan trọng, quan trọng là thể lâu một chút.
Phó Lam Dữ theo đối phương nhà bếp, ngầm hiệu cho Kiều Vân Tranh và Cảnh Hạc.
Kiều Vân Tranh nhanh chóng dọn một chiếc ghế, dẫm lên đó và liên tục xé mấy lá bùa trần nhà cất lòng, động tác liền mạch lưu loát.
Anh đặt chiếc ghế trở chỗ cũ, đầu thấy Cảnh Hạc đang cùng con mèo đen ở góc tường mắt to trừng mắt nhỏ, thần sắc như lâm đại địch, rõ ràng là đang công tác tư tưởng.
“Làm gì đó? Nhanh nhẹn lên.”
“Vân ca.” Cảnh Hạc nghiêm túc lo lắng, “Anh nó sẽ xông lên cào em chứ? Cái mặt trai như em mà cào hư thì tiếc lắm.”
“Ngày thường ở nhà chơi với cà phê mà, vẫn luôn tự xưng là miêu vương thành C ?” Kiều Vân Tranh bất đắc dĩ liếc một cái, “Nếu nhanh tay, chị ở trong đó sẽ ăn hết cả một đĩa bánh bao mất.”
“……”
Vừa nhớ đến bánh bao thịt mà bà lão , dựa nguyên tắc thể để Lam tỷ nhà chịu tội, Cảnh Hạc khẽ c.ắ.n răng, giống như trong phim chậm, duỗi tay từng tấc từng tấc tới gần mèo đen.
Cuối cùng, Kiều Vân Tranh thật sự mất hết kiên nhẫn. Anh cúi , nhấc con mèo đen lên bằng gáy ném thẳng lòng Cảnh Hạc.
Cảnh Hạc luống cuống tay chân, theo bản cô siết chặt hai tay ôm lấy mèo. Đồng thời, ngửa đầu , tránh để mèo bất chợt hứng chí cào khuôn mặt “ gặp thích” của .
Kiều Vân Tranh cởi áo khoác, tiện tay ném một cái, vặn che kín con mèo đen.
“Về phòng , đừng để khác phát hiện.”
Ngoài dự đoán, con mèo đen ngoan ngoãn, yên khuỷu tay Cảnh Hạc mà hề ý định giãy giụa tấn công .
Cảnh Hạc dùng áo khoác che kín mít m.ô.n.g mèo, lập tức chuồn mất.
Kiều Vân Tranh ở cửa, khẽ ho một tiếng, hiệu cho Phó Lam Dữ trong bếp thể lui .
Lúc , Phó Lam Dữ đang tập trung tinh thần quan sát bà lão bánh bao.
Con d.a.o phay rỉ sét cùn, từng nhát từng nhát băm khối thịt chảy m.á.u loãng ô trọc thớt. Khối thịt đó để bao lâu, bốc mùi hôi thối do lên men, còn dính hai con ruồi c.h.ế.t.
Bà lão băm xong nhân thịt, mở nắp nồi hấp bên cạnh, lấy những vỏ bánh bao hấp chín.
Bà chậm rãi, nắn cho bánh bao mười tám nếp gấp, trông vô cùng chuyên nghiệp.
Khi thấy tiếng ho của Kiều Vân Tranh, chiếc bánh bao nặn xong cũng đặt mặt Phó Lam Dữ.
Phó Lam Dữ đón lấy, thấy bà lão vẫn thẳng tắp chằm chằm , hề dời mắt.
Rõ ràng, nếu cô nếm thử, bà lão sẽ chịu bỏ qua.
Thôi , vì thông quan lợi của trò chơi, những hy sinh cần thiết cũng là thể cân nhắc.
Cô nhướng mày, bình tĩnh tự nhiên c.ắ.n một miếng bánh bao, mỉm gật đầu và giơ ngón cái lên.
Khuôn mặt trang điểm đậm của bà lão cuối cùng cũng lộ một tia hài lòng.
……
Trong nhà vệ sinh ở hành lang, Phó Lam Dữ nhổ miếng bánh bao ngậm trong miệng , súc miệng bằng nước lạnh mười mấy phút.
Mùi tanh vẫn còn vương vấn mãi tan.
C.h.ế.t tiệt.
Đó là một câu c.h.ử.i thề trong lòng cô.
Về , lẽ ngay cả bánh bao thịt hấp tương của Bạch Tiêu, cô cũng còn ăn nữa.
Sau đó, cô trở phòng, mặt đầy sát khí, khiến Cảnh Hạc giật .
“Chị.” Cậu thăm dò hỏi, “Chị vẫn chứ?”
Phó Lam Dữ lạnh lùng : “Hay là cũng c.ắ.n một miếng bánh bao đó, tự tìm câu trả lời xem?”
“…… Không cần, cần.” Cậu sợ hãi rụt cổ , nhưng vẫn còn chút yên tâm, nhịn truy vấn, “Vậy chị…… chị nuốt xuống chứ?”
“Trông giống một kẻ ngốc ?”
Cậu vội vàng xua tay: “Sao thể chứ? Chị của em trí dũng song , can đảm kiến thức, xứng đáng là nữ trung hào kiệt!”
Phó Lam Dữ lười phản ứng .
Bên cạnh, Kiều Vân Tranh giơ tay xoa đầu Phó Lam Dữ, giọng điệu đầy thương tiếc.
“Uỷ khuất cho em.”
“Không , thường bờ sông, thể ướt giày.” Phó Lam Dữ thở dài, “May mà bà bưng một chén nước tro hương bắt em uống, nếu đêm nay em còn đại chiến 300 hiệp với mèo quái.”
“Chị yên tâm.” Cảnh Hạc vỗ n.g.ự.c thề thốt cam đoan, “Cho dù chị thật sự uống, đêm nay em cũng nguyện ý chị xuất chiến, cùng lắm thì em cùng chị c.h.ế.t!”
Kiều Vân Tranh như : “Nói chuyện dâng đầu mà tươi mát thoát tục đến , thật là khiến cảm động.”
“?”
*
Buổi trưa, một bàn màn thầu dưa muối, cộng thêm một nồi canh hoa sứ màu sắc xám xịt, miễn cưỡng chỉ đạt đến trình độ ăn c.h.ế.t .
Dư vị bánh bao vẫn tan, Phó Lam Dữ hiếm khi ăn cơm, mà chọn ở phòng, trông chừng con mèo đen giúp Cảnh Hạc.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Kiều Vân Tranh “thuận tay“ lấy một chén canh trứng gà, nhiệm vụ 3 món ăn 1 canh gom đủ.
Buổi tối, bánh bao thịt buồn nôn và nước tro hương xuất hiện. Với vết xe đổ của phụ nữ áo xám, tự nhiên ai cũng dám đụng một chút nào nữa.
Điều đáng là, trạng thái tinh thần tên trạch nam béo ú dường như gì đó bất thường. Anh đảo mắt đ.á.n.h giá tất cả chơi ở đây, ánh mắt hung tợn.
“Tiểu Anh đến?”
Anh Kiều Vân Tranh mà hỏi câu đó.
Kiều Vân Tranh bình tĩnh đáp: “Xin , quyền can thiệp quyền tự do thể của chơi nữ. Có lẽ nên tự hỏi cô Phó đó.”
“Cô xuất hiện cả bữa trưa lẫn bữa tối, hai xúi giục cô ?” Tên trạch nam béo ú đưa suy đoán mà cho là cực kỳ nhạy bén, “Có hai trộm chìa khóa của , giả vờ bụng lôi kéo cô ? Kết quả là cô thấy thành nhiệm vụ, còn giá trị gì, liền đồng ý kết minh với hai ?”
Kiều Vân Tranh và Cảnh Hạc liếc , chỉ mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-70-nua-dem-chai-dau.html.]
Cảnh Hạc lộ vẻ ghét bỏ: “Ai rảnh rỗi việc gì trộm chìa khóa của chứ? Hơn nữa, dù kết minh chăng nữa, đủ sức cạnh tranh thì trong lòng chút tự nào ?”
Tên trạch nam béo ú vốn cũng là nóng tính, huống hồ cả ngày tìm thấy chìa khóa của , cặp tài liệu cũng xé , lúc kích động.
Anh đột nhiên dậy, giận đùng đùng túm lấy cổ áo Cảnh Hạc: “Muốn hại c.h.ế.t ? cảnh cáo , từng thua bất kỳ trò chơi nào. Hai mà ngáng chân lưng thì chính cũng đừng hòng sống sót!”
Cảnh Hạc trở tay vặn chặt cánh tay đẩy mạnh, chút tốn sức đẩy trở chỗ .
“Bị bệnh gì thế đại ca? Có công phu hăng hái với thì bằng lo chuyện chính sự .”
Cậu đầu, thấy Kiều Vân Tranh ngoài, liền cũng bước nhanh theo , thèm để ý đến tên trạch nam béo ú nữa.
Kiều Vân Tranh vẫn bưng chén nước tro hương trong tay, bước chân vững, một giọt cũng sánh.
“...Vân ca, bưng cái thứ gì ?”
“Để đề phòng vạn nhất.” Kiều Vân Tranh , “Quy tắc ‘chớ uống quỷ thực’, chén nước tro hương xem như đồ quỷ uống. Nếu nó tính là ‘canh’ trong 3 món ăn 1 canh, sẽ uống để phòng ngừa hậu họa.”
Cảnh Hạc kinh ngạc vỗ tay: “Anh đúng là tâm tư kín đáo, em vô cùng bội phục, tuy em tưởng tượng đến cảnh tối nay gõ chén bên đường, cảnh tượng đó, em liền cảm thấy phù hợp với hình tượng của , thật đấy.”
Kiều Vân Tranh khẽ mỉm : “Vậy thế nào mới gọi là phù hợp với hình tượng? Đem chén nước tro hương đổ hết lên ?”
“?”
...
Đêm đó, trăng treo cao, cả con hẻm đều bao phủ trong ánh sáng âm lãnh.
Nhóm ba trong phòng, cầm cuốn 《Mười phương pháp gặp quỷ》 của , chuẩn bắt đầu thành nhiệm vụ.
Xét thấy nhiệm vụ của Kiều Vân Tranh và Cảnh Hạc đều yêu cầu tiến hành ở bên ngoài, nên hai quyết định tiên sẽ cùng Phó Lam Dữ thành nhiệm vụ chải đầu lúc nửa đêm của cô.
Trên bàn phòng, một chiếc gương đặt nghiêng, sạch sẽ.
Phó Lam Dữ cầm lấy nó, đặt mặt bàn, tay trái cầm lược, tay gỡ búi tóc đang buộc lên.
Ngày thường cô vì tiện lợi nên thường búi tóc lên, giờ đột nhiên xõa , mái tóc đen bóng mềm mượt, che khuất nửa bên mặt, mang một vẻ điềm tĩnh đặc biệt.
Cảnh Hạc cảm thán: “Chị cũng thật .”
Kiều Vân Tranh : “Đương nhiên .”
Anh lấy một lá bùa từ trong ngực, gấp nhét túi của Phó Lam Dữ.
Phó Lam Dữ gì, cô thoáng qua trang sách bên cạnh.
Sơ đồ trang sách cho thấy, khi chải đầu gương chải hai mươi cái. Sau khi chải đủ hai mươi cái, quỷ sẽ xuất hiện. Khi quỷ xuất hiện, dù chuyện gì xảy cũng tuyệt đối hoảng sợ la hét, nếu sẽ chọc giận quỷ, rước họa sát .
Cô thong thả ung dung, chải cái đầu tiên.
Răng lược xuyên qua sợi tóc, từ đỉnh đầu chải xuống đến ngọn tóc. Cùng lúc đó, chiếc đèn treo vốn tối tăm trong phòng, chợt lóe lên màu đỏ, nhuộm cả căn phòng trong bầu khí âm trầm đáng sợ.
Cảnh Hạc nín thở, chằm chằm gương dám rời mắt.
Cậu thầm đếm trong lòng, một cái, hai cái... bảy cái... mười hai cái... mười tám cái...
Hai mươi cái.
Phó Lam Dữ buông lược xuống.
Cô mặt gương.
Thời gian từng phút từng giây trôi , rốt cuộc qua bao lâu, cho đến khi cô đột nhiên cảm thấy, gáy truyền đến một trận lạnh lẽo.
Như ai đó dùng tay, vòng ôm lấy cổ cô.
Nếu lúc xung quanh, thật sẽ thấy gì cả.
Chỉ trong gương, mới thể phát hiện, phía Phó Lam Dữ, ngoài Kiều Vân Tranh và Cảnh Hạc, còn thêm một .
...Chính xác hơn, là thêm một con quỷ.
Dưới ánh hồng quang mờ ảo, nữ quỷ đầu tóc rối bời, những sợi tóc ướt sũng vẫn còn nhỏ máu.
Khuôn mặt tái nhợt của ả lộ từ giữa mái tóc, đôi mắt sung huyết nghiêm trọng lồi ngoài, khóe môi nứt toác, đang nở một nụ giả tạo.
Bàn tay lạnh lẽo của ả từ từ vuốt ve khuôn mặt Phó Lam Dữ, bỏ sót một tấc da thịt nào.
Móng tay sắc nhọn của ả càng lúc càng dài, nhưng ngay giây phút chuẩn tấn công, ả lùi bước khi một luồng kim quang chợt lóe lên từ trong túi Phó Lam Dữ.
Đó là lá bùa.
Lá bùa quả nhiên thể bảo vệ chơi.
Cảnh Hạc vô cùng căng thẳng, theo bản cô véo cánh tay Kiều Vân Tranh, đến mức Kiều Vân Tranh thể chịu đựng nữa, liền trực tiếp ấn đầu xuống, cho nữa.
Phó Lam Dữ từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh.
Cô mím môi, mặt biểu cảm chằm chằm khuôn mặt nữ quỷ, cho dù móng tay ả gần như chạm tới, cô cũng chỉ khẽ chớp mắt.
Không hề la hét, ngay cả thở cũng đều đặn và định như thường lệ.
Cô cô tay lên, đưa chiếc lược trong tay cho nữ quỷ.
Cô : “Muốn ? Tóc ngươi rối lắm .”
Nữ quỷ: “……”
Giây tiếp theo, đèn trong phòng trở bình thường, hình ảnh nữ quỷ trong gương cũng biến mất.
Cảnh Hạc quanh bốn phía, cầm gương lên xem xét, khi xác nhận nữ quỷ thực sự rời , mới thở phào nhẹ nhõm một thật dài.
Cậu vẫn còn sợ hãi : “Lam tỷ, nãy suýt nữa em sợ c.h.ế.t khiếp, chị thể mặt đổi sắc ? Chị sợ chút nào ?”
“ sợ chứ.”
“…… Chị sợ? Chị sợ chỗ nào?”
Phó Lam Dữ buộc tóc, tiện tay dùng lược chải thêm hai cái: “Móng tay con quỷ đó suýt nữa chọc mù , nhưng thể gì bây giờ? Sách quy định hoảng sợ, la hét.”
Nghiêm khắc tuân thủ quy tắc trò chơi, luôn điều chỉnh trạng thái tâm lý, tâm như nước lặng, mỉm đối mặt với cuộc sống, đó là tố chất cần của một chơi xuất sắc.
“ qua màn .” Cô xong dậy, xách con mèo đen đang ở góc tường lên, tiện tay ném lòng Cảnh Hạc, “Đi thôi, tiếp theo đến lượt hai .”
(Tác giả lời : Vậy nên khuôn mặt lạnh lùng cũng lợi, ít nhất thì sự đổi cảm xúc.
PS: Dù thì lời đồn vẫn chỉ là lời đồn, thực nửa đêm chải đầu gương cũng cả, cứ thoải mái chải, ngoài gàu thì sẽ gì xuất hiện nha.)